Phát đạn đi trượt. Máy bay không người lái đã phóng một trong hai tên lửa của nó một giây trước khi David kịp bóp cò. Vì nhẹ bớt nên máy bay đã lướt nhanh hơn một chút, vượt quá phát đạn từ khẩu súng trường bắn tỉa của David.
Anh đưa một viên đạn nữa lên nòng và cố tìm lại cái máy bay. Khói đang bốc lên thành từng cụm dày đặc. Tu viện gần như đã chìm trong biển lửa, và cụm rừng bên dưới cũng đã bốc cháy. Anh nhăn mặt đứng dậy, nhưng chân anh vẫn nghe theo. Viên thuốc giảm đau đã có tác dụng. Anh phải tìm được một cao điểm tốt hơn. Anh quay lại và sững người khi thấy Milo đang ngồi ở góc đài quan sát bằng gỗ, chân xếp bằng, mắt nhắm lại. Cậu thở từng hơi nông, đều đặn.
David túm lấy vai cậu. “Cậu đang làm trò gì thế?”
“Tìm kiếm sự thanh tĩnh trong tâm hồn, anh...”
David kéo cậu dậy và đẩy cậu lên sườn núi. “Lên đỉnh núi mà tìm.” Anh chỉ, và khi Milo quay lại, anh xoay người cậu một lần nữa và lại chỉ lên núi. “Trèo lên và đừng dừng lại, Milo, cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Đi đi. Tôi nói nghiêm túc đấy.”
Milo miễn cưỡng bám tay vào một khe hở lởm chởm trên sườn núi, và David nhìn theo một lát trong lúc cậu trèo lên vách núi đá.
Anh quay lại tập trung chú ý vào đài quan sát. Anh bước đến bên mép và chờ đợi. Rồi nó hiện ra - màn khói rẽ làm đôi. Anh quỳ xuống và nhìn qua ống ngắm, và không cần chỉnh sửa gì, anh đã thấy chiếc máy bay không người lái - một chiếc máy bay khác. Chiếc này vẫn còn cả hai tên lửa. Có bao nhiêu chiếc tất cả? David không ngần ngừ. Anh hít vào một hơi và chậm rãi bóp cò. Chiếc máy bay nổ tung, và một dải khói nhỏ xíu xuyên qua bầu trời khi nó rơi xuống đất.
David quan sát bầu trời xem chiếc máy bay kia đâu, nhưng anh không thấy nó. Anh đứng lên và tập tễnh đi ngang qua cái bục gỗ. Qua đám khói, một hình thù màu sắc rực rỡ vươn lên, cảnh trời và rừng cây, rẽ đám khói đen ra. Quả khinh khí cầu. Kate. Mắt hai người gặp nhau đúng lúc sườn núi nổ tung dưới chân anh. Một nửa cái bục biến mất trong chớp mắt, khiến anh mất thăng bằng. Khẩu súng tuột khỏi tay anh và rơi đánh keng một cái xuống sườn núi đá. Tu viện đang sụp đổ. Chiếc máy bay còn lại đã phóng tên lửa cuối cùng của nó - cú đòn chí tử.
Quả khinh khí cầu rung chuyển, nhưng nó vẫn đứng tại đó, dưới chân anh chừng hai, ba mét. Phần còn lại của cái bục đang sụp xuống rất nhanh.
David đứng dậy, chạy đến mép bục và nhảy. Người anh đập vào thành khoang, làm anh suýt nghẹt thở. Anh cố bám vào thành khoang, nhưng tay anh tuột xuống ngay trước khi anh cảm thấy bàn tay Kate chộp vào cánh tay mình, siết mạnh, giữ anh chặt hết mức cô có thể. Anh không rơi nữa, nhưng anh lơ lửng, người rũ xuống. Anh với tay lên mép khoang, nhưng cơn đau từ vết thương khiến anh không chịu nổi.
Anh cảm thấy hơi nóng bên dưới mình, bò lên chân và thân người anh, mỗi lúc một gần hơn. Anh đang kéo cả quả khí cầu xuống cảnh tàn phá bên dưới. Kate phải buông anh ra. Từ độ cao này, cái chết sẽ nhanh chóng thôi.
“Kate, tôi không trèo lên được!” Ngay cả khi đã uống thuốc giảm đau, cơn đau nhức nhối từ vết thương trên vai vẫn bao trùm lấy anh. “Cô phải...”
“Tôi sẽ không buông ra đâu,” Kate nói to. Cô trụ chân thật chắc ở hai bên mép khoang và vận hết sức kéo anh lên. David bám được vào mép khoang và giữ chặt. Cô thả anh ra, rồi bỗng biến mất.
David chờ, hai tay mỏi nhừ, hơi lửa nóng bao bọc khắp người. Bên dưới mình, anh nghe thấy tiếng một, hai, rồi ba túi cát rơi xuống đất. Anh cảm thấy mồ hôi trên lòng bàn tay đang làm tay anh tuột ra khỏi thành khoang. Đúng lúc anh bắt đầu trượt và rơi xuống tu viện cháy rực kia, Kate lại túm lấy cánh tay anh, kéo anh qua mép và vào khoang cùng với cô.
Cả người cô đầm đìa mồ hôi vì cố sức, còn anh thì cũng mướt mồ hôi vì hơi nóng của lửa. Mặt anh chỉ cách mặt cô có mười phân, và anh nhìn vào mắt cô. Anh có thể cảm thấy hơi thở của cô trên mặt. Anh áp vào cô, nhích về phía miệng cô.
Ngay trước khi môi họ chạm nhau, cô đẩy anh lên, làm anh ngã ngửa ra.
David nhắm mắt lại. “Tôi xin lỗi...”
“Không, chỉ là, tôi đã sờ thấy máu. Anh đang chảy máu. Băng của anh bị rách rồi.” Kate kéo áo anh lên và bắt đầu băng bó lại vết thương.
David thở hổn hển và nhìn lên những đám mây trên quả khí cầu. Anh mong rằng đâu đó bên dưới họ, Milo đang ngồi an toàn trên đỉnh núi, và một ngày nào đó, ở một nơi nào đó, cậu sẽ tìm được sự thanh tĩnh trong tâm hồn.