Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 39

❊ ❊ ❊

Bến tàu Batavia

Jakarta, Indonesia

Harto vòng tay ôm lấy vợ rồi kéo hai đứa con trai và con gái lại bên mình. Cả nhà đứng bên bến tàu gỗ nơi Harto nhận được con thuyền mà người lính đã nói với bác. Bốn người ngắm con thuyền, không ai nói một lời. Con thuyền sáng bóng. Tất cả dường như vẫn còn là một giấc mơ với Harto. Con thuyền này là thứ đẹp nhất bác từng thấy kể từ sau khi con bé út nhà bác ra đời.

“Đây là thuyền của nhà mình,” bác nói.

“Sao lại thế, Harto?”

“Anh lính ấy đã cho tôi.”

Vợ bác đưa tay sờ dọc thân thuyền, như để xem nó có thật không. “Đẹp thế này mà đem đi đánh cá thì phí quá.”

Con thuyền ấy là một du thuyền mini. Nó dài gần hai mươi mét và có khả năng di chuyển giữa các đảo nhỏ bên ngoài đảo Java. Nó có thể chứa tới ba mươi người trên boong, và bên dưới, các cabin chính, cabin mạn trái và cabin ở đuôi thuyền có thể làm chỗ ngủ cho tám người. Lên boong trên và nóc thuyền mà ngắm cảnh thì sẽ thật là tuyệt hảo.

“Chúng ta sẽ không dùng nó để đi đánh cá,” Harto nói. “Chúng ta sẽ dùng nó để chở người khác đi câu cá. Những người nước ngoài sống ở đây và khách du lịch. Họ sẽ trả rất nhiều tiền để được đi câu cá ngoài biển sâu. Và cho các việc khác nữa: đi lặn, đi du lịch quanh các đảo.”

Vợ bác nhìn hết từ Harto sang con thuyền rồi lại nhìn ngược lại, như để tính xem việc này có thành công không, hay sẽ vất vả đến mức nào. Rốt cục thì mình sẽ chịu học tiếng Anh chứ, Harto?”

“Tôi phải học thôi. Dưới biển không có đủ cá để nuôi sống hết các ngư dân ở Jakarta này. Ngành giải trí mới là tương lai.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.