Khu liên hợp nghiên cứu của Tập đoàn Immari
Gần Burang, Trung Quốc
Khu tự trị Tây Tạng
David xếp hàng đợi trong lúc mọi người lần lượt tiến qua đám lính gác. Khu liên hợp này rộng mênh mông - rộng hơn nhiều so với những gì anh nghĩ. Ba tòa tháp làm nguội khổng lồ hình chai vươn lên trời cao, nhả ra từng cụm khói trắng hòa cùng với mây. Chúng vươn cao hơn hẳn các tòa nhà.
Khu liên hợp này chắc là một kiểu cơ sở kết hợp giữa bệnh xá/trung tâm nghiên cứu y tế và nhà máy điện. Nhiều chuyến tàu khác đang đến từ những đường ray khác. Hẳn mọi nhân viên đều được đưa đến từ nơi khác; có một khu vực cách ly rất rộng bao quanh khu liên hợp, có lẽ phải hơn một trăm rưỡi cây số. Tại sao? Chắc phải tốn nhiều tiền lắm. Tại sao lại xây dựng một thứ như thế này ở giữa đồng không mông quạnh rồi lại tốn tiền đưa nhu yếu phẩm và nhân viên đến hàng ngày?
“Anh kia!”
David ngước lên. Đã đến lượt anh. Anh quẹt thẻ. Có đèn đỏ và tiếng bíp. Anh nhìn sang. Anh quẹt ngược thẻ. Anh lật tấm thẻ lại và lần này nhận được đèn xanh.
Anh tiến vào tòa nhà. Giờ mới đến phần khó hơn cả: đi đâu đây?
Một ý nghĩ khác làm anh băn khoăn: Kate. Chuyện này quả là quá sức cô. Anh phải làm cho xong phần của mình và tìm cô thật nhanh.
Anh thấy một tấm bản đồ trên tường: lối thoát hiểm khẩn cấp. Trên tầng này không có phòng chứa lò phản ứng. Thật ra, nếu xét theo vị trí của những tòa tháp phun hơi nước kia thì anh nghĩ có lẽ lò phản ứng còn không nằm trong tòa nhà này.
Anh đi ra hành lang chính, hòa theo một dòng người chủ yếu là nam giới, tiến vào một khu mở rộng với hàng dãy tủ đồ. Các lính gác giờ đang tán gẫu với nhau hoặc lấy vũ khí và điện đàm rồi đi ra.
Anh nghe thấy vài tên lính nói chuyện về nhà máy điện và liền bám theo chúng, với lấy một cái điện đàm và khẩu súng từ trên giá trước khi đi. Cửa sau của tòa nhà an ninh nhỏ dẫn ra một khoảng sân hẹp, và David thoáng thấy ba tòa nhà nữa phía sau: nhà máy điện khổng lồ; một tòa nhà khác không có nhiều cửa sổ lắm, có lẽ là cơ sở y tế; và một tòa nhà nhỏ hơn có cửa sổ và cờ của Tập đoàn Immari bay trên nóc - chắc là trung tâm điều hành.
Những tên đi trước anh vẫn đang mải nói chuyện.
David thò tay ra sau sờ nắn cái ba lô, bụng tự hỏi anh có đem đủ thuốc nổ theo không. Có lẽ là không. Nơi này rộng hơn so với dự tính của anh.
Ở cửa vào nhà máy điện, một tên lính gác béo phì ngồi trên chiếc ghế đẩu cao, kiểm tra thẻ nhân viên và so sánh với một tờ danh sách trên cái bục trước mặt gã. Gã thò mấy ngón tay chuối mắn về phía David mà không nói một lời.
David đưa thẻ nhân viên cho gã. Lúc xếp hàng bên ngoài tàu, anh đã cạo gần hết bức ảnh in trên đó, chỉ để đề phòng.
“Thẻ của anh sao thế này?”
“Con chó của tôi gặm.”
Gã nọ khịt mũi cười và bắt đầu dò tìm trên danh sách. Mặt gã từ từ co rúm lại, như thể danh sách đã biến thành một thứ ngôn ngữ gã không đọc được. “Tôi không thấy có anh trong danh sách hôm nay.”
“Lúc họ đánh thức tôi dậy sáng nay tôi cũng bảo thế đấy. Nếu anh bảo tôi có thể về thì tôi về quách cho rảnh.” David chìa tay lấy lại tấm thẻ.
Gã lính gác đưa một bàn tay chuối mắn lên. “Không, đợi đã.” Gã lại vùi đầu vào tờ danh sách và rút một cái bút cài sau tai ra. Cứ vài giây gã lại nhìn từ tấm thẻ sang danh sách, rồi viết cái tên “Conner Anderson” vào cuối trang bằng chữ in hoa xiên xẹo như chữ trẻ con. Gã trả tấm thẻ lại cho David và đưa bàn tay chuối mắn vẫy người tiếp theo lên.
Phòng tiếp theo là một dạng sảnh đợi, với một cô tiếp tân ngồi ở bàn và hai lính gác đang nói chuyện. Chúng liếc nhìn anh trong lúc anh đi qua, rồi lại nói chuyện tiếp. David tìm thấy một tấm bản đồ chỉ lối thoát hiểm khẩn cấp nữa và bắt đầu tiến về phòng đặt lò phản ứng.
Anh nhẹ nhõm khi thấy tấm thẻ được chấp nhận ở tất cả các cánh cửa. Anh đã gần đến phòng đặt lò phản ứng rồi.
“Này, dừng lại.”
David quay lại. Là một trong hai tên lính ở tiền sảnh.
“Anh là ai?”
“Conner Anderson.”
Tên lính có vẻ bối rối, rồi gã rút súng ra. “Không, không phải. Cấm cử động.”