Trụ sở Tháp Đồng Hồ
Jakarta, Indonesia
David quan sát cái ống đen qua ô cửa sổ hẹp của tấm kính chắn nổ. Mất một lúc lâu anh mới vặn được nắp cái ống ra bằng cánh tay điều khiển thủ công. Nhưng anh phải xem bên trong cái ống. Là vì trọng lượng của nó - cái ống quá nhẹ để có thể là một quả bom. Nếu trong đó có đinh, đạn chì hay đạn ghém thì nó phải nặng hơn rất nhiều.
Cuối cùng nắp ống cũng bung ra, và David dốc cái ống xuống. Một mảnh giấy cuộn tròn rơi ra. Một mảnh giấy dày, bóng. Một tấm ảnh.
David mở tấm ảnh ra. Ảnh chụp vệ tinh một tảng băng trôi nổi giữa một vùng biển xanh thẳm. Ở giữa tảng băng là một vật hình thuôn màu đen. Một chiếc tàu ngầm nhô ra khỏi mặt băng. Phía sau tấm ảnh là mấy chữ:
Giao thức Toba có thật.
12+4+47 = 4/5; Jones
22+7+47 = 3/8; Anderson
4+10+47 = 5/4; Ames
David nhét tấm ảnh vào một bìa hồ sơ dày và đi sang phòng giám sát. Một trong số hai kỹ thuật viên quay lại từ dãy màn hình. “Chưa thấy anh ta đâu.”
“Ở sân bay có thấy gì không?” David hỏi.
Kỹ thuật viên gõ bàn phím một hồi, rồi ngẩng lên. “Có, anh ta vừa hạ cánh ở Soekarno-Hatta mấy phút trước. Anh có muốn chúng tôi giữ anh ta ở đó không?”
“Không. Tôi cần anh ta ở đây. Chỉ cần đảm bảo tổ giám sát ở tầng trên không thấy anh ta là được. Lúc đó tôi sẽ tự lo liệu.”