Căn cứ nghiên cứu Đảo Tuyết của Immari
Cách bờ biển Nam Cực 155 km
Martin Grey theo dõi những con robot vặn tay xoay trên cửa sập tàu ngầm. Ông gần như không cử động nổi trong bộ quần áo bảo hộ - một bộ đồ phi hành gia thứ thiệt mà họ đã mua vội của Cơ quan Vũ trụ Trung Quốc cách đây một tuần. Đó là thứ duy nhất vừa chống chọi được với nhiệt độ ở Nam Cực, vừa bảo vệ họ khỏi bất kỳ lượng phóng xạ nào có thể có, đồng thời lại cung cấp đủ dưỡng khí phòng khi dây dẫn bị đứt. Mặc dù đã được bảo vệ bởi bộ quần áo, ông vẫn sợ chết khiếp khi phải vào trong chiếc tàu ngầm Đức Quốc xã này. Và người mặc bộ đồ đi cạnh ông - Dorian Sloane -chỉ càng khiến ông thêm lo ngại. Sloane là kẻ dễ phát nổ, và những gì họ sắp tìm được chắc chắn sẽ khiến hắn lên cơn. Trong tàu ngầm, ngay cả một vụ nổ nhỏ cũng có thể gây chết người.
Cửa sập kêu kẽo kẹt rất to, âm thanh ghê tai của kim loại cọ vào kim loại. Nhưng nó vẫn không nhúc nhích. Cánh tay robot buông ra, trượt xuống, lại nắm lấy tay xoay, vặn một lần nữa và rồi - BÙM - cánh cửa bật tung ra như nắp hộp đồ chơi lò xo. Con robot lập tức bị đè bẹp vào thân tàu ngầm, khiến những mảnh vụn kim loại và nhựa bắn tung trên nền tuyết trong khi không khí rin rít thoát ra ngoài.
Qua điện đàm trong bộ đồ, Martin nghe thấy giọng nói kỳ quái của Dorian Sloane. Điện đàm khiến giọng hắn trở nên âm âm, như tiếng người máy, còn đáng sợ hơn cả bình thường. “Mời ông vào trước, Martin.”
Martin quay sang nhìn cặp mắt lạnh lẽo của hắn, rồi quay lại nhìn ô cửa. “Tổng đài, các anh thấy hình chưa?”
“Rõ, tiến sĩ Grey, chúng tôi đã thấy video của cả hai bộ đồ.”
“Được. Chúng tôi bắt đầu vào đây.”
Martin ì ạch bước về phía ô cửa tròn rộng một mét trên đỉnh quả đồi băng nhỏ. Khi đến trước cánh cửa, ông quay lại, khom người xuống và đặt chân lên bậc thang đầu tiên. Ông lấy một thanh đèn LED từ bên mình ra và thả nó xuống lòng tàu. Nó rơi một khoảng chừng bốn mét rưỡi đến sáu mét. Tiếng nhựa cứng rơi xuống nền kim loại đánh cách một cái, vang vọng khắp ngôi mộ băng giá đó, và ánh sáng tỏa ra dưới chân ông, cho thấy một hành lang phía bên phải.
Martin bước một bước nữa. Các nấc thang sắt bám đầy băng. Thêm một bước nữa, và ông phải bám cả hai tay vào thang, nhưng ông vẫn thấy một bên chân đang trượt ra. Ông cố bám chắc hơn, nhưng chưa kịp thì hai bàn chân ông đã trượt khỏi thang. Ông đập lưng vào phía sau ô cửa và ngã xuống - ánh sáng bao trùm lấy ông, rồi tất cả tối đen - và ông ngã đánh bộp một cái. Lớp cách nhiệt đã cứu mạng ông. Nhưng... nếu bộ đồ bị rách thì hơi lạnh sẽ tràn vào và làm ông chết cóng chỉ trong vòng vài giây. Martin chộp hai tay lên mũ, cuống cuồng sờ soạng. Rồi một thanh đèn nữa chậm rãi rơi xuống. Nó rơi trúng bụng Martin, chiếu sáng khắp người ông. Ông xem xét bộ đồ. Có vẻ vẫn ổn cả.
Phía trên đầu ông, Sloane hiện ra, chắn mất ánh mặt trời. “Có vẻ ông ngồi bàn giấy lâu quá rồi đấy, ông già.”
“Tôi đã bảo anh là tôi không nên xuống đây mà.”
“Tránh ra đi.”
Martin lăn mình sang bên và bò ra khỏi khoảng trống đúng lúc Sloane trượt xuống thang, hai tay hai chân giữ chắc hai thành thang mà không cần phải chạm vào nấc thang.
“Tôi đã nghiên cứu kỹ bản đồ rồi, Martin. Đài chỉ huy ở hướng này.”
Họ bật đèn trên mũ lên và nặng nhọc bước xuôi hành lang.
Chiếc tàu ngầm, hay đúng ra là tàu ngầm quân sự của Đức, vẫn còn vẹn nguyên - nó đã được đóng kín rồi sau đó đóng băng. Nhìn nó vẫn y như tám mươi năm trước, khi nó rời bến cảng ở miền Bắc nước Đức. Chẳng khác gì một vật mẫu trong bảo tàng.
Hành lang rất hẹp, nay càng hẹp thêm vì bộ đồ cồng kềnh, và cả hai người cứ chốc chốc lại phải kéo sợi dây dẫn dưỡng khí trong lúc họ tiến sâu hơn vào trong di tích ấy. Hành lang dẫn vào một khu vực rộng hơn. Sloane và Martin dừng bước, xoay đèn sang trái rồi sang phải, thoáng rọi qua căn phòng như một ngọn hải đăng phóng những tia sáng vào màn đêm. Rõ ràng đây là đài chỉ huy hoặc một trung tâm chỉ huy gì đó. Cứ vài giây, Martin lại thấy một cảnh tượng kinh hoàng: một xác người tan nát, nằm gục trên ghế, da chảy hết khỏi mặt; một người khác gục trên vách ngăn, khắp quần áo đầy vết máu; và một nhóm người nữa, nằm úp mặt xuống một vũng máu đông cứng. Những người này nhìn như thể họ đã bị cho vào một cái lò vi sóng khổng lồ rồi cho cấp đông vậy.
Martin nghe thấy tiếng điện đàm bật lên. “Nhìn có giống Quả Chuông phóng xạ [[1]] không?”
“Khó mà chắc chắn được, nhưng nhìn cũng đúng đấy,” Martin trả lời.
Hai người im lặng trong ít phút, đi quanh đài chỉ huy, xem xét từng cái xác một.
“Chúng ta nên tách ra,” Martin nói.
“Tôi biết khoang của ông ấy ở đâu,” Sloane nói trong lúc quay đi và rảo bước về phía hành lang đằng sau dẫn ra khỏi đài chỉ huy.
Martin theo sau hắn. Ông đã mong có thể khiến hắn sao nhãng để đến được khu sinh hoạt của thủy thủ đoàn trước Sloane.
Giờ ông hầu như không cử động nổi trong bộ đồ, trong khi Sloane thì lại có vẻ xoay xở tốt hơn ông nhiều.
Cuối cùng ông cũng bắt kịp Sloane đúng lúc hắn mở cánh cửa dẫn vào buồng. Sloane ném vào mấy thanh đèn, làm căn buồng tràn ngập ánh sáng.
Martin nín thở trong lúc ông nhìn lướt qua căn buồng. Không người. Ông thở ra. Nếu có một cái xác ở đây thì ông có yên tâm hơn không? Có lẽ.
Sloane đến bên bàn làm việc và lục đống giấy tờ ở đó, mở ra mấy cái ngăn kéo gắn lò xo. Đèn trên bộ đồ của hắn chiếu vào một bức ảnh đen trắng chụp một người đàn ông mặc bộ quân phục Đức. Không phải quân phục của Đức Quốc xã, mà là thứ gì đó cổ hơn, thậm chí còn trước cả Thế chiến thứ nhất nữa. Người này đang ôm một người phụ nữ, vợ ông ta, ở bên phải, và hai đứa con trai ở bên trái. Chúng giống bố như đúc. Sloane nhìn bức ảnh một hồi lâu, rồi đút nó vào một cái túi trên bộ đồ.
Lúc đó, Martin gần như thấy thương hắn. “Dorian, ông ấy không thể sống sót được...”
“Ông đã nghĩ mình sẽ tìm thấy gì, Martin?”
“Tôi có thể hỏi anh câu tương tự.”
“Tôi hỏi ông trước.” Sloane tiếp tục lục tìm trên bàn.
“Bản đồ. Và nếu chúng ta gặp may thì là một tấm thảm thêu.”
“Thảm thêu ấy à?” Sloane quay cái đầu trong bộ đồ cồng kềnh lại, khiến Martin chói mắt vì ánh đèn gắn trên mũ của hắn.
Martin giơ tay lên chắn ngọn đèn. “Ừ, một tấm thảm rộng có thêu một câu chuyện...”
“Tôi biết thảm thêu là gì, Martin ạ.” Hắn lại chuyển sự chú ý vào cái bàn, lục lọi mấy quyển sách nữa. “Ông biết không, có lẽ tôi đã nhầm về ông. Ông không phải là mối đe dọa, chỉ đơn giản là ông đã mất trí rồi. Ông đã uống bùa mê thuốc lú quá lâu. Nhìn xem chuyện gì đã xảy ra với ông ấy đây - theo đuổi những thứ như thảm thêu và các truyền thuyết dị đoan.” Sloane ném một tập giấy và sách lên cái bàn lạnh ngắt. “Ở đây chẳng có gì cả, chỉ là mấy cuốn nhật ký thôi.”
Nhật ký! Có thể chính là cuốn nhật ký đó. Martin cố tỏ ra hờ hững. “Để tôi cầm theo. Biết đâu trong đó có gì chúng ta dùng được.”
Sloane đứng thẳng dậy, nhìn vào mắt Martin, rồi liếc nhìn chồng sách mỏng. “Không, tôi nghĩ tôi sẽ xem qua trước. Nếu có gì... khoa học thì tôi sẽ chuyển cho ông.”

Dorian đã ngấy bộ đồ bảo hộ đến tận cổ. Hắn đã phải chui trong đó suốt sáu tiếng đồng hồ: ba tiếng trong tàu ngầm và ba tiếng để khử độc. Martin và đám nhân viên ngộ chữ của ông ta đã rất kỹ lưỡng, cẩn thận, cẩn thận quá mức. Chỉ phí thời gian.
Giờ hắn ngồi đối diện Martin trong căn buồng khử trùng và đợi kết quả thử máu - để đảm bảo họ “không sao”. Gì mà lâu thế nhỉ?
Thỉnh thoảng, Martin lại liếc nhìn chồng nhật ký. Rõ ràng trong đó có gì đó mà ông ta muốn biết. Một thứ ông ta không muốn Dorian biết. Hắn kéo chồng nhật ký lại gần mình hơn.
Chiếc tàu ngầm là nỗi thất vọng lớn nhất đời Sloane.
Hắn đã bốn mươi hai tuổi, và từ năm lên bảy, không có ngày nào mà hắn không mơ đến việc tìm được chiếc tàu ngầm ấy. Nhưng giờ khi ngày đó đã đến - thì hắn lại chẳng tìm được gì cả. Hoặc đúng hơn là gần như chẳng có gì: sáu cái xác nát bấy và một chiếc tàu ngầm còn nguyên vẹn.
“Giờ thì sao đây, Martin?” Dorian hỏi.
“Làm việc chúng ta vẫn luôn làm thôi. Tiếp tục đào xới.”
“Tôi muốn gì đó cụ thể. Tôi biết ông đang khai quật bên dưới thân tàu, gần công trình đó.”
“Chúng tôi nghĩ đó là một con tàu khác,” Martin vội nói. “Nhất trí là ta sẽ bất đồng nhé. Ông đã tìm thấy gì?”
“Xương.”
“Bao nhiêu bộ?” Dorian ngả người dựa vào tường. Bụng hắn thót lại, như cảm giác trước khi lao xuống trên tàu lượn. Hắn thấy sợ câu trả lời.
“Xương của khoảng hơn chục người. Nhưng chúng tôi nghĩ là còn nữa,” Martin mệt mỏi đáp. Quãng thời gian trong bộ đồ bảo hộ đã khiến ông kiệt sức.
“Dưới đó có một Quả Chuông, phải không?”
“Tôi cũng đoán vậy. Khu vực quanh tàu ngầm đã sụp xuống khi hai nghiên cứu viên đến gần nó. Một người bị thiêu rụi - giống như những gì ta thấy trong tàu ngầm. Người kia chết khi lớp băng bị vỡ. Tôi đoán tôi sẽ tìm thấy các thành viên khác trong đoàn dưới đó.”
Dorian đã quá mệt để tranh cãi, nhưng ý nghĩ khiến hắn sợ muốn chết. Tất cả đã kết thúc. “Ông biết gì về công trình đó?”
“Hiện giờ thì chưa có gì nhiều. Nó rất cổ. Ít nhất cũng cổ bằng tàn tích ở Gibraltar. Một trăm ngàn năm tuổi, hoặc hơn.”
Có một điều đã khiến Dorian bực bội từ khi họ đến đây: cuộc khai quật không có tiến triển gì rõ rệt. Mặc dù người của Martin mới tìm được địa điểm này mười hai ngày trước, với nguồn lực của họ thì lẽ ra họ đã có thể đẽo sạch tảng băng này như một con gà tây vào dịp lễ Tạ ơn rồi chứ. Số nhân viên ở đây rất ít, như thể công việc thật sự đang ở đâu đó khác.
“Đây không phải là địa điểm chính, phải không?”
“Chúng tôi đã cử người... đi nơi khác...”
Cử đi nơi khác. Dorian ngẫm nghĩ về điều đó. Còn gì lớn hơn thế này được nữa? Đây là công trình mà họ đã mất hàng ngàn năm để tìm. Bao nhiêu hy sinh. Còn gì có thể lớn hơn?
Lớn hơn. Một công trình lớn hơn. Hoặc là... công trình chính.
Dorian gập người về phía trước. “Đây chỉ là một phần, phải không? Ông đang tìm một công trình lớn hơn. Chỉ là phần này đã bị vỡ khỏi một cấu trúc chính nào đó.” Hắn vẫn không dám chắc như vậy, nhưng nếu đúng thế thì...
Martin gật đầu chậm rãi, không nhìn vào mắt Dorian.
“Lạy Chúa, Martin.” Dorian đứng dậy và đi đi lại lại trong phòng. “Nó có thể xảy ra bất kỳ lúc nào. Họ có thể tấn công chúng ta trong vài ngày, thậm chí là vài giờ tới. Ông đã khiến tất cả gặp nguy hiểm. Và - ông đã biết điều này từ mười hai ngày nay! Ông mất trí rồi sao?”
“Chúng tôi nghĩ đó là công trình chính...”
“Nghĩ, mong, hy vọng - quên đi. Giờ chúng ta cần hành động! Ngay khi họ cho chúng ta ra khỏi cái lồng nhựa này, tôi sẽ quay về để chấm dứt dự án ở Trung Quốc và khởi động Giao thức Toba - ông đừng mất công phản đối, ông biết là đã đến lúc rồi. Tôi muốn ông liên lạc với tôi ngay khi tìm ra công trình lớn hơn. Và Martin này, tôi có vài biệt đội đang trên đường đến đây đấy. Họ sẽ giúp ông nếu ông gặp rắc rối khi sử dụng điện thoại vệ tinh.”
Martin chống khuỷu tay lên đầu gối và nhìn xuống sàn.
Cửa buồng chờ mở ra với một tiếng rít trong lúc không khí trong lành tràn vào, theo sau là một cô nàng ngoài hai mươi, tay cầm một tấm bìa kẹp hồ sơ. Cô ta mặc bộ quần áo ôm sát vào người - chắc hẳn cô ta đã chọn bộ áo nhỏ hơn đến ba cỡ.
“Thưa các quý ông, cả hai vị đều đã được khử độc xong.” Cô ta quay sang Dorian. “Tôi có thể giúp được gì nữa không?” Cô ta buông tấm bìa kẹp hồ sơ xuống bên mình, rồi chắp hai tay ra sau và hơi ưỡn lưng lên một chút.
“Tên cô là gì?” Dorian hỏi.
“Naomi. Nhưng ngài có thể gọi tôi là gì cũng được.”
[1] Die Glocke (hay The Nazi Bell): được cho là một loại vũ khí tuyệt mật của Đức Quốc xã, rộng gần 3 mét và cao 3,5 đến 4,5 mét, hình dạng giống quả chuông, có hai xy lanh chứa chất lỏng trông giống thủy ngân, khi được kích hoạt sẽ hình thành tinh thể trong mô động vật, khiến máu đặc lại thành keo rồi tách rời ra, cây cối phân hủy thành mỡ.