Kate đến nơi vừa lúc đoàn tàu chở người rời đi. Cô chạy theo nó, hai chân nóng rực trong lúc cô cố sức chạy cho tới khi thấy choáng váng, nhưng đoàn tàu đã ở cách cô đến nửa sân bóng đá.
Cô đứng đó, người gập xuống, tay chống lên đầu gối, thở hồng hộc trong lúc tiếng xình-xịch-xình-xịch đều đặn của đoàn tàu chìm dần vào khu rừng xanh mênh mông.
Hai đứa trẻ đang ở trên đoàn tàu đó. Cô biết vậy, bằng một cách nào đó, từ một nơi nào đó trong thâm tâm mà cô không xác định được. Chúng đã ở ngoài tầm tay của cô. Và việc này quá sức cô. Thiết bị đó, nơi này. Vào lúc ấy, cô cảm thấy mình đã hoàn toàn thất bại.
Cô nhìn quanh. Không còn đoàn tàu nào nữa. Chuyến tàu từ ga đến đây mất gần một tiếng đồng hồ, chỉ toàn xuyên qua những cánh rừng rậm rạp. Cô không thể đi bộ ra khỏi đây, và cô còn một vấn đề khác nữa: trời đang lạnh hơn. Cô cần tìm chỗ trú ẩn, nhưng cô có thể trốn ở đây bao lâu trước khi một tên nhân viên an ninh Immari tìm ra cô?
Một ý nghĩ khác chen vào trong tâm trí cô: David. Anh có đi tìm cô không? Mấy quả bom của anh đã làm những tòa nhà hư hỏng nặng. Có lẽ anh đã lên đoàn tàu đó và nghĩ là cô cũng ở đó. Liệu anh có đang lùng sục từng toa một, mong thấy cô ngồi cùng hai đứa trẻ không? Anh sẽ làm gì nếu không tìm thấy cô? Cô biết bọn Immari sẽ làm gì nếu chúng bắt được cô.
Cô liếc nhìn về phía khu liên hợp Immari đang cháy rừng rực. Đó là lựa chọn duy nhất của cô.
Có tiếng còi tàu. Kate quay ngoắt lại, tìm kiếm. Nó đến từ đâu? Cô quay người tứ phía, điên cuồng tìm hướng nó đến. Chắc chắn nó đã phát ra từ phía bên kia của khu liên hợp. Cô lao đầu chạy, phổi bỏng rát vừa vì cái lạnh vừa vì hậu quả của phòng Chuông.
Cô đến được tòa nhà y tế đúng lúc còi tàu lại hụ lần nữa.
Cô cúi đầu xuống và lao qua cảnh hỗn loạn bên trong. Cửa sau của khu nhà mở ra một mảnh sân nhỏ dẫn tới nhà máy điện, cũng là nơi rõ ràng bị hư hại nặng nhất. Nó chỉ còn là một đống đổ nát đang bốc khói. Hai ống khói khổng lồ hình chai đã đổ sụp hoàn toàn. Còi tàu lại hú lên - nó phát ra từ phía bên kia tòa nhà. Kate vận hết sức chạy. Một vụ nổ nữa từ nhà máy điện vang vọng khắp không gian, suýt nữa làm cô ngã khuỵu. Cô đứng cho vững rồi lại chạy tiếp.
Khi chạy qua phía bên kia nhà máy điện thì cô nhìn thấy nó - một tàu chở hàng. Các nhân viên đang ném đồ đạc và những xác người qua các cánh cửa trượt mở rộng trong lúc con tàu chầm chậm đi qua để họ có thể chất đồ lên tất cả các toa.
Cảnh chết chóc bên ngoài nhà máy điện ép Kate phải nghĩ tới một khả năng khác: lỡ David không thoát ra được thì sao? Anh có thể vẫn còn ở trong. Hoặc ở trên đoàn tàu. Cô có thể thấy nhiều người trong các toa chở hàng, loay hoay trên những cái xác. David có thể là một trong số đó. Cô sẽ phải kiểm tra đoàn tàu trước khi nó rời đi, rồi mới đến nhà máy điện. Cô sẽ không đi mà không có anh.
Sau lưng mình, Kate nhận ra một giọng nói. Viên tiến sĩ người Anh. Barnaby Prendergast phải không nhỉ?
Cô chạy về phía anh ta. “Barnaby, anh có thấy...” Nhưng anh ta đang tập trung vào một cái xác. Anh ta không để ý đến Kate mà chỉ mải quát tháo một nhóm lính gác người Trung Quốc đang đứng gần đó. Kate túm lấy hai ve áo blu trắng ướt sũng của anh ta và xoay anh ta về phía mình. “Barnaby, tôi đang tìm một người đàn ông, một lính gác, tóc vàng, khoảng ngoài ba mươi...”
“Cô!” Barnaby cố giật ra, nhưng Kate giữ chặt anh ta. Khi anh ta nhìn kỹ bộ dạng của Kate, trong bộ quần áo đẫm máu nhưng có vẻ không có vết thương nào, anh ta loạng choạng lùi lại và cố giật tay cô ra. “Cô đã gây ra chuyện này!” Anh ta vẫy một lính gác. “Giúp tôi! Người này là một kẻ giả mạo, một kẻ khủng bố, cô ta đã gây ra chuyện này, ai đó giúp tôi với!”
Những người khác dừng tay và nhìn về phía họ. Một vài nhân viên an ninh bắt đầu tiến về phía Kate.
Kate buông Barnaby ra và nhìn quanh. “Anh ta nói dối! Tôi không hề...” Nhưng đám lính gác vẫn tiến lại. Cô phải chạy ra khỏi đây. Cô nhìn quanh sân ga tìm đường thoát, tìm...
Thế rồi cô nhìn thấy David, nằm sõng soài, không cử động, mắt nhắm, thân mình nằm xiêu vẹo trên sân ga bê tông vương vãi đầy gạch đá. Anh chỉ có một mình. Đang hấp hối. Hay là đã chết?
Kate lao về phía anh và xem xét các vết thương của anh. Vết đạn. Hai vết: ở vai và ở chân. Chuyện gì đã xảy ra với anh? Hai vết thương khá nặng, nhưng có điều còn khiến Kate lo sợ hơn - chúng hầu như không còn chảy máu nữa. Một cảm giác ớn lạnh tràn qua người cô, và bụng cô như thót lại.
Cô phải tiếp tục. Cô xem hết cả người anh. Quần áo anh rách tươm, hai chân và thân mình đầy những vết bỏng và vết thương do mảnh bom, nhưng không vết nào nặng bằng hai vết đạn kia. Cô cần...
Cô cảm thấy một bàn tay trên vai mình - một tên lính gác, rồi một tên nữa, ba tên đã vây quanh cô. Cô đã quên hết tất cả khi nhìn thấy David. Giờ chúng túm lấy tay cô và kéo cô dậy. Barnaby đứng sau lưng chúng, tay chỉ trỏ thúc giục chúng, “Tôi đã cố ngăn cô ta lại!”
Kate cố thoát ra khỏi vòng tay của tên lính gác, nhưng gã kéo cô chặt hơn. Tay cô thõng xuống bên sườn hắn, chạm vào khẩu súng của hắn. Cô giật lấy nó, nhưng nó không chịu rời ra. Cô vận hết sức vặn khẩu súng một lần nữa rồi nghe thấy một tiếng tách; cô đã nắm được nó. Nhưng chúng vẫn đang giữ cô quá chặt; cả ba tên vây quanh cô, kéo cô xuống đất. Cô chĩa súng lên trời và bóp cò. Khẩu súng suýt nữa nẩy ra khỏi tay cô, nhưng ba tên lính vội dạt ra, còn Barnaby thì bỏ chạy thực sự, anh ta còn sợ hãi nhìn lại một cái trước khi gục đầu xuống và lao đi.
Kate chĩa súng ra trước mặt, đưa sang phải rồi sang trái trong lúc ba tên lính giơ tay lên và từ từ lùi ra xa. Tay cô run lẩy bẩy, khiến cô phải đưa tay kia lên đỡ. Cô liếc nhìn về phía sau. Đoàn tàu - nó sắp rời ga rồi. Những người cuối cùng trên sân ga đã chạy lên ba toa tàu cuối cùng còn lại, và cả ba toa này cũng sắp rời đi.
“Đưa anh ấy lên tàu,” cô ra lệnh cho ba tên lính gác. Chúng vẫn tiếp tục lùi ra xa. Kate chỉ khẩu súng vào David, rồi chỉ lên tàu. “Đưa lên. Ngay.” Cô lùi ra xa David để chúng có chỗ tiến vào. Chúng nhấc anh lên và đưa anh lên toa, đặt anh ở ngay cửa. Kate giữ khẩu súng chĩa vào chúng trong lúc cô nhích đến bên một đống đồ y tế nằm vương vãi trên đất, chắc hẳn đã bị các nhân viên đánh rơi trong lúc hoảng sợ. Cái cần nhất là gì nhỉ? Kháng sinh. Thứ gì đó để rửa và khâu các vết thương. Cô không cứu anh được, nhưng cô có thể cố, dù chỉ vì chính mình đi chăng nữa.
Một vụ nổ nữa làm khu liên hợp rung chuyển, theo sau đó là một giọng Trung Quốc giận dữ trên điện đàm của đám lính gác. Hình như đám lính gác đã quyết định là với tất cả những chuyện đang xảy ra ở đây, chúng còn nhiều việc khác khẩn cấp hơn cần được ưu tiên, chứ không phải là một cô gái điên rồ đang đánh cắp thuốc men, và Kate đột nhiên thấy cô chỉ còn có một mình.
Sau lưng cô, đoàn tàu đang đi nhanh hơn, rời xa tòa nhà. Kate định giắt khẩu súng vào thắt lưng, nhưng rồi cô ngưng lại, ngắm nghía nó. Cò súng có còn đang lên không nhỉ? Cái cần đang gạt về sau. Có khi cô sẽ bắn vào chân mình cũng nên. Cô cẩn thận đặt khẩu súng xuống đất, ôm nhiều thuốc men hết mức có thể, rồi chạy lên tàu. Vài cái hộp rơi từ trên tay cô xuống đất, nhưng cô vẫn đi tiếp. Cô gần như không theo kịp đoàn tàu. Cô ném đống thuốc men lên; mấy hộp trúng mép cửa toa và rơi xuống. Cô túm lấy tay nắm cửa và nhảy lên, hạ cánh bằng bụng, hai chân còn lơ lửng bên ngoài. Cô kéo mình vào trong toa và nhìn đầu tiên là sân ga đang dần khuất bóng, rồi sau đó là nhà máy điện.
Cô bò tới bên David. “David? Anh nghe tôi nói không? Anh sẽ không sao đâu.”
Cô với tay về phía đống thuốc men ít ỏi và bắt đầu soạn lại chúng.