Nhìn mặt Barnaby cũng có vẻ hoảng sợ không kém gì cảm giác của chính Kate. Không hiểu sao điều đó lại khiến cô tự tin hơn, vì được làm chỉ huy trong âm mưu này.
Cảm giác tự tin mới chớm ấy giảm bớt phần nào khi cô thấy một tên lính gác gầy gò người Á ngồi đọc truyện tranh bên ngoài cánh cửa đôi dẫn đến khu nhà ở. Khi thấy họ lại gần, gã ném cuốn truyện tranh mỏng lên bàn và nhìn theo trong lúc họ đến bên máy đọc thẻ trên tường.
Kate quẹt thẻ. Xanh.
Cô đẩy cửa ra và bước vào một bước. Barnaby theo sát gót cô.
“Không! Anh - anh cũng phải quét!” Tên lính gác chỉ vào Barnaby, mắt anh ta trợn tròn lên trong lúc anh ta vội lùi lại, như sắp sửa bị bắn.
“Quét đi.” Tên lính chỉ vào máy đọc.
Barnaby ghì chặt tấm thẻ vào ngực, rồi quẹt nó qua máy. Đỏ.
Tên lính gác đứng dậy. “Thẻ nhân viên.” Gã chìa tay về phía Barnaby.
Anh chàng khoa học gia tóc vàng liền lùi vào sát tường, thả tấm thẻ rơi xuống. “Cô ta bắt tôi làm thế. Cô ta điên rồi!”
Kate bước ra chắn giữa họ. “Không sao đâu, Barnaby.” Cô nhặt tấm thẻ lên và đưa cho anh ta. “Tôi muốn anh ấy đi cùng tôi tới chỗ làm, nhưng thôi không sao.” Cô để tay lên thắt lưng anh ta và khẽ đẩy anh ta đi. “Không sao đâu. Gặp anh sau, Barnaby.” Cô quay lại nhìn tên lính, giơ thẻ của mình lên và quẹt một lần nữa. “Thấy chưa - đèn xanh.” Cô đi qua cửa và đợi một giây.
Cửa vẫn đóng; có lẽ cô đã được an toàn. Kate đi sâu hơn vào khu nhà. Cứ khoảng sáu mét lại có một cánh cửa lớn, chắc là hành lang dẫn đến một khu vực khác. Xa hết tầm mắt vẫn vậy: các cánh cửa và những hành lang đối xứng nhau. Và tất cả đều im lặng, im lặng đến rợn người.
Cô quẹt thẻ ở cánh cửa gần nhất và đánh liều vào trong xem sao. Nhìn nó giống kiểu doanh trại hoặc... ký túc xá đại học - đó là cái cô nghĩ tới đầu tiên. Cô đang đứng ở một phòng sinh hoạt chung rộng lớn dẫn ra sáu phòng nhỏ hơn, mỗi phòng đều có kê giường tầng. Không, chúng cũng không giống ký túc xá hẳn... chúng quá trơ trọi, giống như xà lim trong tù hơn. Và tất cả đều trống không. Hình như là đã bị bỏ hoang. Xà lim nào cũng bừa bãi: chăn đệm và quần áo vương vãi trên sàn, đồ dùng cá nhân nằm lộn xộn trên cái bồn rửa nhỏ cạnh giường tầng. Có vẻ những người ở đây đã rời đi một cách vội vã.
Kate lùi ra khỏi phòng đó và tiếp tục đi trong hành lang chính một hồi lâu. Mỗi bước cô đi là đôi giày thể thao của cô lại kêu ken két. Cô nghe có tiếng nói chuyện từ xa vẳng lại. Cô phải đi về phía đó, nhưng một phần trong cô cố cưỡng lại. Ở những căn phòng trống trải này an toàn hơn, ở đó không có người.
Cô rẽ ở chỗ “ngã tư” tiếp theo và đi về phía có tiếng nói. Giờ cô đã nhìn thấy nó, giống như quầy trực y tá trong bệnh viện: một cái quầy cao xếp hồ sơ và hai ba người phụ nữ ngồi phía sau đó.
Có một âm thanh khác, đến từ một hướng khác - tiếng rầm rập đều đặn của những đôi bốt nện xuống sàn hành lang vắng hoe. Tiếng bước chân đang lại gần. Cô nhích đến gần các y tá hơn. Cô nghe thấy giọng họ: “Họ muốn đưa tất cả đến bây giờ.” - “Tôi biết” - “Tôi cũng vừa bảo thế còn gì” - “Chẳng hiểu họ làm ăn kiểu gì nữa” - “Họ còn chẳng chữa trị gì...”
Kate quay ngoắt lại - những đôi bốt đã ở ngay sau lưng cô. Sáu tên, đều là lính gác. Chúng đang chạy về phía cô, súng chĩa ra. “Đứng lại!”
Cô có thể bỏ chạy và đến kịp quầy trực y tá. Mấy tên lính gác đã ở rất gần rồi, có lẽ chỉ còn cách hơn sáu mét. Cô nhích một bước, rồi bước nữa, nhưng chúng đã tới nơi, súng chĩa vào cô.
Kate giơ tay lên.