Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 18

❊ ❊ ❊

Trại tạm giam Đồn cảnh sát Tây Jakarta

Jakarta, Indonesia

Cảnh sát trưởng Kusnadi đang đưa tay định mở cửa phòng thẩm vấn thì bị một người đàn ông chặn đường. Anh ta là người Mỹ, hoặc người Âu, chắc chắn là lính tráng gì đó. Anh ta có vóc người... và cả cặp mắt nữa.

“Anh là ai?” Kusnadi hỏi.

“Không quan trọng. Tôi đến để đón bác sĩ Katherine Warner.”

“À, anh vui tính thật. Cho tôi biết anh là ai, không tôi tống anh vào tù bây giờ.”

Người đàn ông đưa cho ông ta một cái phong bì to và nói, “Xem đi. Cũng không phải là thứ ông chưa thấy bao giờ đâu.”

Viên cảnh sát trưởng mở phong bì và nhìn mấy bức ảnh trên cùng. Ông ta không tin nổi vào mắt mình nữa. Bằng cách nào? Bằng cách nào mà họ có thể...

“Nếu ông không thả cô ấy ngay bây giờ thì ông sẽ không phải là người cuối cùng được thấy những tấm ảnh đó đâu.”

“Tôi muốn ảnh gốc.”

“Ông thấy đây là một vụ thương lượng à? Thả cô ấy ngay, nếu không người của tôi sẽ phát tán những gì có trong cái phong bì đó.”

Kusnadi nhìn xuống, rồi đảo mắt sang hai bên, như một con vật bị dồn vào đường cùng đang chọn lối thoát.

“Và phòng khi ông vẫn còn muốn tống tôi vào xà lim, nếu người của tôi không nhận được điện thoại của tôi trong vòng ba phút thì họ sẽ phát tán hồ sơ này. Giờ ông phải làm việc cho tôi. Ông có muốn giữ chức Cảnh sát Trưởng không?”

Kusnadi ngẫm nghĩ. Ông ta nhìn quanh đồn. Ai có thể làm việc này?

“Hết thời gian rồi.” Người đàn ông quay lưng đi.

“Đợi đã.” Viên cảnh sát trưởng mở cửa phòng thẩm vấn và ra hiệu cho người phụ nữ bước ra. “Người này sẽ dẫn cô đi.”

Người phụ nữ đứng ở ngưỡng cửa và nhìn Kusnadi trước khi soi người lính kia từ đầu đến chân.

“Không sao đâu, người này sẽ đưa cô đi.”

Người đàn ông nọ vòng tay qua lưng cô và nói, “Xin mời theo tôi, bác sĩ Warner. Chúng ta sẽ ra khỏi đây.”

Kusnadi nhìn theo họ đi ra khỏi đồn.

Bên ngoài đồn cảnh sát, Kate dừng lại và quay sang người vừa giải cứu mình. Anh ta mặc áo chống đạn đen - giống với kẻ đã bắt cóc hai đứa trẻ của cô đến kỳ quái. Người của anh ta cũng vậy - giờ cô đã nhìn thấy họ - năm người cả thảy, đứng trước một chiếc xe tải lớn màu đen, giống như một chiếc xe giao bưu kiện cỡ lớn của UPS, và một chiếc SUV đen cửa kính màu.

“Anh là ai? Tôi muốn biết...”

“Cô đợi một chút đã,” anh ta nói.

Người đàn ông đến chỗ viên sĩ quan thẩm vấn nhỏ thó, người đã buộc tội Kate mua bán những đứa trẻ. Anh ta đưa cho người này một tập hồ sơ và nói, “Tôi nghe nói anh sắp được thăng chức.”

Viên sĩ quan nhỏ thó nhún vai. “Tôi chỉ làm theo lệnh thôi,” y rụt rè nói.

“Sĩ quan phụ trách của anh nói anh là đầu mối tốt. Nếu anh đủ thông minh để biết phải làm gì với cái này thì có lẽ anh sẽ là một cảnh sát trưởng tốt hơn đấy.”

Viên sĩ quan gật đầu. “Anh muốn gì cũng được, sếp ạ.”

Người lính quay về chỗ Kate và chỉ về phía cái xe tải lớn màu đen. “Tôi cần cô lên xe.”

“Tôi sẽ không đi đâu cả cho tới khi anh cho tôi biết anh là ai và đang có chuyện gì.”

“Tôi sẽ giải thích, nhưng ngay bây giờ thì chúng tôi cần đưa cô đến nơi an toàn đã.”

“Không, anh phải...”

“Để tôi mách nhỏ cô điều này. Người tốt sẽ mời cô lên xe. Người xấu sẽ trùm túi đen lên đầu cô và tống cô lên xe. Tôi đang mời đây. Cô có thể ở lại đây hoặc đi với tôi. Tùy cô.”

Anh ta bước về phía chiếc xe tải và mở cánh cửa đôi ở cuối xe ra.

“Đợi đã. Tôi lên đây.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.