Trụ sở Immari tại Jakarta
Jakarta, Indonesia
Kate ngồi trên ghế, tay bị trói sau lưng, cái túi đen vẫn trùm kín đầu cô. Đoạn đường đến đây thật khủng khiếp. Mấy tên lính đã ném cô qua lại như một con búp bê vải suốt ba mươi phút, chuyển cô hết từ xe này sang xe khác, dẫn cô đi dọc mấy hành lang, rồi cuối cùng vứt cô lên cái ghế này và đóng sập cửa lại. Cảm giác di chuyển trong bóng tối đen đặc làm cô buồn nôn. Tay cô đau nhức vì dây trói nhựa, và cô chẳng nhìn thấy gì qua cái túi đen dày. Bóng tối và sự im lặng hoàn toàn khiến cô mất phương hướng, mất hết giác quan. Cô đã ở đây bao lâu rồi?
Rồi cô nghe thấy có gì đó lại gần: tiếng bước chân trong hành lang hoặc một căn phòng rộng. Mỗi giây trôi qua, âm thanh đó lại vang lớn hơn.
“Bỏ cái túi ra khỏi đầu con bé ngay!”
Giọng của Martin Grey. Martin - giọng nói của cha nuôi khiến Kate nhẹ nhõm cả người. Bóng tối dường như không còn tối lắm nữa, và cảm giác đau nhói gần dây trói ở tay cô như cũng dịu đi. Cô đã được an toàn. Martin sẽ giúp cô tìm hai đứa trẻ.
Cô thấy cái túi được bỏ ra khỏi đầu. Ánh sáng làm mắt cô chói lòa, và cô phải nheo mắt, nhăn mặt, rồi quay đầu đi.
“Và cởi trói cho nó! Ai đã làm thế này với con bé?”
“Là tôi, thưa ngài. Cô ấy đã tìm cách chống cự.”
Cô vẫn không thấy họ, nhưng cô biết giọng nói đó - chính là kẻ đã bắt cô từ chiếc xe tải, kẻ đã bắt cóc hai đứa trẻ từ cơ sở của cô. Kẻ đã giết Ben Adelson.
“Chắc anh phải sợ con bé lắm nhỉ.” Giọng Martin nghe lạnh như băng, cứng rắn. Kate chưa bao giờ nghe thấy ông nói với ai như thế. Cô nghe thấy hai giọng đàn ông khác cười khẩy, rồi kẻ đã bắt cô đáp lại, “Ông muốn thì cứ việc phàn nàn, Grey ạ. Ông không phải sếp của tôi. Và ông có vẻ khá hài lòng với việc chúng tôi làm trước đó đấy chứ.”
Gã nói thế nghĩa là sao?
Giọng Martin hơi thay đổi; giờ ông có vẻ buồn cười. “Anh biết không, nghe như là anh đang phản kháng lại đấy, anh Tarea ạ. Đây, để tôi cho anh biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh phản kháng.”
Giờ Kate đã nhìn thấy Martin. Mặt ông rắn đanh. Ông nhìn gã kia, rồi quay lại với hai người khác - hai người lính chắc là đi cùng với Martin. “Đưa hắn vào buồng giam. Trùm đầu hắn và trói tay hắn vào. Càng chặt càng tốt.”
Hai người này túm lấy tên bắt cóc, trùm cái túi vừa lấy từ đầu Kate lên đầu gã rồi lôi gã ra khỏi phòng.
Martin cúi xuống bên Kate và hỏi, “Con có sao không?”
Kate xoa xoa tay và vươn người về phía trước. “Martin, hai đứa bé đã bị bắt cóc từ phòng nghiên cứu của con. Gã đó là một trong những kẻ bắt cóc. Chúng ta phải tìm...”
Martin giơ một tay lên. “Ta biết rồi. Ta sẽ giải thích mọi chuyện. Nhưng bây giờ thì ta cần con cho ta biết con đã làm gì với lũ trẻ ấy. Chuyện này rất quan trọng, Kate ạ.”
Kate mở miệng ra định trả lời, nhưng cô không biết phải bắt đầu từ đâu. Hàng ngàn câu hỏi lao qua tâm trí cô.
Cô chưa kịp nói gì thì hai người khác bước vào căn phòng rộng và nói với Martin. “Thưa ngài, giám đốc Sloane muốn nói chuyện với ngài.”
Martin nhìn lên, vẻ khó chịu. “Tôi sẽ gọi lại cho anh ta, chuyện này không thể...”
“Thưa, ông ấy đang ở đây ạ.”
“Ở Jakarta?”
“Ở ngay trong tòa nhà này ạ. Chúng tôi được lệnh đưa ngài tới chỗ ông ấy. Tôi rất xin lỗi, thưa ngài.”
Martin chậm rãi đứng dậy, vẻ lo ngại. “Đưa con bé xuống dưới, đến đài quan sát cuộc khai quật. Và... canh chừng cửa. Tôi sẽ xuống sớm thôi.”
Hai người của Martin đưa Kate ra, giữ khoảng cách an toàn nhưng vẫn theo dõi cô như diều hâu rình mồi. Cô nhận thấy hai người kia cũng đối xử với Martin y như vậy.