Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 55

❊ ❊ ❊

Sáu tên lính gác vây quanh Kate.

Một tên nói vào điện đàm, “Chúng tôi đã bắt được cô ta. Cô ta đang lang thang quanh Hành lang số Hai.”

“Các anh làm gì vậy?” Kate cãi.

“Đi theo chúng tôi,” tên cầm điện đàm nói.

Hai tên lính gác túm lấy tay cô và bắt đầu dẫn cô đi khỏi những tiếng nói ở quầy trực y tá.

“Dừng lại!”

Kate quay lại và thấy một cô gái chạy tới từ phía sau họ. Cô ta còn trẻ, có lẽ mới ngoài hai mươi. Cô ta ăn mặc không... thích hợp chút nào, quá khêu gợi, như là người mẫu tạp chí Playboy vậy. Nhìn cô ta thật lạc lõng.

“Tôi sẽ đưa cô ta đi,” cô ta nói với đám lính gác.

“Cô là ai?”

“Naomi. Tôi làm việc cho ngài Sloane.”

“Chưa bao giờ nghe tên ông ta.” Tên lính gác rõ ràng là chỉ huy ra hiệu cho một tên khác. “Bắt luôn cả cô ta nữa.”

“Nếu làm vậy thì các anh sẽ phải hối tiếc đấy,” Naomi nói. “Thông báo đi. Tôi sẽ đợi. Bảo sếp các anh gọi điện cho ngài Sloane ấy.”

Mấy tên lính gác liếc nhìn nhau.

Naomi giật lấy điện đàm của một tên trong bọn. “Để tôi tự gọi lấy.” Cô ta bấm nút. “Naomi đây, tôi cần nói chuyện với ngài Sloane.”

“Xin đợi máy.”

“Sloane nghe.”

“Naomi đây. Em đang định dẫn một cô gái đến chỗ ngài, nhưng có một đám lính gác cứ làm phiền em.”

“Đợi đấy.” Rồi giọng Sloane nói với ai đó ở phía sau, “Bảo lũ ngốc của ông đừng có làm phiền người của tôi nữa.”

Một giọng khác vang lên ở đầu dây bên kia. “Đội trưởng Zhao đây. Ai đấy?”

Naomi định trả lại điện đàm cho tên lính gác, nhưng gã lùi lại, tránh cái điện đàm như tránh hủi. Naomi ném nó cho gã vừa nói lúc nãy. “Chúc may mắn.” Cô ta túm lấy tay Kate và thì thầm, “Im lặng và đi theo tôi.”

Naomi dẫn Kate ra xa đám lính gác, chúng đều đang rối rít xin lỗi người trên điện đàm.

Họ rẽ phải, rồi rẽ trái, rồi đi xuống một hành lang không người khác. Naomi bảo Kate quẹt thẻ để họ đi qua một cánh cửa đôi nữa.

“Cô là ai?” Kate hỏi.

“Không quan trọng. Tôi đến đây để giúp cô cứu hai đứa trẻ đó.”

“Ai cử cô đến?”

“Cũng là người gửi cho cô mấy tấm thẻ nhân viên đó.”

“Cảm ơn cô,” Kate chỉ biết nói có vậy.

Cô gái kia gật đầu. Cô ta mở một cánh cửa ra, rồi Kate nghe tiếng Adi và Surya nói chuyện bên trong. Tim cô như ngừng đập. Cánh cửa mở ra và chúng đang ngồi kia, bên một cái bàn trong căn phòng tường trắng. Kate chạy vào, quỳ xuống ôm lấy chúng, và hai đứa, không nói một lời, cũng chạy lại, lao vào vòng tay cô, làm cô loạng choạng. Chúng còn sống. Cô có thể làm được. Cô có thể cứu chúng. Kate cảm thấy một bàn tay mạnh mẽ kéo cô dậy.

“Tôi xin lỗi, nhưng chúng ta không có thời gian đâu. Phải khẩn trương lên,” Naomi nói.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.