Viên chỉ huy an ninh trả điện đàm lại cho Dorian. “Họ sẽ không gây phiền toái cho cô gái của ngài nữa đâu. Tôi rất xin lỗi vì việc này, thưa ngài Sloane. Nhiều người mới quá, chúng tôi không kịp...”
“Thôi đi.” Dorian quay sang nhà khoa học hạt nhân, tiến sĩ Chase. “Tiếp tục.”
“Kiện hàng chúng tôi nhận được từ miền Bắc - tôi không chắc chúng tôi có thể sử dụng chúng được.”
“Vì sao không?”
“Những đầu đạn hạt nhân của Belarus đã bị chọc ngoáy. Nếu có thời gian, chúng tôi có thể tháo chúng ra và kiểm tra lại.”
“Nếu vậy thì còn gì?” Dorian hỏi.
“Các thiết bị của Ukraina và Nga thì tạm được, chỉ phải cái cũ quá thôi. Còn kiện hàng từ Trung Quốc thì còn nguyên vẹn, mới được lắp ráp từ cách đây không lâu. Ngài làm thế nào...?”
“Đừng bận tâm đến chuyện đó. Có bao nhiêu tất cả?”
“Để xem nào.” Anh ta đọc một tờ giấy in. “Một trăm hai mươi sáu đầu đạn cả thảy. Và phần lớn đều có sức công phá cực lớn. Nếu chúng tôi được biết mục tiêu thì sẽ tốt hơn, ngoài ra tôi không thể nói gì hơn được...”
“Thế còn mấy quả bom xách tay?”
“À, vâng, chúng đã sẵn sàng rồi đây.” Tiến sĩ Chase ra hiệu cho một trợ lý ở đầu bên kia phòng. Gã này ra khỏi phòng rồi quay lại ôm theo một quả trứng màu bạc khổng lồ, nhỏ hơn một cái xe mua hàng trong siêu thị chút xíu. Vòng tay gã hầu như không ôm nổi quả trứng trơn trượt nên gã phải ôm nó như ôm một bó củi, người ngả ra sau để nó không trượt khỏi hai cánh tay ôm vòng của gã. Khi đến bên bàn, gã đặt quả trứng xuống và lùi ra, nhưng quả trứng nghiêng ngả rồi lăn về phía mép bàn. Gã trợ lý vội lao tới trước, đưa tay giữ nó lại.
Tiến sĩ Chase đút tay vào túi, gật đầu một cái với Dorian, rồi mỉm cười, vẻ chờ đợi.
Dorian trừng mắt nhìn quả trứng, rồi lại nhìn tiến sĩ Chase. “Cái quái gì thế?”
Viên tiến sĩ rút tay ra khỏi túi và tiến một bước về phía quả trứng, chỉ vào nó. “Đó là... thiết bị xách tay mà ngài đã yêu cầu. Nó nặng bảy phẩy bốn ký.” Anh ta lắc đầu. “Chúng tôi không thể thu nhỏ hơn được nữa; nếu có thêm thời gian thì may ra.”
Dorian ngồi ngả ra trên ghế, nhìn từ quả trứng sang viên tiến sĩ.
Anh ta tiến đến gần quả trứng, ngắm nghía nó. “Có gì không ổn chăng? Chúng tôi còn quả kia nữa...”
“Xách tay. Tôi cần hai quả bom hạt nhân xách tay.”
“Ồ, nó có thể xách tay được. Ngài đã thấy Harvey ôm nó rồi đấy. Có hơi cồng kềnh một chút, nhưng...”
“Xách tay trên một quãng đường dài và trong một cái ba lô, chứ không phải một quả trứng thần cho một con quỷ khổng lồ ném qua mặt hồ. Các anh cần bao lâu để làm cho nó nhỏ hơn - ví dụ như một thứ có thể vừa vào, và đây mới là từ khóa này, tiến sĩ, một cái va li?”
“Ừm, ờ... ngài không nói là...” Anh ta liếc nhìn quả trứng.
“Mất bao lâu?” Dorian giục.
“Vài ngày, nếu...”
“Ngài Sloane, có vấn đề với nhà máy điện. Ngài cần xem cái này.”
Dorian kéo ghế đến bên chiếc máy tính bảng mà viên chỉ huy an ninh đang cầm. Sau lưng, hắn nghe tiếng tiến sĩ Chase đi đi lại lại và kêu ca với Harvey. “Đâu có giống như trong phim khi mà chỉ cần ‘cắt dây màu xanh’ rồi nhét nó vào túi và trèo lên tận đỉnh Everest, ý tôi là chúng ta phải...” Dorian lờ anh ta đi và chú ý vào đoạn video trên máy tính: một người đàn ông đang di chuyển qua một phòng máy.
“Đây là đâu?”
“Phòng mạch điện chính bên ngoài các lò phản ứng. Còn nữa.” Viên chỉ huy tua lại đoạn video.
Dorian xem gã đàn ông cài một loạt bom. Còn có điều gì đó khác nữa. Dorian gõ vào máy tính để dừng đoạn video lại và phóng vào gần khuôn mặt. Không thể nào.
“Ngài nhận ra hắn ư, thưa ngài?”
Dorian săm soi khuôn mặt ấy và chợt nhớ lại một ngôi làng ven sườn núi ở miền Bắc Pakistan, lửa ngùn ngụt bốc lên từ những túp lều, phụ nữ và trẻ con chạy tán loạn, đàn ông nằm la liệt trước những ngôi nhà đang cháy... và một gã đàn ông bắn về phía hắn. Hắn nhớ mình đã bắn gã, nhưng không nhớ là bao nhiêu lần nữa. Và nhớ là đã bắn chết gã. “Phải, tôi nhận ra. Tên hắn là Andrew Reed. Hắn từng là đặc vụ hiện trường của CIA. Các anh sẽ cần thêm rất nhiều người mới hạ được hắn đấy.”
“Bắn hạ luôn chứ ạ?”
Dorian lơ đãng nhìn đi nơi khác. Đằng sau, hắn nghe thấy tiếng điện đàm loẹt xoẹt và viên chỉ huy đang quát tháo ra lệnh. Reed đang ở đây, tìm cách cắt nguồn điện. Gã sẽ không đi một mình. Bốn năm qua gã đã ở đâu - nếu vẫn còn sống? Và tại sao lại tấn công nguồn điện?
Viên chỉ huy an ninh cúi người đến gần. “Chúng tôi đã thu được các quả bom và kíp nổ. Chúng tôi đang đưa chúng ra khỏi tòa nhà. Chúng tôi đã kiểm tra video an ninh từ khi hắn vào đây - đó là mối nguy duy nhất. Chúng tôi đã bao vây hắn. Ngài có muốn chúng tôi...”
“Đừng bắn hắn. Giờ hắn đang ở đâu?” Dorian hỏi.
Viên chỉ huy giơ cái máy tính lên, chỉ vào một vị trí trên bản đồ.
Dorian gõ vào một địa điểm khác trên bản đồ. “Đây là phòng gì?”
“Một hành lang giữa lò phản ứng, chỉ là lối đi giữa Lò phản ứng Một và Hai thôi ạ.”
Dorian chỉ vào hai cánh cửa lớn đối diện nhau. “Đây là lối vào và ra duy nhất à?”
“Vâng. Và phòng có tường bê tông dày ba mét ở cả bốn phía.”
“Hoàn hảo. Dồn hắn vào đó và đóng cửa lại,” Dorian nói. Hắn còn bỏ sót điều gì nhỉ? Hắn đợi trong lúc viên chỉ huy an ninh ra lệnh trên điện đàm. Bọn trẻ. “Hai đứa trẻ sao rồi?”
Viên chỉ huy có vẻ bối rối vì câu hỏi. “Chúng đang ở trong buồng giam ạ.”
“Cho tôi xem.”
Viên chỉ huy gõ lên màn hình. Rồi sững sờ ngước lên.
“Tìm chúng đi,” Dorian nói.
Viên chỉ huy quát vào điện đàm. Họ đợi một lát, điện đàm láo nháo đáp lại vài lần, rồi viên chỉ huy gõ gì đó lên màn hình và đưa cho Dorian xem một đoạn video nữa: Naomi, đi cùng cô ta là Kate Warner và hai đứa trẻ. Đây là tin tệ nhất hay là tin tốt nhất?
Viên chỉ huy đang quát vào điện đàm cầm ở tay kia.
Dorian ngẫm nghĩ. Chẳng lẽ chỉ có hai người bọn chúng?
“Chúng tôi sẽ sớm bắt được chúng thôi, thưa ngài. Tôi không biết làm cách nào...”
Dorian giơ một tay lên mà không buồn nhìn ông ta. “Đừng nói nữa.”
Làm gì bây giờ? Rõ ràng là đã có một vụ xâm nhập an ninh khá nghiêm trọng. Và chỉ có một vài nghi phạm thôi. Dorian ra hiệu cho một trong các nhân viên hắn đã dẫn theo. “Logan, gửi tin nhắn về cho Hội đồng Immari: ‘Cơ sở ở Trung Quốc bị tấn công. Chúng tôi đang cố gắng bảo vệ, nhưng rất có thể mọi khả năng nghiên cứu sẽ bị phá hủy. Trong trường hợp đó, nhanh chóng thực hiện Giao thức Toba ngay. Sẽ có cập nhật khi tình hình tiến triển.’ Gửi kèm cả đoạn video của tên trong nhà máy điện và hai cô ả đang tìm cách cứu bọn trẻ nữa. Tôi muốn biết ngay khi có người đáp lại.”
Viên chỉ huy nhón chân tiến lại. “Chúng tôi đã bắt được chúng, thưa ngài.”
“Các anh giỏi thật,” Dorian khinh bỉ nói.
Viên chỉ huy nuốt khan và nói với vẻ kém tự tin hơn, “Chúng tôi có nên...”
“Đưa hai cô ả đến chỗ Quả Chuông, nhốt họ vào đó cùng tất cả các đối tượng đã sẵn sàng, nhưng phải đảm bảo là họ đi vào đó. Tôi muốn họ đứng đầu hàng. Rồi bật máy ngay tức thì - bảo Chang là không lý do lý trấu gì hết.” Dorian ngưng lại. Kate Warner, trong phòng Chuông, thật là một sự công bằng tuyệt hảo. Và Martin không thể làm gì được. Chẳng mấy thì sẽ không ai có thể làm gì được nữa. Chuyện này hóa ra lại có tác dụng hơn là kế hoạch của chính hắn. Dorian ra hiệu cho tiến sĩ Chase. “Tất cả bom hạt nhân đã chất lên tàu rồi chứ?”
“Vâng, trừ những thiết bị của Belarus và... mấy quả bom xách tay...”
“Tốt.” Dorian quay lại nhìn viên chỉ huy. “Đưa hai đứa trẻ lên toa tàu cùng với bom và chuyển khỏi đây ngay.” Hắn quay ngoắt về phía tiến sĩ Chase. “Tôi cũng muốn anh lên con tàu đó, và khi nó tới được bờ biển thì hoặc là hai quả trứng đó phải cho vào vừa một cái ba lô, hoặc chính anh sẽ phải vừa vào đó. Hiểu chưa?”
Tiến sĩ Chase gật đầu và nhìn đi nơi khác.
Viên chỉ huy lắng nghe một lát, rồi thả chiếc điện đàm xuống bên sườn. “Kẻ phá hoại đã bị nhốt vào sảnh Lò phản ứng Hai.”
“Được. Đảm bảo không có toa tàu nào khác rời đi. Chúng ta cần chúng để chuyển thứ khác.” Dorian tiến về phía Dmitry Kozlov, phó chỉ huy nhóm An ninh Immari của riêng hắn.
“Khi Quả Chuông đã xong, đưa hết xác lên tàu và chuyển chúng đi,” Dorian ra lệnh. “Chúng ta cần sắp sẵn một khu chuyển hàng, có lẽ là ở miền Bắc Ấn Độ, đâu đó gần sân bay ấy.”
“Thế còn các nhân viên khác ở đây?”
“Tôi đã nghĩ về chuyện đó,” Dorian nói trong lúc hắn dẫn Dmitry ra xa những nhân viên khác. “Họ sẽ là mối nguy. Chắc chắn ta không thể để họ rời khỏi đây được, ít ra là cho đến khi Toba đã thực sự vào guồng. Chúng ta còn một vấn đề khác. Ở đây chỉ còn một trăm mười chín đối tượng người.”
Gã kia hiểu ngay vấn đề. “Không đủ xác.”
“Thiếu nhiều là đằng khác. Tôi nghĩ chúng ta có thể giải quyết cả hai vấn đề, nhưng sẽ không dễ dàng đâu.”
Dmitry gật đầu và liếc nhìn những nhà khoa học đang đi đi lại lại trong phòng thí nghiệm. “Đưa các nhân viên qua phòng Chuông chứ gì? Tôi đồng ý. Tức là đội của Chang sẽ phải vận hành cỗ máy... lên đồng nghiệp của họ. Khả thi, nhưng sẽ dễ xảy ra tình huống xấu. Ở đây có ít nhất một trăm nhân viên an ninh. Họ sẽ không chịu im lặng mà đi đâu, ngay cả khi chúng ta tách họ ra và giả vờ dàn xếp như một cuộc tập dượt.”
“Các anh cần gì?” Dorian hỏi.
“Năm mươi đến sáu mươi người. An ninh Immari hoặc đặc vụ hiện trường của Tháp Đồng Hồ là lý tưởng nhất. An ninh Immari đang thanh trừng đơn vị Tháp Đồng Hồ ở New Delhi rồi. Chúng tôi sẽ có thể giao nhiệm vụ cho các đặc vụ còn lại.”
“Làm đi,” Dorian vừa nói vừa đi ra.
“Ngài sẽ đi đâu?”
“Phải có ai đó trong Immari tiếp tay cho Reed. Tôi sẽ tìm hiểu xem đó là ai.”