Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 58

❊ ❊ ❊

Cánh cửa bê tông dẫn vào sảnh lò phản ứng đóng sầm lại. Âm thanh ấy hầu như không át nổi tiếng ầm ầm của những lò phản ứng khổng lồ. David đi sâu hơn vào trong phòng, quan sát địa điểm cho cuộc kháng cự cuối cùng của mình. Có lẽ Kate đã thoát được.

Anh bỏ băng đạn ra khỏi súng. Còn hai viên. Anh có nên giữ lại viên cuối cùng không? Thứ thuốc chúng tiêm cho Kate là đồ thật. Ai biết nó có thể có tác dụng gì. Anh biết nhiều thông tin giá trị. Đó là lý do cao thượng, nhưng còn nhiều lý do khác nữa. Anh cố đẩy ý nghĩ đó ra khỏi tâm trí. Đến lúc đó hẵng hay.

Anh đi quanh phòng - lối đi giữa hai lò phản ứng cao vút. Nó giống như phòng tập thể dục ở trường học, với trần nhà cao gắn đầy giàn giáo kim loại. Nó có hình đồng hồ cát; căn phòng gần như có hình chữ nhật, chỉ khác là ở giữa có hai vệt tròn lõm vào - được tạo ra bởi bức tường bê tông dày của hai lò phản ứng. Có hai lối vào, cả hai đều được chặn bằng cửa bê tông mở theo kiểu trượt lên xuống - một ở đầu, một ở cuối phòng. Những bức tường cao nhẵn thín quanh hai ô cửa có gắn đủ thứ dây và ống dẫn kim loại màu bạc, điểm xuyết vài ống màu xanh và đỏ, khiến chúng nhìn như những tĩnh mạch nổi lên trên một vầng trán xám ngoét, bên trên cái miệng là ô cửa.

“Xin chào, Andrew,” một giọng nói vang lên trên loa phóng thanh, chắc hẳn thường được dùng để thông báo sơ tán. David nhận ra giọng nói ấy: ai đó từ thời trước Tháp Đồng Hồ. Nhưng anh không nhớ nổi đó là ai.

David cần câu giờ. Đó là điều duy nhất có thể giúp được Kate. “Đó không còn là tên tao nữa.” Anh nghe thấy hai lò phản ứng hai bên ầm ầm khởi động. Anh tự hỏi “giọng nói” kia có nghe được anh giữa tiếng ầm ĩ này không.

Đã bao lâu rồi nhỉ? Những quả bom sắp nổ rồi. Cắt nguồn điện sẽ khiến anh mất mạng, nhưng có thể giúp được Kate.

“Bọn tao đã bắt được cô ả. Và bọn tao đã tìm thấy mấy quả bom của mày. Không sáng tạo lắm. Tao đã nghĩ mày phải giỏi hơn thế đấy.”

David nhìn quanh. Giọng nói đó nói dối ư? Sao lại cho anh biết? Anh có thể làm gì? Bắn vào lò phản ứng ư? Ngốc quá - tường bê tông dày thế kia. Bắn một ống dẫn và mong sẽ gặp may? Khó lắm. Bắn lên trần nhà? Vô ích.

Giọng nói kia muốn gì đó từ anh; nếu không tại sao còn tra hỏi anh? Có thể kẻ đó đang nói dối. Kate có thể đang đợi anh trên tàu. Có lẽ hắn đã không bắt được cô. “Mày muốn gì?” David quát lớn.

“Ai cử mày đến đây?” giọng nói ầm ầm vang lên.

“Thả cô ấy ra, tao sẽ cho mày biết.”

Giọng nói bật cười, “Ừ, thỏa thuận thế nhé.”

“Được đấy, hãy xuống đây và tao sẽ nộp lời khai chính thức. Thậm chí còn vẽ chân dung người đó cho mày nữa. Tao có cả địa chỉ email của ông ta đây.”

“Nếu tao phải xuống đó thì tao sẽ nện ra được thông tin từ mày thôi. Tao đang vội. Không còn thời gian dùng thuốc nữa.”

Các lò phản ứng gầm to hơn. Âm thanh như thế có bình thường không nhỉ?

Giọng nói tiếp tục, “Mày không có lựa chọn nào đâu, Andrew. Cả hai ta đều biết vậy. Nhưng mày vẫn cố cầm cự. Đó chính là vấn đề của mày - điểm yếu của mày. Mày luôn khờ dại tin vào một chính nghĩa vô vọng. Nó thu hút những viễn tưởng giải cứu của mày. Người dân làng Pakistan, trẻ con Jakarta, lúc nào mày cũng đâm đầu vào những chỗ đó. Bởi vì mày đồng cảm với họ, mày thấy mình cũng là nạn nhân - tâm lý của mày là thế. Mày nghĩ nếu mày có thể trả đũa những kẻ đã làm hại mày thì mày có thể trở lại toàn vẹn. Nhưng không đâu. Đã kết thúc rồi. Mày biết đó là sự thật. Lắng nghe giọng tao đi. Mày biết tao là ai. Tao luôn giữ lời. Tao sẽ cho cô ta một cái chết nhanh chóng, tao hứa đấy. Đó là điều tốt nhất mày có thể làm được. Cho tao biết kẻ đó là ai. Đây sẽ là quân bài cuối cùng của mày.”

Cách thẩm vấn thông thường: làm đối tượng suy sụp tinh thần, chứng tỏ mình mạnh hơn, và thuyết phục đối tượng rằng khai báo là lựa chọn duy nhất. Thật ra lúc này thì anh thấy điều đó cũng khá thuyết phục. David biết chúng có thể chỉ việc phun hơi độc vào, hoặc ném một quả lựu đạn, hoặc vây anh bằng vài tên lính gác. Anh không có lựa chọn nào. Nhưng giờ thì anh đã nhớ ra kẻ đứng sau micrô là ai: Dorian Sloane, tên chỉ huy lực lượng Immari ở Afghanistan và Pakistan. Lẽ ra anh phải đoán ra là giờ Sloane đã lên chức chỉ huy An ninh Immari ở toàn bộ khu vực này rồi. Hắn tàn bạo, rất có năng lực... và kiêu ngạo nữa. David có thể lợi dụng điều đó không? Lựa chọn tốt nhất của anh là câu giờ, để may ra có chuyện gì đó sẽ xảy ra. Hoặc may ra Sloane nói dối và Kate đang chạy trốn được.

“Phải nói thật, Sloane ạ, tao nghĩ mày làm sai nghề rồi. Cách phân tích tâm lý của mày... thật là tuyệt hảo. Mày đã khiến tao phải suy ngẫm lại cả cuộc đời mình đấy. Có thể cho tao chút thời gian để nghiền ngẫm những vấn đề sâu xa hơn mà mày đã đề cập đến không? Ý tao là...”

“Đừng phí thời gian nữa, Andrew. Với mày hay cô ta thì cũng chẳng quan trọng gì nữa. Mày có nghe tiếng lò phản ứng đang chạy không? Đó là âm thanh của dòng điện chạy vào một cỗ máy đang giết Kate ngay lúc này. Giờ mày chỉ còn một mình thôi. Và Tháp Đồng Hồ đã thất thủ vài tiếng trước rồi. Giờ hãy cho tao biết...”

“Nếu thế thì chính mày mới là người đang phí thời gian. Tao chẳng có gì để nói cả.” David nghiến răng và ném khẩu súng xuống sàn. Nó trượt đến tận cánh cửa ở đầu kia. “Nếu mày muốn moi thông tin thì hãy xuống đây chơi thử. Tao không có vũ khí. Mày có thể có một nửa cơ hội đấy.” Anh đứng giữa căn phòng hình đồng hồ cát, nhìn từ cửa này sang cửa kia, tự hỏi cửa nào sẽ mở trước... và liệu anh có lao ra kịp khi nó mở không.

Lò phản ứng gầm lên mỗi lúc một to, và David cảm thấy hơi nóng hừng hực tỏa ra từ đó. Có phải nó bị sự cố gì không nhỉ? Sau lưng anh, cánh cửa bê tông rầm rầm chuyển động, nhấc lên từ cái khe sâu hơn nửa mét dưới mặt sàn. Khẩu súng đang nằm ở cánh cửa đối diện.

David lao về phía cánh cửa đang mở. Còn cách mười hai mét. Mười mét. Đó là lựa chọn duy nhất của anh: trượt ra bên dưới cánh cửa và đấu tay đôi, rồi tìm cách thoát ra khỏi vành đai chúng đã dựng lên. Còn sáu mét nữa.

Sloane chui qua cánh cửa và đứng thẳng lên, khẩu súng trong tay phải chĩa ra trước. Hắn bắn ba phát nhanh gọn. Phát đầu tiên trúng vai David, khiến anh ngã ngửa ra, nằm sõng soài trên nền nhà bê tông. Máu tràn ra dưới lưng anh trong lúc anh lăn lộn cố đứng dậy, nhưng Sloane đã xông tới, đá cho chân David duỗi ra.

“Ai cho mày biết về nơi này?”

David gần như không nghe được hắn giữa tiếng ồn của lò phản ứng. Vai anh giần giật, vết thương không có cảm giác như một vết thương bình thường; như thể cả một phần da thịt của anh đã bị nổ tung. Anh thậm chí còn không cảm thấy cánh tay trái của mình nữa.

Sloane chĩa khẩu súng vào chân trái David. “Ít nhất cũng chết cho đường hoàng chứ, Andrew. Hãy cho tao biết, và tao sẽ kết thúc chuyện này.”

David cố suy nghĩ. Mình cần thêm thời gian. “Tao không biết tên người đó.”

Sloane đưa khẩu súng lại gần chân anh hơn.

“Nhưng - tao có địa chỉ IP. Tao liên lạc với ông ta bằng cách đó.”

Sloane lùi lại, ngẫm nghĩ.

David hít thêm mấy hơi nữa. “Ở trong túi quần trái của tao; mày phải tự lấy thôi.” Anh ra hiệu về phía cánh tay mình.

Sloane cúi người về phía anh và bóp cò, bắn một viên đạn vào chân David.

David quằn quại trên sàn, gào lên đau đớn. Sloane đi vòng quanh anh, “Đừng. Nói. Dối. Tao. Nữa.”

Khi David không nói gì, Sloane giơ ủng lên và tống thẳng một cú vào trán David, làm anh đập đầu xuống sàn nhà bê tông. Mắt David nổ đom đóm. Anh dám chắc mình sắp ngất rồi. Trên đầu họ, hai lò phản ứng lại đổi giọng, chuyển sang một âm thanh khác. Sloane ngước lên. Đúng lúc một tiếng còi rú vang thì một vụ nổ làm cả căn phòng rung chuyển, khiến những mảnh gạch đá và kim loại rơi lả tả khắp nơi. Khí xì ra từ các ống dẫn và các bức tường, bao trùm cả căn phòng. Cửa bên kia mở ra và nhiều người chạy xuyên qua.

David lăn mình nằm sấp xuống và bò bằng một tay một chân, kéo lê cánh tay đang rũ xuống và cái chân đã cứng đờ. Cơn đau khiến anh gần như không chịu nổi. Anh phải dừng lại, nuốt khan và hổn hển lấy hơi. Anh bò thêm một đoạn nữa. Anh cố không hít vào làn bụi đất đang phủ lên mặt sàn. Anh biết bụi đang bám vào lỗ đạn trên chân và vai anh, nhưng không quan trọng, anh phải thoát ra đã. Anh thấy Sloane vừa quạt khói vừa chạy quanh phòng.

Một vụ nổ nữa.

Là lò phản ứng kia chăng?

Giờ khói trong phòng đã dày đặc đến nỗi không thấy gì nữa.

Có tiếng nói lao xao ở đằng xa. “Thưa ngài, chúng ta phải sơ tán ngay, có vấn đề...”

“Thôi được. Đưa súng đây.”

Tiếng súng nổ khắp nơi. Trên tường, trên sàn. David cứng đờ người. Anh gí sát đầu xuống sàn như đang lắng nghe, chờ đợi một dấu hiệu gì đó. Trong khoảng cách mấy phân trên mặt sàn, anh thấy những thân người đổ gục xuống, người của chính Sloane đã gục ngã trong khi hắn loay hoay tìm cách bắn một viên đạn nữa vào David.

“Thưa ngài, chúng ta phải...”

“Được rồi!”

David nghe thấy tiếng người chạy quanh mình. Anh cố chống cánh tay còn lành lặn để ngồi dậy, nhưng không thể. Anh đã quá yếu. Quá lạnh. Anh nhìn hơi thở mình thổi bay đám bụi trắng trên sàn. Mỗi hơi thở lại thổi đi vài hạt bụi trắng. Quanh anh, màu trắng đang bị màu đỏ nuốt dần. Nó khiến anh nhớ đến cái gì đó, một ý nghĩ hoặc một ký ức; là cái gì nhỉ? À, cạo râu. Giống như vết máu do cứa phải mặt lúc cạo râu thấm ướt một mảnh khăn giấy trắng. Anh ngắm màu đỏ lan dần qua lớp bụi trắng về phía mặt anh trong lúc còi báo động vẫn gào rú.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.