Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 66

❊ ❊ ❊

Kate thức giấc giữa tiếng chuông lanh lảnh vọng qua một ô cửa sổ rộng bên trên góc phòng, nơi cô đang nằm trên một chiếc giường đơn chật hẹp. Một làn gió núi mát lành thổi tung tấm màn lanh trắng phía trên giường cô, gần như chạm vào mặt cô.

Cô đưa tay lên với tấm màn nhưng phải vội co lại vì đau. Bên trong khuỷu tay cô thâm tím. Những vệt tím đen kéo dài xuống tận cánh tay và vươn lên cả bắp tay cô.

David.

Cô nhìn quanh phòng, có lẽ nó là một phòng học hoặc đại loại thế. Phòng dài và rộng, sàn lát gỗ mộc mạc, tường trát vữa trắng, và cứ cách ba mét lại có một thanh xà gỗ trên trần.

Cô gần như không nhớ nổi mình đã xuống tàu như thế nào. Lúc đó trời đã khuya lắm rồi. Mấy tên lính đã đưa cô lên những bậc thang cao bất tận, tiến vào một pháo đài trên núi. Giờ thì cô nhớ ra rồi... đó là một ngôi đền hoặc có lẽ là tu viện.

Cô định xuống khỏi giường, nhưng có điều gì đó khiến cô giật thót mình - có chuyển động trong phòng, ai đó từ dưới sàn đứng lên. Người đó đã ngồi yên đến nỗi cô không nhận ra. Người này lại gần, và Kate có thể thấy cậu còn trẻ, mới là thiếu niên. Nhìn cậu gần như một vị Lạt Ma nhỏ tuổi vậy. Cậu mặc một chiếc áo cà sa đỏ thắm cài ở một bên vai và dài đến chấm bàn chân đang xỏ trong đôi dép da. Đầu cậu cạo trọc. Cậu mỉm cười với cô và sốt sắng nói, “Chào buổi sáng, bác sĩ Warner.”

Cô đặt chân xuống đất. “Tôi xin lỗi; cậu làm tôi giật mình.” Cô thấy hơi váng vất.

Cậu cúi đầu chào thật thấp, một tay chìa ra trước về phía mặt đất. “Tôi không cố ý làm chị sợ. Tôi là Milo, xin sẵn sàng được phục vụ.” Cậu thốt ra từng từ một cách thật cẩn trọng.

“Ừm, cảm ơn cậu.” Cô xoa đầu, cố tập trung. “Có một người nữa đi cùng tôi.”

“À, vâng, anh Reed.”

Reed ấy à?

Milo đi đến một cái bàn cạnh giường. “Tôi đến để dẫn chị tới chỗ anh ấy.” Cậu nhấc lên một cái bát sứ lớn bằng cả hai tay và quay lại chỗ cô, chìa cái bát vào mặt cô. “Nhưng trước hết phải ăn sáng đã!” Cậu vừa nói vừa nhướn cao mày.

Kate đưa tay ra định gạt cái bát sang bên, nhưng khi đứng dậy, cô thấy như sắp xỉu. Cô khuỵu xuống giường, đầu óc quay cuồng.

“Bữa sáng sẽ giúp bác sĩ Warner khỏe lại.” Milo mỉm cười và lại chìa cái bát ra.

Kate cúi xuống gần hơn, ngửi món cháo đặc ấy, rồi miễn cưỡng cầm lấy thìa thử một miếng. Ngon quá. Hay đó là vì cô đã đói ngấu, còn mấy món ăn đóng hộp kia có vị quá kinh khủng? Cô ăn loáng một cái hết cả bát và đưa mu bàn tay lên chùi miệng. Milo đặt cái bát xuống bàn và đưa cho cô một tấm vải dày như cái khăn tay. Kate ngượng nghịu cười và lau miệng.

“Giờ thì tôi muốn gặp...”

“Anh Reed. Tất nhiên rồi. Mời đi lối này.” Milo dẫn cô ra khỏi phòng và xuôi theo một lối đi dài có mái che nối giữa các tòa nhà.

Khung cảnh xung quanh thật hùng vĩ. Một cao nguyên xanh thẳm trải rộng trước mắt họ, kéo dài tới tận đường chân trời, điểm đây đó là những dãy núi cao phủ tuyết. Khói từ mấy ngôi làng bốc lên từ cao nguyên bên dưới. Ở đằng xa, bên sườn núi, có rải rác những tu viện khác, được xây thẳng vào sườn núi dốc đứng đầy tuyết.

Kate phải cố lắm mới không đứng lại để ngắm cảnh cho thỏa thích. Milo chậm bước để cô theo kịp.

Họ vòng qua một ngã rẽ nữa. Dưới chân họ là một ban công vuông rộng bằng gỗ nhìn ra vùng thung lũng và núi non bên dưới. Chừng hai mươi, ba mươi người, tất cả đều cạo trọc đầu và mặc áo cà sa đỏ, ngồi xếp bằng bất động ở đây, nhìn ra phía xa.

Milo quay sang Kate. “Giờ thiền buổi sáng đấy. Chị có muốn tham gia không?”

“Ờ, hôm nay thì không,” Kate khẽ nói trong lúc cô bắt mình phải nhìn đi chỗ khác.

Milo dẫn cô vào một căn phòng khác, ở đó cô thấy David đang nằm ở một góc phòng cũng giống nơi cô đã tỉnh dậy. Kate lao đến bên anh. Cô quỳ xuống cạnh giường và nhanh chóng khám cho anh. Anh đã tỉnh nhưng lờ đờ. Thuốc kháng sinh - anh cần thêm thuốc kháng sinh để chống chọi với vết thương nhiễm trùng. Nếu không anh chắc chắn sẽ chết. Không sớm thì muộn cô cũng sẽ phải khử trùng và khâu các vết đạn ấy một cách hẳn hoi.

Việc đầu tiên đã. Cô đã để lại chỗ thuốc kháng sinh trên tàu. “Để lại” khi cô bị bắt. Hay là được giải cứu? Quả là nhiều điều bí ẩn.

“Milo, tôi cần thuốc men, kháng sinh...”

Cậu thiếu niên dẫn cô đến bên một cái bàn giống cái đã đặt bát cháo ăn sáng của cô. “Chúng tôi cũng đã đoán như vậy, bác sĩ Warner ạ. Tôi đã chuẩn bị các món thuốc cho chị dùng đây.” Cậu lướt tay qua mấy đống rễ cây đầy đất, một đống bột màu cam và một bọc nấm. Cậu mỉm cười và nghiêng đầu như muốn nói Tuyệt đấy chứ nhỉ?

Kate chống tay lên sườn. “Milo này, những thứ này rất là, ờ, có ích, cảm ơn cậu, nhưng mà, tôi... ừm, tôi e là tình trạng của anh ấy khá nghiêm trọng - ờ, anh ấy sẽ cần thuốc...”

Milo lùi lại, cười toe như Mèo Cheshire [[1]] và chỉ vào cô. “A, tôi lừa được chị rồi nhé, bác sĩ Warner!” Cậu mở tung cửa một cái tủ gỗ cao từ sàn lên trần, bên trong đựng đầy các thiết bị y tế.

Kate lao đến bên tủ, xem từng giá một. Cái gì họ cũng có một ít: kháng sinh, thuốc giảm đau, thuốc chống nấm, băng gạc. Bắt đầu từ đâu nhỉ? Kate lắc đầu và cười với Milo trong lúc cô chọn thuốc kháng sinh. “Phải, cậu đã lừa được tôi rồi đấy, Milo ạ.” Cô đọc nhãn thuốc. Chắc chắn đều là đồ sản xuất ở châu Âu, hoặc Canada. Một số đã quá hạn, nhưng cô tìm ra vài thứ vẫn còn dùng được. “Tiếng Anh của cậu khá lắm. Cậu học ở đâu thế?”

“Phiến đá Rosetta [[2]].”

Kate liếc nhìn cậu, vẻ nghi ngờ.

Nụ cười của Milo tắt dần khi cậu trở nên nghiêm trang hơn. Cậu nhìn ra cửa sổ ngắm thung lũng bên dưới. “Họ tìm thấy nó trong một cái hang ở dưới chân núi. Suốt ba mươi ngày đêm, một trăm vị sư đã kéo đá, cho tới khi chỉ còn lại một lối đi nhỏ. Họ cử tôi vào - tôi là người duy nhất đi lọt. Ở đó, sâu thẳm trong hang, một ánh sáng vàng chiếu xuống một cái bàn đá, và tôi thấy phiến đá ở đó. Đến đêm tôi đã vác được phiến đá ra và nhờ đó đã được ban cho tấm áo cà sa này.” Cậu thở ra một hơi dài khi kể xong.

Kate đứng đó, tay cầm thuốc kháng sinh, không biết phải nói sao.

Milo quay ngoắt lại đối diện với cô, tay chỉ. “Aaa, tôi lại lừa được chị rồi nhé, bác sĩ Warner!” Cậu ngả đầu ra sau cười ha hả.

Kate lắc đầu trong lúc quay lại bên giường David. “Cậu nghĩ là mình hóm hỉnh lắm chứ gì?” Cô mở nắp một lọ thuốc kháng sinh.

“Milo nghĩ mình tràn đầy sức sống, bác sĩ Warner ạ, và tôi luôn sẵn sàng mua vui cho các vị khách.”

Khách ư? Rõ ràng Milo coi đây là cơ hội để kết bạn. Kate mỉm cười với cậu. “Cứ gọi tôi là Kate.”

“Vâng, được thôi, bác sĩ Kate ạ.”

“Thế thật ra cậu đã học tiếng Anh ở đâu?”

“Phiến đá Rosetta...”

Kate đưa mắt lườm đùa cậu, nhưng cậu thiếu niên chỉ gật đầu. “Đúng mà. Tôi nhận được qua bưu phẩm, từ một nhà tài trợ ẩn danh - vô cùng bí hiểm. Nhưng lại vô cùng may mắn cho Milo. Chúng tôi không có nhiều khách đến thăm lắm. Và khi họ hỏi có ai biết nói tiếng Anh không thì đó phải là Milo, không ai khác nói được tiếng Anh cả, không ai nói giỏi bằng Milo. Tôi học cho vui thôi, nhưng hãy xem tôi đã may mắn biết bao!”

Kate lấy một cốc nước trên bàn và giúp David nuốt mấy viên thuốc kháng sinh. Cô đã chọn loại kháng sinh phổ rộng, hy vọng nó sẽ có tác dụng. Kháng sinh truyền tĩnh mạch trong bệnh viện sẽ là lý tưởng nhất. Cô cũng cho anh uống một viên thuốc giảm đau to nữa. Khi anh tỉnh hẳn, cơn đau sẽ rất dữ dội nên cô muốn chặn trước nó.

Làm gì tiếp đây? Một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu cô. Phiến đá Rosetta. “Milo, cậu có máy tính không?”

“Tất nhiên rồi; nhờ thế chúng tôi mới tìm được hai người.” Cậu nhướn mày, vẻ bí mật. “Những email khó hiểu.”

Kate đứng lên. “Email ấy à? Tôi có thể dùng...”

Milo cúi đầu. “Không, tôi xin lỗi, bác sĩ Kate. Thầy Qian muốn gặp chị. Thầy nói ngay sau khi chị cho anh Reed uống thuốc xong là tôi phải dẫn chị đến chỗ thầy. Thầy nghiêm nghị lắm, không vui tính như Milo đâu. Thầy nói có gì đó cần đưa cho chị.”

[1] Nhân vật trong truyện "Alice ở xứ sở diệu kỳ".

[2] Một tấm bia Ai Cập cổ có khắc một sắc lệnh bằng ba loại chữ: trên cùng là chữ tượng hình Ai Cập cổ đại, ở giữa là ký tự Demotic và dưới cùng là tiếng Hy Lạp cổ đại, nhờ đó giúp khoa học hiện đại giải mã được chữ tượng hình Ai Cập.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.