Khu ổ chuột ven sông
Jakarta, Indonesia
David theo dõi mấy tên nhân viên của An ninh Immari quay ngoắt lại và chạy vào căn nhà năm phòng trát vữa ở góc. Anh đã chọn căn nhà này chính vì cách bố trí của nó.
Bọn chúng rà soát các phòng, động tác nhanh chóng, máy móc, giơ súng ra trước mặt khi bước vào từng phòng, lia súng sang trái, rồi sang phải.
Từ chỗ của mình, David lắng nghe từng tên báo cáo lại. “Không có ai. Không có ai. Không có ai. Không có ai. Không có ai.” Anh nghe thấy bước chân chúng chậm lại trong lúc chúng ra khỏi căn nhà giờ đã được coi là “an toàn”.
Khi tên thứ hai đi qua chỗ anh, David lặng lẽ lẩn ra sau lưng gã, bịt miệng gã bằng một mảnh giẻ ẩm rồi đợi clorofom [[1]] tràn vào miệng và lỗ mũi gã. Gã giãy giụa cố túm lấy David, nhưng mỗi giây trôi qua, tay chân gã càng mềm nhũn ra. David bịt chặt miệng gã. Không một âm thanh nào phát ra. Gã gục xuống đất, và David đang định chuyển sang tên tiếp theo thì anh nghe thấy điện đài ở phòng bên loẹt xoẹt lên tiếng.
“Đội Trinh sát Immari số Năm, chú ý, Tháp Đồng Hồ báo là một tủ đồ tác chiến ở khu vực của các anh vừa được sử dụng. Mục tiêu được cho là đang ở gần và có thể sở hữu súng và chất nổ. Hãy thận trọng. Chúng tôi sẽ cử các đội tiếp viện đến.”
“Cole? Cậu nghe không?”
David quỳ bên gã mà anh vừa hạ gục - chắc hẳn gã là Cole.
“Cole?” gã kia gọi từ phòng bên cạnh. David nghe thấy tiếng đất nghiến dưới gót ủng của gã. Gã đang đi chậm, như người dò dẫm qua bãi mìn, nơi mỗi bước chân đều có thể là bước cuối cùng.
Khi David vừa đứng dậy thì gã lao qua ô cửa, chĩa súng vào ngực anh. David lao vào gã. Hai người ngã xuống đất và vật lộn giành khẩu súng. David dận tay hắn xuống sàn nhà nhớp bẩn, và khẩu súng trượt đi, đập vào tường.
Gã đá David ra khỏi người và bò về phía khẩu súng, nhưng chưa được bao xa thì David đã lại lao vào, túm lấy cổ gã bằng khoeo tay như một vòng thòng lọng. Anh ấn cườm tay lên lưng trên của gã để có thêm đà. Anh có thể cảm thấy khí quản con mồi của mình đang thắt chặt dần. Không còn lâu nữa.
Gã đàn ông quằn quại lên xuống, cào cấu cánh tay quanh cổ mình. Gã thò tay xuống, cố với lấy... cái gì? Túi của gã ư? Rồi gã rút nó ra - một con dao trong ủng. Gã đâm ngược về phía David, trúng sườn anh. Anh nghe thấy tiếng áo mình rách toạc và thấy vết máu trên con dao, giờ lại đang lao vào anh. Anh trượt người sang bên, vừa kịp thoát nhát đâm thứ hai. Anh chuyển bàn tay từ lưng gã lên đầu và dùng cánh tay bắt tréo quanh cổ gã để giật mạnh. Một tiếng rắc lớn vang lên, và gã đàn ông gục xuống sàn.
David lăn mình khỏi tên lính đánh thuê đã chết và nhìn lên trần nhà, nhìn hai con ruồi đang đuổi nhau.
[1] Chất gây mê.