Khu liên hợp nghiên cứu của Tập đoàn Immari
Gần Burang, Trung Quốc
Khu tự trị Tây Tạng
Dorian theo dõi màn hình trong lúc các nghiên cứu viên dẫn chừng hai mươi đối tượng người Trung Quốc ra khỏi phòng. Liệu pháp đó đã có ảnh hưởng rõ rệt đến họ. Gần nửa số đó không đi vững nữa.
Trong phòng quan sát có một bức tường rộng, trên gắn màn hình theo dõi từng centimét trong khu liên hợp, cùng với nhiều dãy máy tính nơi bọn đầu to mắt cận suốt ngày cắm mắt vào để làm những gì có trời mới biết.
Phía bên kia phòng, Naomi đứng dựa lưng vào tường, rõ ràng là đang chán. Nhìn cô ta lạ hẳn đi khi trên người có quần áo. Dorian ra hiệu cho cô ta lại gần. Cô ta không được phép nghe báo cáo của viên tiến sĩ.
“Ngài muốn ra khỏi đây không?” Naomi hỏi.
“Lát nữa. Đi làm quen với cơ sở đi. Tôi có việc phải làm. Lát nữa tôi sẽ theo em ngay.”
“Em sẽ khảo sát xem quanh đây có nhân tài nào không.”
“Đừng làm những việc mà tôi sẽ không làm đấy nhé.”
Cô ta ra khỏi phòng, không nói một lời.
Dorian quay sang viên tiến sĩ bồn chồn, người đã bám theo hắn gần như không rời kể từ khi hắn đến đây.
“Tiến sĩ Chang?”
Người này bước tới trước. “Vâng, thưa ngài?”
“Tôi đang quan sát cái gì đây?”
“Đây là nhóm thứ ba. Chúng tôi đang làm việc nhanh hết mức có thể, thưa ngài Sloane.” Khi thấy Dorian không nói gì, Chang tiếp tục. “Ờ, tiến sĩ Grey sẽ tham gia cùng chứ ạ?”
“Không. Từ giờ trở đi, anh sẽ chỉ liên lạc với tôi về dự án này thôi. Hiểu chưa?”
“À, vâng, thưa ngài. Ờ... có...?”
“Tiến sĩ Grey đang làm việc với một dự án mới. Tôi muốn anh cập nhật tình hình cho tôi.”
Chang mở miệng định nói.
“Và nói ngắn gọn thôi.” Dorian nhìn anh ta, vẻ sốt ruột.
“Vâng, thưa ngài.” Chang xoa xoa hai tay vào nhau như đang hơ tay trên đống lửa trại cho ấm. “Như ngài biết đấy, dự án này đã khởi nguồn từ những năm 1930, nhưng chúng tôi mới chỉ có bước tiến thực sự trong vài năm trở lại đây - nhờ vào những đột phá trong di truyền học, nhất là trong phương pháp giải trình tự gen nhanh.”
“Tôi tưởng là gen người đã được tìm ra cách sắp xếp trình tự rồi chứ - từ những năm chín mươi kia mà.”
“À, đó là sai lầm - ờ, là cách gọi tên nhầm thôi ạ, có thể nói là vậy. Không có một bộ gen người duy nhất nào cả. Bộ gen người đầu tiên được giải trình tự vào những năm chín mươi, và phác thảo này được công bố vào tháng Hai năm 2001 - đó là bộ gen của tiến sĩ Craig Venter. Nhưng mỗi người chúng ta đều có một bộ gen và mỗi bộ gen lại khác nhau. Đó chính là một phần thử thách của dự án này.”
“Tôi không hiểu.”
“Vâng, xin lỗi, tôi không quen nói về dự án.” Anh ta bật cười, vẻ lo lắng. “À, là vì những lý do hiển nhiên! Và nhất là lại nói với những người ở vị trí như ngài nữa. Phải bắt đầu từ đâu nhỉ? Có lẽ là một chút lịch sử trước. Những năm 1930 - nghiên cứu thời đó khá là... cực đoan, nhưng cũng đem lại một số kết quả thú vị, bất chấp phương pháp của họ.” Chang nhìn quanh, như đang tự hỏi liệu anh ta có làm Dorian phật ý không. “Ờ, chúng tôi đã dành nhiều thập kỷ để nghiên cứu ảnh hưởng của Quả Chuông với các nạn nhân. Như ngài đã biết đấy, nó là một loại phóng xạ mà chúng ta chưa hiểu hết, nhưng hậu quả của nó thì...”
“Không cần phải giảng cho tôi về hậu quả của nó, tiến sĩ ạ. Không ai trên đời này biết rõ về hậu quả của nó hơn tôi đâu. Cho tôi biết những gì anh đã khám phá được. Và nói nhanh lên.”
Chang nhìn xuống. Hai bàn tay anh ta nắm vào mở ra mấy lần, rồi anh ta tìm cách chùi tay vào quần. “Tất nhiên là ngài đã biết, tôi chỉ muốn so sánh nghiên cứu trước kia của ta với... Vâng, ngày nay, trong di truyền học, chúng tôi giải trình tự... Chúng tôi... Bước... đột phá đã thay đổi hoàn toàn nghiên cứu này - thay vì nghiên cứu hậu quả của nó, chúng tôi đã tập trung tìm cách để chống chọi được với cỗ máy. Từ những năm ba mươi, chúng ta đã biết là một số đối tượng không bị ảnh hưởng nặng nề bằng những đối tượng khác, nhưng vì cuối cùng họ đều chết cả nên...” Chang ngước lên thì thấy Dorian đang trừng mắt nhìn mình. Viên tiến sĩ chúi đầu xuống và lại khó nhọc nói tiếp. “Chúng tôi, giả thuyết của chúng tôi là nếu có thể tách được những gen giúp miễn dịch với cỗ máy thì chúng tôi có thể phát triển một liệu pháp gen để bảo vệ con người khỏi hậu quả của nó. Chúng tôi sẽ dùng virus sao chép ngược để đưa gen này vào, và chúng tôi gọi nó là ‘Gen Atlantis’.”
“Vậy tại sao các anh vẫn chưa tìm ra?”
“Cách đây mấy năm, chúng tôi tưởng đã sắp tìm ra rồi, nhưng không có ai miễn dịch hoàn toàn cả. Giả thuyết của chúng tôi, như ngài biết đấy, là trước kia đã từng có một nhóm người có thể sống sót trước cỗ máy này và ADN của họ đã rải rác khắp thế giới - tóm lại chúng tôi đang đi tìm kiếm kho báu di truyền trên toàn cầu. Nhưng nói thật là sau bao nhiêu thí nghiệm, với lượng mẫu chúng tôi có, thì chúng tôi đã bắt đầu tin rằng Gen Atlantis không tồn tại - rằng nó chưa bao giờ tồn tại ở loài người.”
Dorian giơ một tay lên và viên tiến sĩ ngừng lời để lấy hơi. Nếu điều anh ta nói là đúng, họ sẽ phải xem xét lại tất cả những gì họ đã tin từ bấy lâu nay. Và nó sẽ xác minh phương pháp của hắn. Hay ít ra là cũng gần như vậy. Nhưng có thể như thế được chăng? Vẫn còn vài vấn đề. “Sao hai đứa trẻ lại sống sót được?” Dorian hỏi.
“Thật không may là chúng tôi không biết. Chúng tôi còn không dám chắc chúng đã được áp dụng liệu pháp gì...”
“Cái đó thì tôi hiểu rồi. Cho tôi biết các anh đã phát hiện ra những gì.”
“Chúng tôi biết liệu pháp đó rất mới mẻ. Có lẽ mới đến mức chúng tôi không có gì để đem ra so sánh với nó. Nhưng chúng tôi có vài giả thuyết. Gần đây, di truyền học có một bước đột phá mới - chúng tôi gọi nó là ngoại di truyền. Ý chính của phát hiện này là coi hệ gen của người không phải như một bản thiết kế tĩnh mà giống như một chiếc đàn dương cầm. Các phím đàn là hệ gen. Mỗi người chúng ta có các phím khác nhau, và chúng không thay đổi suốt cuộc đời ta: khi chết đi ta vẫn có những phím đàn ấy, hay là hệ gen ấy, như khi ta ra đời. Cái thay đổi là bản nhạc: tức là ngoại di truyền. Bản nhạc sẽ quyết định điệu nhạc - tức là gen nào được biểu hiện - và các gen đó sẽ quyết định đặc điểm của chúng ta - mọi đặc điểm từ chỉ số IQ đến màu tóc. Có nghĩa là sự tương tác phức tạp giữa hệ gen của chúng ta và ngoại di truyền điều khiển biểu hiện gen mới chính là chìa khóa quyết định sự hình thành con người.
Điều thú vị là chúng ta cũng có thể tự tay viết bản nhạc, tự điều khiển ngoại di truyền của mình. Cả cha mẹ chúng ta và môi trường xung quanh cũng vậy. Nếu một gen có biểu hiện ở cha mẹ và ông bà thì ở ta, nó sẽ có nhiều khả năng được hoạt hóa. Tóm lại, hành động của chúng ta, của cha mẹ chúng ta, và môi trường của chúng ta sẽ ảnh hưởng đến việc gen nào được hoạt hóa. Gen của ta có thể điều khiển các khả năng, nhưng ngoại di truyền sẽ quyết định số phận của ta. Đó là một bước đột phá ngoạn mục. Từ lâu chúng ta đã biết di truyền học bất biến không phải là chìa khóa duy nhất. Các nghiên cứu với những cặp song sinh hồi những năm ba mươi và bốn mươi đã cho chúng ta biết điều đó. Một số người chịu được cỗ máy lâu hơn anh chị em song sinh của mình, mặc dù cho có hệ gen gần như giống hệt. Ngoại di truyền chính là mắt xích còn thiếu.”
“Điều này thì có liên quan gì đến hai đứa trẻ?”
“Giả thuyết riêng của tôi là một liệu pháp mới đã đưa các gen mới vào hai đứa trẻ và các gen đó có hiệu ứng thác đổ, có lẽ là hoạt động cả ở mức ngoại di truyền nữa. Chúng tôi nghĩ để sống sót được với Quả Chuông, ta cần có các gen thích hợp đồng thời phải hoạt hóa cả Gen Atlantis nữa - đó là điều mấu chốt. Thật là lạ; liệu pháp này hoạt động gần như một dạng đột biến vậy.”
“Đột biến ấy à?”
“Vâng, đột biến chẳng qua là một thay đổi ngẫu nhiên trong mã di truyền, như một cú tung xúc xắc của di truyền ấy. Đôi khi nó đem lại thành công lớn, cho chúng ta có lợi thế mới về mặt tiến hóa, nhưng đôi khi... nó lại khiến ta có sáu hoặc bốn ngón tay! Nhưng đột biến này lại giúp ta miễn dịch với Quả Chuông. Thật là thú vị! Không biết tôi có thể nói chuyện với bác sĩ Warner không nhỉ. Sẽ rất có ích...”
“Quên bác sĩ Warner đi.” Dorian day day thái dương. Di truyền, ngoại di truyền, đột biến. Tất cả đều chỉ dẫn đến cùng một kết quả: nghiên cứu thất bại, không có cách tạo miễn dịch với Quả Chuông, và không còn thời gian nữa. “Phòng Chuông của các anh chứa được bao nhiêu đối tượng?”
“À, chúng tôi thường giới hạn mỗi lần thử nghiệm với năm mươi đối tượng, nhưng nó có thể chứa được một trăm người hoặc hơn nếu chúng tôi nhét hết cỡ.”
Dorian nhìn lên màn hình. Một đám những tên đầu to mắt cận mặc áo blu trắng đang đẩy một nhóm đối tượng mới lên các ghế tựa, rồi cắm những túi dịch truyền chết chóc vào tay họ. “Một lần thử nghiệm sẽ mất bao lâu?”
“Không lâu. Mỗi đối tượng chỉ chịu được khoảng từ năm đến mười phút.”
“Năm đến mười phút.” Giọng hắn chỉ hơn một tiếng thì thào chút xíu. Hắn ngồi ngả ra ghế, nghiền ngẫm ý nghĩ đó trong đầu. Rồi hắn đứng lên và bước về phía cửa. “Hãy xử lý tất cả các đối tượng còn lại bằng Quả Chuông - nhanh hết mức có thể.” Tiến sĩ Chang bước lên định phản đối, nhưng Dorian đã gần ra đến ngoài. “À, và nhớ là không được tiêu hủy những cái xác đấy nhé. Chúng ta cần chúng. Khi nào xong thì tìm tôi ở khu hạt nhân.”