Trung tâm Nghiên cứu Bệnh tự kỷ (ARC)
Jakarta, Indonesia
Phòng chơi số Bốn đang cực kỳ sôi nổi. Cảnh tượng vẫn như mọi ngày: đồ chơi vung vãi khắp nơi, hơn chục đứa trẻ ngồi rải rác quanh phòng, mỗi đứa chơi một mình. Ở góc phòng, một thằng bé lên tám tên là Adi vừa lắc lư người tới lui vừa lắp một bộ xếp hình một cách dễ dàng. Khi đặt miếng cuối cùng vào bộ xếp hình, thằng bé ngước lên nhìn Ben với một nụ cười đầy tự hào.
Kate không thể tin được.
Thằng bé vừa hoàn thành bộ xếp hình mà đội của cô dùng để tìm ra thần đồng - những cá nhân mắc chứng tự kỷ nhưng đồng thời có khả năng nhận thức đặc biệt. Bộ xếp hình đòi hỏi chỉ số IQ từ 140 đến 180. Kate không thể xếp nổi, và trong toàn bộ nhóm nghiên cứu chỉ có một đứa trẻ xếp được nó - Satya.
Kate ngắm thằng bé nhanh nhẹn ráp bộ xếp hình, tháo nó ra, rồi lại xếp lần nữa. Adi đứng dậy và ra ngồi lên ghế băng cạnh Surya, một thằng bé lên bảy trong nhóm đối tượng nghiên cứu. Thằng bé nhỏ hơn này nhích đến bên bộ xếp hình và hoàn thành nó cũng dễ dàng như vậy.
Ben quay sang nhìn Kate. “Chị có tin được không? Chị nghĩ là chúng xếp theo trí nhớ không? Sau khi xem Satya ấy?”
“Không. Cũng có thể. Nhưng tôi không nghĩ vậy,” Kate nói. Đầu óc cô quay cuồng. Cô cần thời gian suy nghĩ. Cô cần biết chắc chắn.
“Đây là nghiên cứu chị đang làm, phải không?” Ben hỏi.
“Ừ,” Kate lơ đãng đáp. Không thể thế được. Không thể có tác dụng nhanh đến vậy. Ngày hôm qua, hai đứa trẻ này còn có những biểu hiện điển hình của chứng tự kỷ - nếu có thể gọi chúng như vậy. Gần đây, các nhà nghiên cứu và các bác sĩ đã dần dần nhận ra rằng tự kỷ là một phổ rối loạn với các biểu hiện đa dạng, về cơ bản, tự kỷ là chứng rối loạn chức năng giao tiếp và tương tác xã hội. Phần lớn trẻ mắc bệnh đều không nhìn vào mắt người khác và tránh giao tiếp với mọi người, một số khác lại không có phản ứng khi được gọi tên, và trong một vài trường hợp nặng, đứa trẻ thậm chí còn không chịu nổi bất kỳ sự tiếp xúc nào. Ngày hôm qua, cả Adi lẫn Surya đều không thể hoàn thành bộ xếp hình, nhìn vào mắt nhau, hay thậm chí biết chơi theo lượt.
Cô cần cho Martin biết. Ông sẽ đảm bảo kinh phí của họ sẽ không bị cắt.
“Chị muốn làm gì?” Ben hỏi, giọng phấn khích.
“Đưa chúng tới buồng Quan sát Hai. Tôi phải đi gọi điện.” Sững sờ, mệt mỏi và sung sướng tranh chấp nhau trong tâm trí Kate. “Và, ờ, chúng ta nên chạy chẩn đoán. ADI-R [[1]]. Không, ADOS 2 [[2]] đi, sẽ nhanh hơn. Và quay phim nữa.” Kate mỉm cười và bóp vai Ben. Cô muốn nói điều gì đó sâu sắc, điều gì đó có thể đánh dấu giây phút này, những lời mà cô tin là các nhà khoa học tài năng và sắp-sửa-nổi-tiếng sẽ nói vào thời điểm họ có được bước đột phá, nhưng cô chẳng nói được gì mà chỉ có thể nở một nụ cười mệt mỏi. Ben gật đầu và nắm tay hai đứa trẻ. Kate mở cửa ra, và bốn người bọn họ đi vào hành lang, nơi hai người khác đang đứng đợi. Không, không phải người - hai con quái vật mặc đồ đen kiểu quân sự từ đầu đến chân: mũ bảo hộ bao ngoài một tấm mặt nạ vải, kính đen như kính trượt tuyết, áo chống đạn và găng tay cao su đen.
Kate và Ben đứng phắt lại, sững sờ nhìn nhau, rồi kéo hai đứa trẻ ra sau lưng mình. Kate hắng giọng và nói, “Đây là một cơ sở nghiên cứu, chúng tôi không có tiền, nhưng hãy lấy các thiết bị, lấy bất kỳ thứ gì các vị muốn. Chúng tôi sẽ không...”
“Câm mồm.” Giọng gã đàn ông khàn đặc, như một người đã dành cả đời để hút thuốc và uống rượu. Gã quay sang đồng bọn cũng mặc đồ đen nhưng nhỏ con hơn, nhìn rõ là phụ nữ, và nói, “Bắt chúng đi.”
Ả kia bước về phía hai đứa trẻ. Không suy nghĩ gì, Kate đứng chắn trước mặt ả. “Xin đừng. Các vị muốn lấy gì cũng được. Hãy bắt tôi cũng được...”
Gã đàn ông rút ra một khẩu súng lục và chĩa vào cô. “Tránh ra đi, bác sĩ Warner. Tôi không muốn làm cô bị thương, nhưng tôi sẽ làm vậy đấy.”
Gã biết tên mình.
Qua khóe mắt, Kate thấy Ben nhích lại gần khoảng cách giữa cô và tên quái vật cầm súng.
Adi định chạy, nhưng ả đàn bà đã túm chặt áo nó.
Ben nhích đến bên Kate, rồi ra trước mặt cô, và họ cùng lao vào gã đàn ông cầm súng. Họ đẩy gã xuống đúng lúc khẩu súng cướp cò. Kate thấy Ben lăn khỏi gã đàn ông mặc đồ đen. Máu chảy khắp nơi.
Cô cố ngồi dậy, nhưng gã đàn ông đã túm được cô. Gã quá khỏe. Gã đè cô xuống sàn, rồi cô nghe thấy một tiếng rắc to...
[1] Phương pháp chẩn đoán tự kỷ bằng cách phỏng vấn phụ huynh của trẻ.
[2] Phương pháp chẩn đoán tự kỷ bằng cách cho trẻ trả lời câu hỏi trắc nghiệm.