Gene Atlantis

Lượt đọc: 250 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 91

❊ ❊ ❊

Tu viện Immaru

Khu tự trị Tây Tạng

Kate ngáp và lật một trang giấy. Căn phòng lạnh cóng, và giờ cô và David đang phải quấn một chiếc chăn dày.

“Cô có thể đọc nốt trên đường đi mà,” David nói, mắt lim dim ngái ngủ. “Cô sẽ phải dừng lại nghỉ nhiều đấy.”

“Được, tôi chỉ muốn tìm một chỗ hay để dừng thôi,” cô nói.

“Hồi bé, cô thường xuyên thức khuya để đọc sách phải không?”

“Gần như đêm nào cũng thế. Còn anh?”

“Chơi điện tử.”

“Biết ngay mà.”

“Thỉnh thoảng tôi cũng xếp Lego nữa.” David lại ngáp. “Còn bao nhiêu trang?”

Kate lật lật cuốn nhật ký. “Thật ra cũng không còn nhiều nữa đâu. Chỉ vài trang nữa thôi. Tôi sẽ thức nếu anh còn thức được.”

“Như tôi đã nói đấy, tôi đã ngủ đủ rồi. Và ngày mai tôi không phải đi bộ.”

Tôi thức giấc khi nghe tiếng rít khe khẽ của không khí lọt vào cái ống khi nó mở ra. Mới đầu, không khí nặng trịch như nước trong phổi tôi, nhưng sau vài hớp không khí ẩm ướt, mát lạnh, hơi thở tôi bình thường trở lại, và tôi xem xét lại tình cảnh của mình. Phòng vẫn tối om, nhưng có một tia sáng yếu ớt từ hành lang rọi vào phòng thí nghiệm.

Tôi bước ra khỏi cái ống và đi về phía hành lang, vừa đi vừa quan sát phòng. Không cái ống nào có người cả, ngoài cái chứa sinh vật nửa người nửa vượn kia, hình như nó đã ngủ qua cả trận lụt mà không có động tĩnh gì. Tôi tự hỏi nó đã ngủ qua bao nhiêu trận lụt rồi.

Trong hành lang vẫn còn khoảng ba mươi centimét nước. Đủ để tôi nhận ra nhưng không đủ để làm chậm bước tôi. Tôi lội về phía ô cửa lởm chởm. Đống đá trước kia chặn đường tôi giờ đã biến mất gần hết - chắc hẳn là bị nước cuốn trôi. Một quầng sáng dịu màu hổ phách tỏa ra từ bên trên, chiếu lên những tảng đá còn lại mà tôi đẩy sang bên trong lúc bước ra khỏi phòng.

Nguồn ánh sáng kỳ lạ đó treo cách đầu tôi gần chục mét, trên đỉnh cầu thang. Nhìn nó giống một cái chuông, hoặc một quân tốt khổng lồ, với các ô cửa sổ ở trên đỉnh. Tôi liếc nhìn nó, cố tìm hiểu xem nó là gì. Dường như nó đang nhìn lại tôi, ánh sáng nhấp nháy chầm chậm như nhịp đập của trái tim sư tử sau khi nó nuốt gọn một con mồi trên thảo nguyên châu Phi.

Tôi đứng im, băn khoăn không biết nó có tấn công tôi không, nhưng chẳng có gì xảy ra cả. Mắt tôi đang dần quen với bóng tối, và mỗi giây trôi qua, tôi lại thấy rõ căn phòng hơn. Sàn nhà là một bãi lầy nhầy kinh tởm đầy nước, tro bụi, đất và máu. Ở dưới đáy, tôi thấy xác của các thợ mỏ người Marốc bị đè bẹp dưới đống đá. Bên trên họ, những người châu Âu nằm gục, thân thể bị xé thành ngàn mảnh, một số cháy như than, tất cả đều bị hủy hoại bởi một thứ vũ khí mà tôi không thể tưởng tượng được. Không phải là một vụ nổ, hay súng bắn, hay dao đâm. Và không phải họ mới chết. Những vết thương nhìn đã cũ. Tôi đã ở dưới đây bao lâu rồi?

Tôi tìm kiếm những cái xác, mong sẽ thấy một kẻ cụ thể. Nhưng Rutger không có đây.

Tôi xoa mặt. Tôi phải tập trung. Phải về nhà. Helena.

Chiếc xe tải chạy điện đã biến mất. Tôi yếu ớt, mệt, đói, và vào lúc đó, tôi không dám chắc mình có bao giờ thấy lại ánh sáng ban ngày nữa không, nhưng tôi cứ đặt chân này trước chân kia và bắt đầu chuyến đi bộ khó nhọc ra khỏi hầm. Tôi cố sức giậm chân mạnh hết mức có thể và chuẩn bị tinh thần đón nhận cơn đau, nhưng nó không đến. Tôi được thúc đẩy thoát khỏi nơi này bởi một sức mạnh và nhiệt huyết mà tôi không biết là mình có.

Đường hầm vùn vụt lướt qua, và tôi đã nhìn thấy ánh sáng khi vượt qua khúc quanh cuối cùng trên con đường xoắn ốc. Họ đã che lối vào đường hầm bằng một cái lều trắng, hoặc một tấm nhựa gì đó.

Tôi gạt tấm nhựa sang bên, rồi bỗng bị vây quanh bởi những tên lính đeo mặt nạ phòng độc và mặc những bộ đồ nhựa kỳ lạ. Họ lao vào tôi và đè tôi xuống sàn. Từ dưới đất, tôi thấy một người cao to tiến lại. Ngay cả dưới bộ đồ nhựa cồng kềnh kia, tôi vẫn biết đó là ai. Konrad Kane.

Một tên đang giữ tôi ngước lên nhìn ông ta và nói qua mặt nạ bằng giọng nghèn nghẹt. “Hắn cứ thế đi thẳng ra, thưa ngài.”

“Đem hắn đến đây,” Kane nói bằng giọng trầm trầm vọng ra từ hư vô.

Mấy tên lính lôi tôi vào trong nhà kho, đến một dãy sáu chiếc lều trắng làm tôi nhớ đến một bệnh viện dã chiến. Trong lều đầu tiên có hàng dãy giường xếp, tất cả đều phủ khăn trắng. Trong lều thứ hai, tôi nghe có tiếng hét. Helena.

Tôi cố vùng ra khỏi mấy tên lính bên mình, nhưng tôi quá yếu - vì thiếu ăn, vì chặng đường đi bộ ra ngoài, và vì ảnh hưởng của cái ống. Chúng giữ tôi thật chặt, nhưng tôi vẫn tiếp tục vùng vẫy.

Giờ tôi đã nghe giọng nàng rõ mồn một, ở cuối lều, sau một tấm màn trắng. Tôi lao về phía nàng, nhưng mấy tên lính giật tôi lại, dẫn tôi đi dọc dãy giường xếp mỏng mảnh để tôi nhìn cho kỹ những người chết nằm trên đó. Một nỗi kinh hoàng bao trùm khắp người tôi. Huân tước và Phu nhân Barton đều ở đây. Rutger. Vợ Kane. Tất cả đều đã chết. Còn cả những người khác, những người tôi không nhận ra. Các nhà khoa học. Lính. Y tá. Chúng tôi đi qua một cái giường có một thằng bé nằm trên, con trai của Kane. Dietrich à? Hay là Dieter?

Tôi có thể nghe thấy các bác sĩ nói chuyện với Helena, và khi chúng tôi đi qua mép tấm màn, tôi thấy họ vây quanh nàng, tiêm cho nàng thứ gì đó và giữ nàng nằm yên.

Mấy tên lính giữ chặt tôi trong lúc tôi vùng vẫy. Kane quay sang tôi. “Tao muốn mày thấy cảnh này, Pierce. Mày có thể nhìn vợ mày chết như tao đã phải nhìn Rutger và Marie chết.”

Chúng kéo tôi lại gần hơn. “Đã xảy ra chuyện gì?” tôi hỏi.

“Mày đã mở cửa cho địa ngục, Pierce. Lẽ ra mày đã có thể giúp bọn tao. Thứ dưới đó đã giết Rutger và phân nửa số người của nó. Những kẻ bò lên được bề mặt thì đều bị nhiễm bệnh. Một thứ dịch bệnh mà con người không thể tưởng tượng nổi. Nó đã tàn phá Gibraltar và giờ đang càn quét Tây Ban Nha.” Ông ta gạt tấm màn trắng ra, cho tôi thấy toàn bộ cảnh tượng: Helena vật vã trên giường, bao quanh là ba người đàn ông và hai người phụ nữ, tất cả đang hối hả làm việc.

Tôi đẩy mấy tên lính ra, và Kane giơ tay lên ngăn chúng đuổi theo tôi. Tôi chạy đến bên nàng, gạt tóc nàng ra, hôn lên má nàng, rồi môi nàng. Da nàng nóng rực. Tôi khiếp sợ khi sờ lên làn da nóng cháy ấy, và chắc nàng cũng đã nhận ra. Nàng vươn tay lên vuốt ve khuôn mặt tôi. “Không sao đâu, Patrick. Chỉ là cúm thôi. Cúm Tây Ban Nha ấy mà. Nó sẽ qua thôi.”

Tôi ngước lên nhìn bác sĩ. Ông ta vội đưa mắt nhìn xuống đất.

Một giọt lệ trào ra trong mắt tôi và từ từ lăn xuống má tôi. Helena gạt nó đi. “Em rất mừng là anh không sao. Họ bảo em là anh đã chết trong một vụ tai nạn dưới hầm, trong lúc tìm cách cứu những công nhân người Marốc.” Nàng ôm lấy khuôn mặt tôi. “Thật là can đảm.”

Nàng đưa vội một tay lên miệng để ngăn cơn ho đang khiến cả người nàng co giật, khiến cả cái giường có bánh xe cũng rung theo. Tay kia nàng đặt lên cái bụng tròn, cố giữ cho người mình không va vào thành giường. Cơn ho kéo dài như không bao giờ dứt. Nghe như thể phổi nàng đang toạc rách vậy.

Tôi ấn vai nàng xuống. “Helena...”

“Em tha thứ cho anh. Vì đã không cho em biết. Em biết anh làm vậy là vì em.”

“Đừng tha thứ cho anh, xin em đừng làm thế.”

Một cơn ho khác khiến người nàng lại rung lên, và các bác sĩ gạt tôi ra. Họ cho nàng thở ôxy, nhưng có vẻ không có tác dụng gì.

Tôi nhìn nàng. Và tôi khóc. Và Kane theo dõi tôi. Nàng đá và vùng vẫy - rồi khi thân người nàng rũ xuống, tôi quay sang Kane, lên tiếng bằng giọng đờ đẫn, vô cảm, gần giống giọng ông ta phát ra từ trong cái mặt nạ. Ở đó, ngay lúc ấy, trong cái bệnh viện dã chiến Immari ấy, tôi đã thực hiện một giao kèo với quỷ.

Nước mắt tràn xuống má Kate. Cô nhắm mắt vào, và cô không còn ngồi trên giường với David ở Tây Tạng nữa. Cô trở lại San Francisco, trong một đêm lạnh lẽo cách đây năm năm, trên một chiếc cáng. Họ đang đẩy cô từ trong xe cấp cứu ra và vào bệnh viện. Bác sĩ và y tá quát tháo quanh cô, và cô hét lên với họ, nhưng họ không chịu nghe. Cô túm lấy tay bác sĩ. “Hãy cứu đứa bé, nếu phải chọn giữa tôi và đứa bé, hãy cứu...”

Bác sĩ đẩy tay cô ra và quát người hộ lý to béo đang đẩy cáng. “Phòng phẫu thuật hai. Nhanh lên!”

Họ đẩy cô nhanh hơn, cái mặt nạ đã trùm lên miệng cô và cô phải cố sức để tỉnh táo.

Cô tỉnh dậy trong một phòng bệnh rộng, trống trơn. Cả người cô đau ê ẩm. Có mấy cái ống cắm vào tay cô. Cô vội đưa tay xuống bụng, nhưng cô đã biết trước khi tay chạm tới nơi. Cô kéo áo lên và thấy một vết sẹo dài, xấu xí. Cô gục đầu vào tay và khóc bao lâu cô cũng không biết nữa.

“Bác sĩ Warner?”

Kate giật mình ngước lên. Khấp khởi hy vọng. Một cô y tá rụt rè đứng trước mặt cô. “Con tôi?” Kate hỏi, giọng vỡ ra.

Cô y tá đưa mắt nhìn xuống chân.

Kate nằm vật xuống giường. Nước mắt cô tràn ra như suối.

“Thưa cô, chúng tôi không rõ, trong hồ sơ không có tên người thân thích nào phòng trường hợp khẩn cấp cả, liệu - chúng tôi có thể báo cho ai không? Một... người cha chẳng hạn?”

Một cơn giận dữ bùng lên chặn dòng nước mắt lại. Cuộc tình kéo dài bảy tháng, những bữa tối, sự quyến rũ. Một doanh nhân khởi nghiệp trên Internet dường như có tất cả mọi thứ trên đời, gần như quá tốt để có thể là thật. Lời giải thích là biện pháp tránh thai bị hỏng. Rồi hắn biến mất. Và cô quyết định giữ cái thai.

“Không, không có ai cả.”

David ôm chặt cô và lau nước mắt cho cô.

“Tôi không phải người ủy mị,” Kate nói giữa những tiếng nấc. “Chỉ là, tôi... khi tôi bị...” Như một con đập tràn bờ, những cảm xúc và suy nghĩ cô không cho phép mình nghĩ tới đã lao đến. Cô cảm thấy những lời dồn lên môi, sẵn sàng tuôn ra - lần đầu tiên cô sắp sửa kể cho một người đàn ông nghe chuyện này; một điều mà cách đây mấy ngày còn là không tưởng. Cô cảm thấy an toàn khi ở bên anh. Hơn thế nữa. Cô tin tưởng anh.

“Tôi biết rồi.” Anh lau một dòng nước mắt mới tràn ra trên má cô. “Vết sẹo. Không sao.” Anh cầm lấy cuốn nhật ký trên tay cô. “Đêm nay đọc thế là đủ rồi. Nghỉ chút đi.” Anh kéo cô xuống cạnh mình, và họ cùng chìm vào giấc ngủ.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.