Gene Atlantis

Lượt đọc: 472 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 37

❊ ❊ ❊

Kate không biết bao lâu đã trôi qua; không biết mình đã ngủ hay còn thức. Người cô không đau. Cô không cảm thấy các dây đai, không cảm thấy gì cả. Cô khát khô cả cổ. Đèn rọi vào mắt cô chói lòa. Cô quay đầu sang bên, liếm môi. Khát quá.

Gã đàn ông xấu xí ghé sát vào mặt cô. Gã túm lấy cằm cô và giật cô trở lại phía ánh sáng. Cô nheo mắt. Mặt gã thật độc ác. Đầy giận dữ. “Chúng ta sắp sẵn sàng cho buổi hẹn đầu tiên rồi đấy, công chúa ạ.”

Gã lôi một cái gì đó từ trong túi ra. Một tờ giấy chăng?

“Nhưng trước hết, chúng ta phải xử lý xong mấy vụ giấy tờ này cái đã. Chỉ vài câu hỏi thôi. Câu hỏi số một: cô đã cho lũ trẻ đó dùng liệu pháp gì?” Gã chỉ vào tờ giấy. “À, có một chú thích ở đây: ‘Chúng ta biết đó không phải là A-R-C 2-4-7’, chẳng hiểu là cái gì nữa. Họ đã biết là không phải thứ đó nên đừng có tìm cách nói dối. Là gì nào? Trả lời đi.”

Kate cố chống cự cảm giác muốn trả lời. Cô lắc đầu nguầy nguậy, nhưng trong tâm trí, cô thấy mình trong phòng thí nghiệm, chuẩn bị cho liệu pháp đó, lo lắng không biết nó có tác dụng không, hay nó sẽ có ảnh hưởng đến não chúng, khiến não chúng nhão như... cháo... thứ thuốc chúng đã tiêm cho cô... Cô phải...

“Là gì nào? Nói đi.”

“Tôi đã cho... những đứa trẻ của tôi...”

Gã cúi xuống gần cô hơn. “Nói to lên, công chúa. Chúng tôi không nghe rõ. Có người đang sẵn sàng để thu âm câu trả lời của cô đấy.”

“Tôi đã cho... không thể... cho những đứa trẻ của tôi...”

“Đúng rồi, đúng rồi, cho lũ trẻ của cô cái gì?”

“Cho những đứa trẻ của tôi...”

Gã ngồi thẳng dậy. “Chúa ơi, nghe thấy không? Não cô ta tiêu rồi.” Gã đóng cửa lại. “Đến lúc chuyển sang Kế hoạch B rồi.” Gã làm gì đó ở góc phòng.

Cô không tập trung được.

Rồi có tiếng chuông báo động - và nước nữa, tuôn xối xả từ trên trần xuống. Đèn nhấp nháy, sáng hơn cả ánh đèn ban nãy. Kate nhắm nghiền mắt. Đã bao nhiêu thời gian trôi qua rồi? Một tiếng động to, rồi nhiều tiếng nữa. Tiếng súng nổ. Cánh cửa nổ tung.

Gã đàn ông xấu xí kia ngã xuống, mặt đầy máu. Ai đó cởi trói cho cô, nhưng cô không đứng lên được. Cô trượt khỏi ghế xuống đất như một đứa trẻ trượt trên máng trượt nước.

Giờ cô đã thấy được anh - người lính trên chiếc xe tải. David. Anh đeo một cái ba lô. Anh đưa một thiết bị nhỏ cho một người đàn ông khác. Người này có vẻ sợ hãi; anh ta giữ ngón cái ấn chặt lên thiết bị đó. Giọng họ nghe lờ mờ không rõ, như cô đang ở dưới nước.

Người lính ôm lấy khuôn mặt cô. Cặp mắt nâu hiền dịu nhìn vào mắt cô. “Gate? Gô ghe thôi mói ông? Gate?” Tay anh ấm áp. Nước lạnh. Cô liếm môi. Lẽ ra cô nên uống một ít. Vẫn khát quá.

Anh đứng bật dậy, có thêm nhiều tiếng súng nữa. Anh chạy đi. Anh quay lại. “Gô bòng cay goanh cười thôi cược ông?” Anh giữ tay cô, nhưng cô không cử động được chúng; chúng rũ xuống sàn, không còn chút sức sống. Như thể chúng được đúc bằng bê tông.

Anh lao trở ra cửa và ném một thứ gì đó.

Anh bế bổng cô lên bằng cả hai tay, hai cánh tay mạnh mẽ. Anh chạy. Trước mặt họ, một bức tường kính và thép nổ tung. Những mảnh kính văng vào cô, nhưng cô không thấy đau.

Họ đang bay. Không, đang rơi. Anh ôm chặt cô, giờ chỉ bằng một tay. Anh với ra sau, cố túm lấy gì đó.

Rồi họ bị giật ngược trở lại, mắc vào một cái gì đó. Cô bay ra, tuột khỏi tay anh, nhưng anh giữ cô lại bằng một tay. Cô lơ lửng trong lúc anh lướt phía trên đầu, người được giữ bởi những sợi dây thòng xuống từ một đám mây trắng. Tay anh đang tuột ra - người cô ướt sũng, quần áo cô đã ướt ráo cả. Cô đang rơi xuống.

Anh giữ cô bằng chân, túm chặt lưng và sườn cô. Tay anh đưa lên phía trên cánh tay cô, rồi cuối cùng anh quàng cả hai chân quanh người cô. Giờ cô đang nhìn xuống, và cô có thể thấy cảnh tượng bên dưới.

Lính, súng nổ, bên dưới họ - tòa nhà và các bến tàu tràn ngập người. Thêm nhiều người nữa chạy ra khỏi các tòa nhà và bắt đầu nổ súng. Có tiếng bíp bíp trên đầu. Phần dưới của tòa nhà nổ tung, khiến các mảnh bom và mảnh thân thể của đám lính bắn ra khắp bãi đỗ xe.

Ở trên có tiếng rách xoạc; họ đang rơi nhanh hơn. Người đàn ông lắc người, và cô cảm thấy họ lướt đi, di chuyển ra xa hơn về phía vịnh.

Có thêm nhiều tiếng ồn bên dưới - tiếng động cơ khởi động và nhiều tiếng súng nữa. Họ vòng lại, và cô thấy bến tàu lúc nhúc đầy người. Nhiều tiếng bíp bíp rất nhanh. Một chiếc xe trong bãi đỗ nổ vụn, làm bốc lên một bức tường lửa và khói lan ra xung quanh hàng trăm mét, bao trùm tất cả mọi thứ và mọi người. Tiếng súng ngưng.

Giờ tất cả đều yên lặng, thanh bình. Cô thấy tia nắng mặt trời cuối cùng lặn trên biển Java khi bóng tối trùm xuống. Họ lơ lửng một lúc. Kate không biết là bao lâu.

Cô nghe thấy một tiếng rách xoạc nữa trên đầu, rồi họ lao thẳng xuống mặt biển đen bên dưới. Kate cảm thấy anh đang vật lộn, cố với lấy một thứ gì đó. Đôi chân quanh người cô thả ra; họ đã bị tuột, và cô đang rơi nhanh hơn, chỉ có một mình. Những giây đồng hồ trôi qua như cảnh quay chậm. Cô lăn người lại lúc rơi xuống và thấy người đàn ông lơ lửng trên đầu cô, trôi ra xa khỏi cô.

Cô nghe thấy chứ không cảm thấy tiếng ùm to lúc nước bao phủ lấy cô, nhấn chìm cô, rồi kéo cô xuống. Nước, nước biển lạnh ngắt tràn vào miệng, vào mũi cô, và cô không thở nổi, chỉ uống toàn nước. Nước cay xè trong phổi cô. Màn đêm đen kịt, chỉ có một chút sáng long lanh trên mặt nước nơi ánh trăng chạm nhẹ lên biển.

Cô trôi nổi, hai tay thõng bên mình, mắt mở to, chờ đợi.

Chờ đợi. Cô cố không uống thêm chút nước nào nữa. Trí não cô trở nên rỗng không. Không còn ý nghĩ gì nữa cả. Chỉ có nước lạnh bao quanh cô và đốt cháy phổi cô.

Một tia sáng lóe lên, một quả pháo sáng cháy rực rơi xuống, nhưng cách cô quá xa. Và một thứ gì đó bơi trên mặt biển, như một con bọ tí hon, cũng cách cô quá xa. Một quả pháo sáng nữa, gần hơn, nhưng vẫn còn quá xa. Sinh vật kia vục đầu xuống nước, bơi, rồi lại trồi lên hít thở. Một quả pháo sáng thứ ba, và hình dáng kia lặn xuống, tiến về phía cô. Người đó túm lấy cô, kéo cô lên, đạp mạnh chân vươn về phía mặt nước. Họ sẽ không thể lên đến bề mặt được. Cô nuốt một ngụm nước nữa, đành vậy, cô cần không khí. Nước tràn ngập, như bê tông lạnh buốt đổ vào họng cô. Và nó cố nhấn chìm cô xuống, không cho cô vươn lên bề mặt, thế rồi mặt trăng hiện ra, rồi tất cả lại chìm vào bóng tối.

Cô cảm thấy không khí, hơi gió, những hạt mưa, nghe thấy tiếng quạt nước oàm oạp. Tiếng quạt nước kéo dài mãi, và một cánh tay vòng quanh người cô, giữ cho đầu cô khỏi gục xuống nước.

Có một tiếng ầm vang, một con thuyền lớn, có đèn. Nó sẽ đâm vào họ. Nó đang lao thẳng vào họ. Cô thấy người cứu cô vẫy tay rồi kéo cô ra khỏi đường đi của con thuyền.

Một người đàn ông khác, những cánh tay kéo cô lên, rồi cô nằm ngửa ra. Người cứu cô quỳ trên người cô, nhấn vào ngực cô, bóp mũi cô, rồi... anh hôn cô. Hơi thở của anh nóng rực; nó tràn vào miệng và thổi phồng phổi cô. Mới đầu cô còn cưỡng lại, nhưng rồi cô hôn đáp lại. Đã lâu lắm rồi cô chưa làm thế. Cô cố nhấc tay lên, nhưng cô không thể, cô cố lần nữa, và rồi cuối cùng cũng được, cô đưa tay lên định ôm lấy anh. Anh đẩy tay cô đi, giữ chúng dưới đất. Cô nằm bất động, và rồi ngực cô bỗng bùng nổ. Nước trào ra từ miệng và mũi cô trong lúc anh lật cho cô nằm nghiêng. Nước cứ tiếp tục trào ra trong lúc cô vừa ho vừa nôn khan. Dạ dày cô cuộn lên, và cô hổn hển cố hít lấy không khí.

Anh ôm lấy cô cho đến khi hơi thở cô chậm lại. Mỗi hơi cô hít vào đều cay xè, phổi cô vẫn không lấy được đủ không khí, mỗi hơi thở đều quá nông.

Anh quát gọi người đàn ông kia, “Lèn! Lèn!” Anh đưa tay gạt ngang cổ. Không có gì xảy ra cả.

Anh đứng dậy và đi ra. Một giây sau, đèn tắt và họ bắt đầu di chuyển, rất nhanh. Mưa quất vào mặt Kate, nhưng cô cứ nằm đó, không nhúc nhích nổi.

Anh lại bế cô lên, cũng như anh đã bế cô ra khỏi tòa tháp cao kia. Anh đưa cô xuống dưới và đặt cô lên một cái giường nhỏ trong một căn buồng hẹp.

Cô nghe thấy nhiều tiếng nói nhốn nháo. Thấy anh chỉ vào một người đàn ông. “Arto, dừng lại, dừng lại!” Anh lại chỉ.

Rồi anh đến nhấc cô lên bằng hai cánh tay mạnh mẽ, và họ rời khỏi thuyền, lên đất liền. Họ đi dọc bờ biển, về phía một thị trấn đổ nát, như một nơi đã bị đánh bom trong Thế chiến thứ hai. Họ vào trong một căn nhà nhỏ, rồi đèn bật lên. Cô mệt rũ ra, không thể cố thức thêm một giây nào nữa. Anh đặt cô xuống một chiếc giường bằng hoa - không phải, giường có trải chăn in hoa. Cô nhắm mắt vào và suýt nữa đã ngủ thiếp đi, nhưng cô cảm thấy anh ở dưới chân cô, cởi cái quần ướt của cô ra. Cô mỉm cười. Anh với tay về phía áo cô. Cô hoảng hốt. Anh sẽ nhìn thấy nó - vết sẹo. Anh túm lấy áo cô, nhưng cô giữ chặt tay anh, vật lộn để giữ nguyên cái áo trên người.

“Gate, gô hải mặc guần áo khô vào.”

“Không.” Cô lắc đầu và trở người sang bên.

“Gô hải...”

Cô gần như không nghe thấy anh nói gì nữa.

Anh kéo chiếc áo.

“Xin đừng,” cô lẩm bẩm. “Đừng...”

Thế là anh buông cô ra, sức nặng trên cái giường di chuyển ra chỗ khác, và anh đi mất.

Có tiếng động cơ nhỏ chạy rì rì. Rồi gió ấm thổi khắp xung quanh cô, trên người cô. Cô xoay người lại, và gió thổi ấm bụng cô, tóc cô. Cả người cô ấm sực.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.