Tu viện Immaru
Khu tự trị Tây Tạng
Kate ngả đầu tựa vào bức tường gỗ ở góc phòng và nhìn mặt trời, thầm ước cô có thể dừng nó lại ngay ở vị trí đó. Qua khóe mắt, cô thấy David mở mắt và ngước lên nhìn cô. Cô mở cuốn nhật ký ra và đọc tiếp trước khi anh kịp lên tiếng.

Ngày 20 tháng 12, 1917
Các công nhân người Marốc co rúm khi đá đổ xuống quanh người họ. Khắp nơi đầy khói, và chúng tôi phải lùi vào trong hầm. Chúng tôi nghe ngóng chờ đợi, sẵn sàng nhảy lên chiếc xe tải đang đỗ giữa đường ray, sẵn sàng lái ngay ra khỏi hầm khi có dấu hiệu rắc rối - trong trường hợp này là lửa hay nước.
Tiếng kêu đầu tiên của con chim hoàng yến phá vỡ sự im lặng, và từng người trong chúng tôi lần lượt thở phào rồi quay lại căn phòng khổng lồ để xem cú tung xúc xắc vừa rồi đã đưa chúng tôi đi xa đến đâu.
Chúng tôi đã đến khá gần. Nhưng vẫn chưa tới nơi.
“Đã bảo là phải khoan sâu hơn mà,” Rutger nói.
Tôi chẳng nhớ hắn có nói gì không. Thật ra, tôi dám chắc hắn chỉ biếng nhác ngồi ườn ra, thậm chí còn chẳng buồn xem xét lỗ khoan trước khi chúng tôi nhồi chất nổ vào đó. Hắn đến bên điểm khai quật để nhìn cho kỹ hơn, vừa đi vừa đập tay qua một trong những lồng chim hoàng yến, khiến con chim bên trong phát hoảng.
“Đừng động vào mấy cái lồng,” tôi nói.
“Anh để chúng chết ngạt vì khí mêtan để mình có được thêm vài phút chạy thoát thân, nhưng tôi lại không được phép lắc chúng một chút à?”
“Mấy con chim đó có thể cứu mạng tất cả chúng ta. Tôi không muốn anh hành hạ chúng cho vui.”
Rutger trút cơn giận dành cho tôi sang viên quản đốc người Marốc. Hắn quát tháo người đàn ông khốn khổ đó bằng tiếng Pháp, và hơn chục công nhân bắt đầu dọn dẹp đống đất đá sau vụ nổ.
Đã gần bốn tháng trôi qua kể từ ngày tôi tham quan khu mỏ, kể từ ngày tôi đặt chân lần đầu tiên vào căn phòng kỳ lạ này. Trong mấy tháng đầu khai quật, tôi nhanh chóng nhận ra phần công trình họ đã tìm thấy là một lối đi ngầm dưới nền công trình lớn. Nó dẫn tới một cánh cửa bị niêm phong kín - bằng một thứ công nghệ mà chúng tôi không có thiết bị đủ tân tiến để phá vỡ nổi. Và chúng tôi đã thử đủ mọi cách: lửa, đóng băng, chất nổ, hóa chất. Mấy người thổ dân Berber trong đám nhân công còn thực hiện một nghi lễ bộ lạc kỳ lạ nào đó, có lẽ để bảo vệ chính họ. Nhưng chẳng mấy chốc chúng tôi đã nhận ra rằng mình không thể xuyên thủng cánh cửa đó được. Giả thuyết của chúng tôi đồ rằng nó là một dạng cống thoát nước hoặc một đường thoát hiểm và đã bị bịt kín suốt bao nhiêu ngàn năm thì có trời mới biết.
Sau một thời gian tranh luận, Hội đồng Immari - bao gồm Kane, Craig và Huân tước Barton, giờ đã là nhạc phụ của tôi - quyết định chúng tôi sẽ đào lên trên công trình đó, tiến vào khu vực chứa các túi khí mêtan. Việc này đã làm tiến độ của chúng tôi chậm lại, nhưng trong mấy tuần vừa rồi, chúng tôi đã thấy những dấu hiệu chứng tỏ chúng tôi đang tiến đến một lối ra vào. Bề mặt nhẵn nhụi của công trình đó, làm bằng một thứ kim loại cứng hơn thép và gần như không phát ra âm thanh nào khi ta đập vào, đã bắt đầu dốc xuống. Một tuần trước, chúng tôi đã tìm ra các bậc thang.
Bụi đã lắng, và tôi thấy nhiều bậc thang hơn. Rutger quát tháo bảo đám công nhân làm việc nhanh hơn, như thể sợ vật này sẽ mọc chân và chạy mất.
Sau đám bụi phía sau lưng, tôi nghe có tiếng bước chân và thấy trợ lý của mình chạy đến. “Ông Pierce. Vợ ông đang ở văn phòng. Bà ấy muốn gặp ông.”
“Rutger!” tôi gọi. Hắn quay lại. “Tôi lấy xe tải đây. Đừng có cho nổ cái gì trước khi tôi quay lại đấy.”
“Đừng hòng! Chúng ta đến rất gần rồi, Pierce.”
Tôi vớ lấy gói ngòi nổ và chạy ra xe. “Đưa tôi lên bề mặt,” tôi nói với trợ lý.
Sau lưng tôi, Rutger tuôn ra một tràng chửi rủa sự hèn nhát của tôi.
Lên đến mặt đất, tôi thay quần áo thật nhanh và rửa tay. Tôi chưa kịp quay về văn phòng thì điện thoại ở nhà kho đã réo, và viên quản lý bước ra. “Xin lỗi ông Pierce, bà nhà đã ra về rồi.”
“Họ đã nói gì với cô ấy?”
“Xin lỗi ông, tôi không biết.”
“Cô ấy ốm à? Cô ấy phải đến bệnh viện à?”
Người đàn ông nhún vai, vẻ xin lỗi. “Tôi... tôi rất tiếc, tôi không hỏi...”
Tôi lao ra khỏi cửa và lên xe trước khi anh ta kịp nói xong. Tôi lao đến bệnh viện, nhưng nàng không có ở đó, và họ không gặp nàng. Từ bệnh viện, nhân viên tổng đài nối máy cho tôi với cái điện thoại mới mắc ở nhà chúng tôi. Điện thoại réo mười tiếng. Nhân viên tổng đài xen vào. “Xin lỗi anh, nhưng không có ai nghe máy...”
“Cứ để chuông reo đi. Tôi sẽ đợi.”
Năm tiếng chuông nữa. Ba tiếng nữa, rồi quản gia của chúng tôi, Desmond, nhấc máy. “Nhà Pierce đây, Desmond xin nghe.”
“Desmond, bà Pierce có nhà không?”
“Thưa có.”
Tôi đợi. “Thế cho tôi nói chuyện với cô ấy đi,” tôi nói, cố che giấu sự lo lắng mà không được.
“Tất nhiên rồi, thưa ngài!” anh ta ngượng nghịu nói. Anh ta vẫn chưa quen với cái điện thoại. Có lẽ vì thế mà anh ta mới mất lâu đến thế để nhấc máy.
Ba phút trôi qua, rồi Desmond quay lại. “Bà đang ở trong phòng, thưa ngài. Tôi có cần bảo Myrtle đến gọi bà không...”
“Không. Tôi sẽ về ngay.” Tôi gác máy, chạy ra khỏi bệnh viện và nhảy vào xe.
Tôi ra lệnh cho trợ lý lái xe mỗi lúc một nhanh hơn. Chúng tôi phóng bạt mạng qua những con phố của Gibraltar, khiến vài chiếc xe ngựa phải dạt sang vệ đường và làm người đi đường cùng du khách chạy tán loạn ở mỗi ngã rẽ.
Khi về đến nhà, tôi nhảy ra, lao lên mấy bậc thang, mở tung cửa và xông qua tiền sảnh. Chân tôi đau thon thót với mỗi bước đi, và tôi đang đổ mồ hôi như tắm, nhưng tôi vẫn lao đi, bị thúc giục bởi nỗi sợ. Tôi leo cái cầu thang lớn lên tầng hai, đi thẳng vào buồng ngủ của chúng tôi mà không buồn gõ cửa.
Helena xoay người ra, rõ ràng là ngạc nhiên khi thấy tôi. Và ngạc nhiên trước bề ngoài của tôi - mồ hôi nhỏ tong tong từ trán tôi xuống, tôi thở hổn hển, mặt nhăn nhúm vì đau đớn. “Patrick?”
“Em không sao chứ?” tôi vừa hỏi vừa ngồi xuống giường cạnh nàng và gạt lớp chăn dày ra. Tôi đặt tay lên cái bụng tròn của nàng.
Nàng ngồi dậy. “Em cũng có thể hỏi anh câu đó đấy. Tất nhiên là em không sao rồi; sao lại không chứ?”
“Anh tưởng em đến vì em, hoặc có chuyện gì đó...” Tôi thở hắt ra, và sự lo lắng tuôn trào khỏi cơ thể tôi. Tôi liếc mắt nhìn nàng với vẻ trách móc. “Bác sĩ nói em phải nằm trên giường.”
Nàng nằm vật ra trên gối. “Anh cứ thử nằm lì trên giường cả tháng trời xem...”
Tôi mỉm cười với nàng khi nàng chợt nhận ra mình vừa nói gì.
“Xin lỗi, nhưng theo như em nhớ thì anh cũng không giỏi việc này lắm.”
“Không, em nói đúng, anh không giỏi. Anh xin lỗi đã không kịp gặp em; có chuyện gì thế?”
“Sao cơ?”
“Em đã qua văn phòng anh mà?”
“À, vâng. Em muốn xem anh có ra ngoài ăn trưa được không, nhưng họ bảo em là anh đã ra ngoài rồi.”
“Ừ. Có... vấn đề ở bến tàu.” Tôi đã nói dối Helena đến cả trăm lần rồi. Việc đó chẳng dễ dàng hơn chút nào, nhưng nói thật thì còn tệ hại hơn.
“Những mối nguy hiểm khi là một ông trùm vận tải hàng hải.” Nàng mỉm cười. “Thôi, có lẽ để hôm khác vậy.”
“Hoặc để vài tuần nữa, khi đó sẽ có ba người cùng ăn trưa.”
“Đúng là ba người. Hay thậm chí là bốn; em thấy bụng to đến mức ấy đấy.”
“Nhìn em có to đâu.”
“Anh đúng là kẻ nói dối đại tài,” nàng bảo.
Nói dối đại tài là còn nhẹ.
Bầu không khí đầm ấm của chúng tôi bị cắt ngang bởi tiếng đập phá vang ra từ phòng bên. Tôi quay đầu lại.
“Họ đang đo phòng khách và phòng chờ dưới nhà,” Helena nói.
Chúng tôi đã sửa nhà để xây thêm phòng trẻ và mở rộng ba buồng ngủ cho lũ trẻ. Tôi đã mua một căn nhà liền kề rộng mênh mông kèm theo nhà riêng cho người giúp việc, và tôi không thể tưởng tượng chúng tôi còn cần gì thêm nữa.
“Em nghĩ mình có thể xây một phòng khiêu vũ, với sàn lát gỗ, như ở nhà ba mẹ em ấy.”
Ai cũng có giới hạn của mình. Helena muốn làm gì với căn nhà cũng được; vấn đề không phải là chỗ đó. “Nếu chúng ta có con trai thì sao?” tôi hỏi.
“Đừng lo.” Nàng vỗ vỗ tay tôi. “Em sẽ không bắt đứa con trai người Mỹ mạnh mẽ của anh phải chịu đựng một buổi khiêu vũ phức tạp nhàm chán kiểu Anh đâu. Nhưng mình sẽ có con gái.”
Tôi nhướn mày lên. “Em biết chắc à?”
“Em có linh cảm.”
“Thế thì chúng ta sẽ cần phòng khiêu vũ,” tôi mỉm cười nói.
“Nhân tiện nói đến khiêu vũ, hôm nay đã có người đưa đến một giấy mời. Buổi gặp mặt và khiêu vũ Giáng Sinh thường niên của Immari năm nay sẽ được tổ chức ở Gibraltar. Sẽ rất vui đấy. Em đã gọi điện cho mẹ. Cả mẹ và ba sẽ tới dự. Em cũng muốn tham dự. Em sẽ không quá đà đâu, em hứa đấy.”
“Được thôi. Vậy mình hẹn trước nhé.”