Trụ sở Tháp Đồng Hồ
Jakarta, Indonesia
David đang nghiên cứu một tấm bản đồ Jakarta và các nhà an toàn của Tháp Đồng Hồ quanh thành phố khi kỹ thuật viên giám sát bước vào. “Anh ta đến rồi.”
David gập tấm bản đồ lại. “Tốt.”

Josh Cohen bước về phía tòa nhà bề ngoài chẳng có gì đặc biệt, nơi đặt Trụ sở của đơn vị Tháp Đồng Hồ ở Jakarta. Những tòa nhà xung quanh nó hầu hết đã bị bỏ hoang - một số là nhà tập thể đã xuống cấp, một số là nhà kho hoang phế.
Biển hiệu của tòa nhà đề chữ “Công ty An ninh Tháp Đồng Hồ”, và đối với thế giới bên ngoài, Tháp Đồng Hồ chỉ là một trong số những công ty an ninh tư nhân đang mọc lên như nấm sau mưa. Trên danh nghĩa, Tháp Đồng Hồ cung cấp dịch vụ bảo vệ cá nhân và vệ sĩ cho các thương gia và người nước ngoài giàu có đến thăm Jakarta, cũng như các dịch vụ thám tử tư khi chính quyền địa phương “không chịu hợp tác.” Đó là vỏ bọc hoàn hảo cho họ.
Josh bước vào tòa nhà, đi xuôi hành lang dài, mở một cánh cửa thép nặng và tiến về cánh cửa bạc sáng bóng của thang máy. Một tấm bảng bên cạnh cửa thang máy trượt ra sau, và anh đặt tay lên bề mặt phản chiếu của nó rồi nói, “Josh Cohen. Xác nhận giọng nói.”
Một tấm bảng thứ hai mở ra, ngang tầm với mặt anh, và một tia sáng đỏ quét mặt anh từ trên xuống dưới trong lúc anh mở to mắt và giữ yên đầu.
Thang máy “ting” một tiếng, mở ra, rồi chở Josh lên tầng giữa tòa nhà. Thang máy lướt êm ru, nhưng Josh biết đâu đó bên trong tòa nhà, một kỹ thuật viên giám sát đang kiểm tra hình quét cả người anh để đảm bảo anh không bị cài bọ, đem theo bom, hay bất kỳ vật nào có thể gây rắc rối. Nếu anh có đem theo thứ gì thì lập tức thang máy sẽ phun ra một thứ khí không màu, không mùi, và anh sẽ tỉnh dậy trong một xà lim. Đó sẽ là căn phòng cuối cùng anh nhìn thấy trên đời. Nếu anh qua được, thang máy sẽ đưa anh lên tầng bốn - nơi đã là mái nhà của anh trong ba năm qua và cũng là Trụ sở của Tháp Đồng Hồ ở Jakarta.
Tháp Đồng Hồ là câu trả lời bí mật của thế giới dành cho tội phạm khủng bố không nhắm vào nhà nước cụ thể nào: một cơ quan chống khủng bố không thuộc về nhà nước nào. Không giấy tờ. Không thủ tục. Chỉ có người tốt diệt kẻ xấu. Tất nhiên mọi chuyện không đơn giản đến thế, nhưng Tháp Đồng Hồ là thứ khả dĩ nhất mà thế giới có thể có được.
Tháp Đồng Hồ tồn tại độc lập, phi chính trị, chống giáo điều, và quan trọng hơn hết là cực kỳ hiệu quả. Và vì những lý do đó, các cơ quan tình báo của các nước trên toàn thế giới đều ủng hộ Tháp Đồng Hồ, mặc dù họ hầu như chẳng biết gì về nó. Không ai biết nó bắt đầu từ khi nào, ai là giám đốc, kinh phí từ đâu ra, hay đầu não của nó ở đâu. Khi Josh gia nhập Tháp Đồng Hồ ba năm trước đây, anh đã tưởng khi là chân trong rồi thì mình sẽ có được câu trả lời cho những câu hỏi đó. Nhưng hóa ra là không. Anh đã thăng tiến rất nhanh, giờ là trưởng bộ phận Phân tích Tình báo của đơn vị Jakarta, nhưng anh vẫn chẳng biết gì hơn về Tháp Đồng Hồ so với cái ngày anh được tuyển từ Văn phòng Phân tích Khủng bố của CIA. Và hình như họ cũng muốn giữ nguyên hiện trạng đó.
Trong Tháp Đồng Hồ, mọi thông tin được phân chia nghiêm ngặt cho từng đơn vị riêng biệt. Tất cả mọi người chia sẻ thông tin tình báo với Trung tâm, họ cũng nhận được thông tin từ Trung tâm, nhưng không đơn vị nào có được bức tranh toàn diện hay biết chiến dịch chung là gì. Chính vì thế, Josh đã rất sốc khi sáu ngày trước, anh nhận được thư mời tới một “buổi họp thượng đỉnh” giữa các phân tích viên chính của tất cả các đơn vị Tháp Đồng Hồ. Anh đã hỏi David Vale, đội trưởng đơn vị ở Jakarta, xem đây có phải là trò đùa không. David đáp rằng không phải, và rằng các giám đốc đều đã biết về cuộc họp.
Cú sốc của Josh khi nhận được thư mời đã nhanh chóng bị lấn át bởi những tiết lộ anh được nghe ở hội nghị. Ngạc nhiên thứ nhất là số lượng người tham gia: hai trăm ba mươi tám. Josh cứ nghĩ là Tháp Đồng Hồ cũng nhỏ thôi, có lẽ có khoảng năm mươi đơn vị chia đều ở những vị trí trọng yếu trên toàn thế giới, nhưng hóa ra cả thế giới đều có người đại diện. Cứ cho là mỗi đơn vị có kích cỡ bằng đơn vị ở Jakarta - chừng năm mươi đặc vụ - thì có nghĩa là phải có đến hơn mười ngàn người làm việc ở các đơn vị, cộng thêm cơ quan trung tâm với ít nhất là một ngàn người nữa chỉ để thu thập và phân tích thông tin tình báo, đó là chưa kể đến việc điều phối các đơn vị nữa.
Tầm cỡ của cả tổ chức thật đáng kinh ngạc - gần như lớn ngang với CIA, vốn có tổng cộng khoảng hai mươi ngàn nhân viên vào thời điểm Josh còn làm việc ở đó. Và phần lớn các nhân viên trong số hai mươi ngàn người đó đều làm việc phân tích ở Langley, Virginia, chứ không ở ngoài hiện trường. Tháp Đồng Hồ gọn ghẽ hơn - nó không bị vướng víu bởi những thủ tục hành chính và các công việc tổ chức rườm rà như ở CIA.
Năng lực tổ chức chiến dịch đặc biệt của Tháp Đồng Hồ chắc hẳn vượt xa bất kỳ chính phủ nào trên thế giới. Mỗi đơn vị Tháp Đồng Hồ được chia làm ba nhóm. Một phần ba là các sĩ quan điều tra, tương tự như Cơ quan Mật vụ Quốc gia của CIA; họ nằm vùng bên trong các tổ chức khủng bố, các băng nhóm buôn lậu và các nhóm xã hội đen khác, hoặc ở những nơi họ có thể nắm bắt được nguồn tin: chính phủ, ngân hàng, sở cảnh sát địa phương. Mục đích của họ là Tình báo Con người (HUMINT [[1]]) - tức là lấy tin trực tiếp.
Một phần ba của đơn vị là các nhà phân tích. Họ dành phần lớn thời gian cho hai việc: xâm nhập và đoán mò. Họ xâm nhập vào mọi nơi và mọi thứ: điện thoại, email, tin nhắn. Họ kết hợp Tình báo Điện tử, hay còn gọi là SIGINT [[2]], với HUMINT và các tin tình báo địa phương khác, rồi gửi về cho Trung tâm. Nhiệm vụ chính của Josh là đảm bảo cho đơn vị Jakarta thu thập được lượng thông tin lớn nhất và rút ra kết luận từ những thông tin đó. Rút ra kết luận nghe có vẻ hay hơn là đoán mò, nhưng chủ yếu công việc của anh vẫn là đoán mò và sau đó đưa ra các gợi ý cho trưởng đơn vị. David Vale sẽ lấy ý kiến của Trung tâm rồi tổ chức các chiến dịch địa phương, giao cho đội đặc vụ của đơn vị thực hiện - tức là một phần ba còn lại của tổng số nhân viên.
Đội đặc vụ của Jakarta đã có tiếng là một trong những đội tấn công tinh nhuệ nhất của Tháp Đồng Hồ. Điều này có nghĩa Josh cũng được thơm lây một chút ở hội nghị. Trên thực tế, đơn vị của anh dẫn đầu vùng châu Á-Thái Bình Dương và ai cũng muốn biết mánh khóe nhà nghề của họ.
Nhưng không phải ai cũng coi Josh như một siêu sao nổi tiếng - anh vui mừng khi gặp lại nhiều người bạn cũ ở hội nghị. Các đồng nghiệp cũ của anh ở CIA hoặc những người anh có liên lạc ở các chính phủ khác. Thật không thể tin được; hóa ra anh toàn liên lạc với những người anh đã quen từ lâu. Tháp Đồng Hồ có quy tắc hết sức nghiêm ngặt: mỗi thành viên mới sẽ có danh tính mới, quá khứ hoàn toàn bị xóa bỏ, và không được phép tiết lộ danh tính thật của mình bên ngoài đơn vị. Các cú điện thoại gọi ra ngoài đều được máy tính chuyển đổi giọng nói. Việc liên lạc trực tiếp bị cấm ngặt.
Một cuộc họp trực tiếp - với các trưởng nhóm phân tích của mọi đơn vị - đã phá vỡ tấm màn bí mật đó. Điều này đi ngược lại với mọi quy luật hoạt động của Tháp Đồng Hồ. Josh biết phải có lý do gì đó - một lý do cực kỳ chính đáng, và cực kỳ khẩn cấp - để khiến họ liều lĩnh như vậy, nhưng anh không thể đoán được bí mật mà Trung tâm đã tiết lộ ở hội nghị. Anh vẫn còn bàng hoàng chưa tin. Và anh phải báo với David Vale ngay lập tức.
Josh bước đến phía nửa trước của thang máy, đứng sát cửa, sẵn sàng lao thẳng vào văn phòng của trưởng đơn vị.
Đang là chín giờ sáng, và đơn vị Jakarta hẳn đang ở vào lúc bận rộn nhất. Góc làm việc của nhóm phân tích sẽ sáng rực như Sàn Giao dịch Chứng khoán New York, với các nhà phân tích vừa vây quanh một dãy các màn hình vừa chỉ trỏ và cãi cọ. Bên kia phòng, cửa dẫn vào phòng chuẩn bị chắc đang mở rộng, cho thấy các đặc vụ đang sửa soạn cho một ngày mới. Những người đến muộn sẽ đứng trước tủ đồ, nhanh chóng mặc áo chống đạn và nhét thêm các băng đạn vào mọi cái túi trên người. Những người đến sớm thì ngồi trên các ghế bằng gỗ tán chuyện về thể thao và vũ khí trước giờ nghe chỉ thị buổi sáng, vẻ thân mật của họ chỉ thỉnh thoảng bị cắt ngang bởi một trò chơi khăm trong phòng thay đồ nào đó.
Đây là mái nhà của anh, và Josh phải thừa nhận anh thấy nhớ nó, mặc dù hội nghị đã đem lại cho anh những điều bổ ích bất ngờ. Khi biết mình là một phần trong một cộng đồng đông đúc hơn, bao gồm các trưởng nhóm phân tích khác, những người cũng trải qua cùng những điều anh đã trải qua trong cuộc sống, cũng có những mối lo và nỗi sợ như của anh, anh thấy như được an ủi một cách kỳ lạ. Ở Jakarta, anh là trưởng nhóm phân tích, có cả một nhóm dưới trướng mình, và chỉ phải tuân lệnh trưởng đơn vị; nhưng anh không có một người bạn ngang hàng thực sự, không có ai để trò chuyện cùng. Tình báo là một công việc cô đơn, nhất là với những người đứng đầu. Rõ ràng là nó đã có ảnh hưởng nặng nề đến một số người bạn cũ của anh. Nhiều người trong số họ đã già khọm đi trước tuổi. Một số khác thì trở nên khắc nghiệt, xa cách. Sau khi gặp lại họ, Josh đã tự hỏi liệu rồi anh cũng có phải chịu chung số phận không. Cái gì cũng có giá của nó, nhưng anh tin vào công việc họ đang làm. Chẳng có công việc nào là hoàn hảo cả.
Khi ý nghĩ của anh trôi dạt về buổi hội nghị, anh chợt nhận ra lẽ ra thang máy đã phải mở rồi mới đúng. Lúc anh quay đầu nhìn quanh, đèn trong thang máy bỗng mờ đi, như video tua chậm. Người anh thấy nặng trịch. Anh không thở nổi. Anh vươn tay ra bám lấy tay vịn thang máy, nhưng tay anh không nắm vào được; anh tuột tay ra, và sàn thép lạnh lao vụt lên trên.
[1] Viết tắt của Human Intelligence.
[2] Viết tắt của Signal Intelligence.