Ngày 18 tháng 1, 1918
Khi viên quản gia lao qua cửa phòng làm việc của tôi, ý nghĩ đầu tiên của tôi là về Helena: ối của nàng đã vỡ... hay là nàng bị ngã, hay là...
“Ông Pierce, văn phòng của ông gọi điện. Họ nói có việc quan trọng khẩn cấp. Có liên quan đến bến tàu, trong nhà kho.”
Tôi đi xuống phòng quản gia và nhấc điện thoại lên. Mallory Craig nói ngay trước khi tôi kịp lên tiếng. “Patrick. Đã xảy ra một vụ tai nạn. Rutger không cho phép họ gọi điện báo cho anh, nhưng tôi nghĩ anh nên biết. Anh ta đã đào quá mạnh. Vào quá sâu và quá nhanh. Một số công nhân người Marốc đã bị mắc kẹt, họ nói rằng...”
Tôi bật dậy và ra khỏi cửa trước khi y kịp nói xong. Tôi tự lái xe tới nhà kho và nhảy vào chiếc xe tải chạy điện bên cạnh trợ lý cũ của mình. Chúng tôi lái cũng bạt mạng như Rutger vào cái ngày đầu tiên hắn đưa tôi đi tham quan đường hầm. Tên ngốc đó đã phạm sai lầm - hắn đã đào tiếp và gây ra một vụ sập hầm. Tôi sợ phải thấy cảnh tượng đó, nhưng vẫn thúc giục trợ lý lái xe nhanh hơn.
Khi đường hầm dẫn vào căn phòng đá khổng lồ nơi tôi đã làm việc suốt bốn tháng qua, tôi nhận thấy đèn điện đã tắt, nhưng trong phòng không tối - hàng chục tia sáng từ đèn trên mũ của các thợ mỏ chiếu xiên chéo khắp phòng. Một người đàn ông, viên quản đốc, túm lấy tay tôi. “Rutger đang đợi anh trên điện thoại, anh Pierce.”
“Trên điện thoại,” tôi nói trong lúc rảo bước qua căn phòng tối. Tôi bỗng dừng phắt lại. Trên trán tôi có nước. Có phải mồ hôi không nhỉ? Không, có một giọt nữa đây. Một giọt nước, nhỏ từ trên trần xuống - trần hang đang chảy nước.
Tôi chộp lấy điện thoại. “Rutger, họ bảo đã xảy ra tai nạn, anh đang ở đâu?”
“Một nơi an toàn.”
“Đừng đùa nữa. Vụ tai nạn xảy ra ở đâu?”
“Ồ, anh ở đúng chỗ rồi đấy.” Giọng Rutger đầy vẻ giễu cợt và tự tin. Tự đắc thì đúng hơn.
Tôi nhìn quanh phòng. Các công nhân đang đi đi lại lại, vẻ bối rối. Tại sao đèn không bật? Tôi gác điện thoại xuống và đến bên đường dây điện. Nó được nối với một sợi cáp mới. Tôi soi đèn vào đó, lướt theo nó quanh phòng. Sợi cáp được ròng lên tường... lên trần nhà, rồi qua các bậc thang, đến... “Chạy mau!” tôi hét lên. Tôi loạng choạng chạy qua mặt nền gồ ghề để đến cuối phòng và cố xua các công nhân về phía đó, nhưng họ chỉ va vào nhau trong cảnh tranh tối tranh sáng hỗn loạn.
Trên đầu chúng tôi, một tiếng nổ ầm vang giữa khoảng không và đá rơi xuống. Bụi bay đặc kín phòng, giống hệt như đường hầm ở Mặt trận phía Tây. Tôi không cứu được họ. Tôi còn không nhìn thấy họ. Tôi loạng choạng lùi lại, lùi vào đường hầm - hành lang dẫn đến phòng thí nghiệm. Bụi đất bay theo tôi, và tôi nghe thấy tiếng đá lở chắn kín lối ra. Những tiếng hét bặt đi, như một cánh cửa vừa sập lại, và tôi chìm vào bóng tối đen đặc, chỉ còn ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn trắng và lớp khói mù trong những cái ống.

Tôi không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua, nhưng tôi đói. Rất đói. Cái đèn trên mũ của tôi đã cháy từ lâu, và tôi ngồi trong bóng tối im lìm, tựa lưng vào tường, ngẫm nghĩ. Chắc Helena đang lo lắng đến phát điên lên. Liệu nàng có phát hiện ra bí mật của tôi không? Liệu nàng có tha thứ cho tôi không? Đó là giả sử tôi còn thoát khỏi đây được.
Ở phía bên kia đống đá, tôi nghe có tiếng bước chân. Và mấy giọng nói. Cả hai đều nhỏ bặt, nhưng giữa các tảng đá còn đủ khe hở để tôi nghe được.
“NÀÀÀYYYY!”
Tôi phải chọn từ thật cẩn thận. “Gọi điện cho Huân tước Barton. Báo với ông ấy là Patrick Pierce đang bị mắc kẹt trong đường hầm.”
Tôi nghe có tiếng cười. Rutger. “Mày đúng là cao số, Pierce ạ, tao phải thừa nhận đấy. Và mày là một thợ mỏ giỏi, nhưng về mặt xét đoán người khác thì đầu óc mày cũng đặc như những bức tường này thôi.”
“Barton sẽ lấy đầu mày vì tìm cách giết tao.”
“Barton ấy à? Mày nghĩ ai là người ra lệnh chứ? Mày nghĩ tao có thể tự động khử mày chắc? Nếu thế thì tao đã tống khứ mày từ lâu rồi. Không. Barton và ba tao đã định cho tao và Helena lấy nhau từ trước khi bọn tao ra đời. Nhưng Helena không thích thế; có thể vì thế mà cô nàng mới nhảy ngay lên chuyến tàu đầu tiên đến Gibraltar khi chiến tranh nổ ra. Nhưng ta không thể trốn tránh số phận. Cuộc khai quật đã đưa tao đến đây, và cuộc sống đang sắp sửa trở lại đúng kế hoạch thì một vụ rò khí mêtan giết hết nhân công của tao và mày thò mặt ra. Barton đã thỏa thuận với mày, nhưng ông ấy hứa với ba tao là thỏa thuận đó có thể hủy được. Cái thai là giọt nước tràn ly, nhưng đừng lo, tao sẽ xử lý nó. Rất nhiều trẻ con chết ngay sau khi chào đời, vì đủ loại bệnh bí hiểm. Đừng lo, tao sẽ có mặt ở đó để an ủi nàng. Bọn tao đã quen nhau từ lâu mà.”
“Tao sẽ ra khỏi đây, Rutger. Và khi đó, tao sẽ giết mày. Hiểu không?”
“Im đi, chú nhóc Patty. Người lớn đang làm việc.” Hắn rời xa lối ra vào chặn đầy đá dẫn tới hành lang. Hắn hét lên gì đó bằng tiếng Đức, và tôi nghe có tiếng chân rầm rập quanh phòng.
Trong mấy tiếng đồng hồ sau đó, tôi không biết là bao lâu nữa, tôi lục tung phòng thí nghiệm bí ẩn đó. Chẳng có gì tôi dùng được. Tất cả các cửa đã bị niêm phong. Đây sẽ là mồ chôn tôi. Phải có đường ra chứ. Cuối cùng, tôi ngồi phịch xuống và nhìn lên tường, chờ đợi, ngắm những bức tường lung linh như kính, gần như phản chiếu lại được ánh sáng từ những cái ống, nhưng không hẳn. Đó là một ánh phản chiếu đục, như thường thấy trên một mặt thép được đánh bóng.
Trên đầu tôi, thỉnh thoảng có tiếng khoan và tiếng cuốc chim bổ vào đá. Chúng đang tìm cách kết thúc việc khai quật. Chắc chúng đã đến gần đỉnh cầu thang rồi. Đột nhiên, những tiếng động ngừng lại, và tôi nghe có tiếng hét. “Wasser! Wasser [[1]]!” Nước - chắc chúng đã khoan trúng - Rồi nhiều tiếng rầm mạnh. Tiếng đá lở, không lẫn đi đâu được.
Tôi chạy ra cửa và lắng nghe. Có tiếng gào thét, tiếng nước xối xả. Rồi còn tiếng gì đó khác nữa. Tiếng trống. Hoặc một tiếng rung lắc theo nhịp. Mỗi lúc một to hơn. Có nhiều tiếng thét nữa. Tiếng người chạy. Tiếng xe tải nổ máy và lao đi.
Tôi căng tai ra, nhưng không nghe thấy gì nữa. Đến lúc đó tôi mới nhận ra mình đang đứng trong nửa mét nước. Nước đã ngấm qua đống đá hở nhiều chỗ, và ngấm rất nhanh.
Tôi lội về chỗ hành lang. Chắc phải có cửa vào phòng thí nghiệm. Tôi đấm khắp tường, nhưng vô ích. Nước đã tràn vào đến phòng thí nghiệm; chỉ mấy phút nữa là nó sẽ nhấn chìm tôi.
Cái ống - một trong số bốn cái đang để ngỏ. Tôi còn lựa chọn nào khác? Tôi lội qua dòng nước và chui vào đó. Làn khói bao bọc lấy tôi, và cánh cửa đóng lại.
[1] “Nước” trong tiếng Đức.