Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 10

❊ ❊ ❊

Phòng thẩm vấn C

Trại tạm giam Đồn cảnh sát Tây Jakarta

Jakarta, Indonesia

Đầu Kate đau muốn chết. Cả người cô cũng đau giần giật. Và cảnh sát chẳng giúp được gì. Cô đã tỉnh dậy ở ghế sau xe cảnh sát, mà viên cảnh sát lái xe chẳng chịu nói gì với cô. Khi cô đến đồn cảnh sát thì mọi chuyện lại càng tệ hơn.

“Sao ông không chịu nghe tôi? Sao các ông không đi tìm hai thằng bé?” Kate Warner đứng lên, vươn người qua mặt bàn kim loại và nhìn viên sĩ quan điều tra nhỏ con bảnh chọe đã làm lãng phí của cô hai mươi phút đồng hồ.

“Chúng tôi đang cố tìm chúng. Chính vì thế chúng tôi mới hỏi cô những câu này, cô Warner ạ.”

“Tôi đã nói rồi, tôi không biết gì hết.”

“Có thể thế, mà cũng có thể không phải.” Viên sĩ quan nhỏ con kia vừa nói vừa lắc lư đầu sang hai bên.

“Có thể cái con khỉ. Tôi sẽ tự mình đi tìm chúng.” Cô bước về phía cánh cửa sắt.

“Cửa khóa rồi, cô Warner.”

“Vậy mở khóa đi.”

“Không được. Cửa phải bị khóa trong lúc thẩm vấn nghi phạm.”

“Nghi phạm? Tôi muốn có luật sư, ngay bây giờ.”

“Cô đang ở Jakarta, cô Warner ạ. Không luật sư, không gọi điện đến Đại sứ quán Mỹ.” Viên sĩ quan vẫn không ngẩng lên mà tiếp tục cạy đất trên ủng mình. “Chúng tôi có rất nhiều người ngoại quốc ở đây, nhiều khách du lịch, nhiều người đến đây mà không tôn trọng đất nước và nhân dân chúng tôi. Trước kia, chúng tôi sợ Lãnh sự quán Mỹ, chúng tôi cho họ gọi luật sư và họ luôn thoát tội. Chúng tôi đã rút ra bài học. Người Indonesia không ngốc như cô nghĩ đâu, cô Warner. Chính vì thế mà cô mới làm việc ở đây, phải không? Cô nghĩ chúng tôi quá ngu ngốc nên không biết cô đang âm mưu gì phải không?”

“Tôi chẳng âm mưu gì hết. Tôi chỉ đang tìm cách chữa bệnh tự kỷ.”

“Vậy tại sao cô không làm điều đó ở nước mình ấy, cô Warner?”

Kate sẽ không đời nào nói thật cho người này biết lý do cô rời Mỹ. Thay vào đó, cô nói, “Mỹ là nước đắt đỏ nhất trên thế giới để tổ chức thử nghiệm lâm sàng.”

“À, tức là đây là vì chuyện tiền nong phải không? Ở Indonesia thì cô có thể mua trẻ con để thí nghiệm chứ gì?”

“Tôi chẳng mua đứa trẻ nào cả!”

“Nhưng thử nghiệm của cô sở hữu những đứa trẻ này, phải không?” Viên cảnh sát xoay tập tài liệu lại và chỉ vào đó.

Kate nhìn theo ngón tay y.

“Cô Warner, phòng thí nghiệm của cô có quyền bảo trợ hợp pháp cho hai đứa trẻ này - cho cả một trăm linh ba đứa - phải không?”

“Bảo trợ hợp pháp không phải là sở hữu.”

“Cô chỉ dùng từ ngữ khác thôi. Cũng như Công ty Đông Ấn Hà Lan ấy. Cô có biết về nó không? Tôi dám chắc là có. Họ dùng từ thuộc địa, nhưng thực chất là họ sở hữu Indonesia suốt hơn hai trăm năm. Một công ty kinh doanh sở hữu đất nước tôi và dân tộc tôi, và họ đối xử với chúng tôi như một thứ tài sản, cướp đi bất kỳ cái gì họ muốn. Đến năm 1947, cuối cùng chúng tôi cũng được độc lập. Nhưng ký ức ấy vẫn còn tươi mới với người dân nước tôi. Bồi thẩm đoàn sẽ coi chuyện này cũng giống như thế. Cô đã đem những đứa trẻ này đi, phải không? Chính cô đã nói cô không bỏ tiền ra mua chúng. Và tôi không thấy có ghi chép gì về bố mẹ chúng cả. Họ không đồng ý với việc nhận nuôi. Họ có biết là cô giữ con của họ không?”

Kate nhìn y chằm chằm.

“Tôi cũng nghĩ vậy mà. Giờ thì chúng ta đã bắt được đầu mối rồi. Tốt nhất là cô nên thành khẩn đi. Một điều cuối cùng nữa, cô Warner. Tôi thấy là nghiên cứu của cô được cấp kinh phí bởi Bộ phận nghiên cứu của Immari Jakarta. Có lẽ chỉ là trùng hợp... nhưng thật không may... chính Công ty cổ phần Immari đã mua lại rất nhiều tài sản của người Hà Lan khi họ bị đánh đuổi sáu mươi lăm năm trước... vì vậy kinh phí cho nghiên cứu của cô chính là từ...”

Y nhét mấy tờ giấy vào tập hồ sơ và đứng dậy, như thể y là phiên bản Indonesia của luật sư Perry Mason [[1]] đang trình bày luận điểm cuối cùng của mình. “Cô có thể thấy bồi thẩm đoàn sẽ phán xét chuyện này thế nào rồi đấy, cô Warner. Các người rời đi, nhưng rồi lại quay lại, khoác một cái tên mới, và tiếp tục bóc lột chúng tôi. Thay vì mía và hạt cà phê như hồi những năm 1900 thì giờ các người muốn có thuốc mới và cần chuột bạch mới để thí nghiệm. Các người bắt con cái chúng tôi, làm những thí nghiệm không được phép ở nước mình, bởi vì các người sẽ không làm thế với con cái của chính mình, và khi có gì đó không ổn - có thể một đứa trẻ bị bệnh hoặc các người nghĩ chính quyền sẽ phát hiện ra - thì các người tống khứ chúng đi. Nhưng mọi chuyện đã trở nên hỗn loạn. Có lẽ một kỹ thuật viên của cô đã không dám giết hai đứa trẻ này. Anh ta biết như vậy là sai trái. Anh ta chống lại, và bị giết trong lúc giằng co. Cô biết cảnh sát sẽ đến nên cô dựng chuyện bắt cóc? Đúng thế. Cô có thể thú tội đi; như vậy sẽ tốt hơn. Indonesia là một quốc gia nhân từ mà.”

“Không phải vậy.”

“Đó là câu chuyện hợp lý nhất, cô Warner ạ. Cô không cho chúng tôi lựa chọn nào khác. Cô đòi có luật sư. Cô đòi được thả ra. Cô cứ nghĩ xem chuyện này nhìn bề ngoài có vẻ thế nào.”

Kate trố mắt nhìn y.

Y đứng dậy và đi ra cửa. “Tốt thôi, cô Warner. Tôi phải cảnh báo cô, chuyện tiếp theo sẽ không dễ chịu lắm đâu. Tốt hơn hết cô nên hợp tác với chúng tôi, nhưng tất nhiên, người Mỹ các cô cứ cho là mình thông minh và biết hết mọi thứ mà.”

[1] Một luật sư bào chữa, nhân vật chính trong tiểu thuyết trinh thám của Erie Stanley Gardner.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.