Khu liên hợp nghiên cứu của Tập đoàn Immari
Gần Burang, Trung Quốc
Khu tự trị Tây Tạng
Tiến sĩ Shen Chang cố thư giãn trong lúc cuộc gọi qua video được kết nối.
Khi người đàn ông hiện ra, Chang nuốt khan và nói, “Giám đốc dự án yêu cầu tôi liên lạc với ông, thưa tiến sĩ Grey. Chúng tôi đã làm theo đúng trình tự nghiên cứu như đã được cung cấp - không sai một chữ nào - tôi không biết chuyện gì...”
“Tôi dám chắc các anh đã làm vậy, tiến sĩ Chang ạ. Nhưng kết quả rất đáng kinh ngạc. Tại sao hai đứa trẻ lại sống sót trong khi người lớn thì không?”
“Chúng tôi không chắc. Chúng tôi đã kiểm tra hai đứa trẻ. Chúng có cho thấy sự hoạt hóa Gen Atlantis liên tục.”
“Liệu có khả năng liệu pháp không có hiệu quả trên người lớn không?”
“Vâng, có lẽ vậy. Liệu pháp này là một virus sao chép ngược sẽ cài một gen vào bộ mã gen của chủ thể. Nó sẽ không thay đổi hệ gen một cách đáng kể, nhưng nó sẽ tạo hiệu ứng thác đổ trên mức độ ngoại di truyền, để hoạt hóa một loạt những gen khác đã có sẵn của chủ thể. Không có hiệu ứng nào về mặt sinh lý học cả - theo như chúng tôi quan sát được - nhưng có thay đổi rất lớn trong não bộ. Về cơ bản, gen này đã cài đặt lại cách hoạt động của não bộ chủ thể. Độ mềm dẻo của não, tức là khả năng bộ não có thể tự điều chỉnh hoặc thích nghi, sẽ giảm dần theo độ tuổi - chính vì vậy mà càng già thì chúng ta càng khó học điều mới hơn. Chúng tôi đã xem xét cách giải thích rằng người lớn không phản ứng lại với liệu pháp vì hoạt hóa gen không gây ra thay đổi trong não bộ của họ - tức là virus của liệu pháp gen tìm cách điều chỉnh não, nhưng các vi mạch trong não đã bị hàn chặt vào hết rồi. Chúng đã là như vậy từ sau tuổi thơ ấu.”
“Có khả năng các đối tượng người lớn không có những gen có sẵn để khiến não bộ thay đổi không?”
“Không, tất cả các đối tượng người lớn đều có gen thác đổ. Như ông đã biết, chúng ta khám phá ra những gen này từ khá lâu rồi, và chúng tôi đã kiểm tra từng đối tượng ở cơ sở thuê nhân công của chúng ta tại Trung Quốc. Những người này lẽ ra phải sống sót.”
“Liệu có khả năng liệu pháp chỉ có kết quả với những bộ não bị ảnh hưởng bởi chứng tự kỷ không?”
Chang chưa tính đến khả năng này. Tiến sĩ Grey là nhà sinh vật học hến hóa với sự quan tâm đặc biệt đến cổ sinh vật học, và ông là sếp của sếp của Chang, đứng đầu chuỗi thức ăn Immari. Chang đã ngỡ là cuộc gọi này sẽ không tập trung nhiều vào khoa học. Anh ta cứ tưởng mình sẽ bị vị sếp lớn này cho một trận vì đã thất bại.
Anh ta tập trung vào giả thuyết của Grey. “Vâng, rất có thể là vậy. Tự kỷ về cơ bản là một chứng rối loạn hoạt động não, đặc biệt là ở khu vực kiểm soát hành vi giao tiếp và hiểu biết xã hội. Và còn nhiều khu vực khác cũng bị ảnh hưởng. Một số người mắc chứng này có thể rất thông minh với những khả năng đặc biệt; một số khác lại hoàn toàn ngược lại: họ thậm chí còn không sống độc lập được. Tự kỷ chỉ là một từ chỉ chung cho tất cả các kiểu khác biệt trong hoạt động não mà thôi. Chúng tôi sẽ phải xem xét giả thuyết này, có thể sẽ tốn thêm thời gian. Chúng tôi cũng có thể sẽ cần thêm đối tượng thí nghiệm nữa.”
“Thời gian thì chúng ta không còn, nhưng chúng tôi có thể tìm thêm mấy đứa trẻ nữa. Tuy nhiên, đây là hai đối tượng duy nhất chúng ta biết là có Gen Atlantis được hoạt hóa. Để tôi xem xét xem. Còn gì anh chưa cho tôi biết không? Còn giả thuyết nào khác không? Lúc này thì không có ý tưởng nào là tồi cả, tiến sĩ Chang ạ.”
Đúng là Chang có một ý tưởng khác. Một ý tưởng mà anh ta chưa cho cả nhóm biết. “Bản thân tôi đã tự hỏi liệu những người lớn và bọn trẻ có được áp dụng cùng một liệu pháp không.”
“Anh gặp vấn đề khi tái tạo nghiên cứu của bác sĩ Warner sao?”
“Không. Như tôi đã nói, chúng tôi làm theo các quy trình của cô ấy không sai một chữ - tôi đảm bảo như vậy. Tôi chỉ không biết có phải bác sĩ Warner đã... trị liệu cho những đứa trẻ này bằng một cái gì đó khác, một thứ không có trong ghi chép chính thức hoặc quy trình thử nghiệm không.”
Grey có vẻ đang cân nhắc ý tưởng của Chang. “Thú vị đấy.”
“Tôi có thể nói chuyện với bác sĩ Warner không?”
“Tôi không chắc lắm... để tôi gọi lại cho anh sau. Còn thành viên nào khác trong nhóm của anh có cùng băn khoăn này không?”
“Không, theo như tôi biết thì không.”
“Trong lúc này, tôi muốn anh giữ kín những nghi ngờ về phương pháp của bác sĩ Warner và trực tiếp liên lạc với tôi để cập nhật thông tin. Chúng ta cần giữ bí mật chuyện này. Tôi sẽ báo với giám đốc dự án là tôi với anh đang làm việc cùng nhau. Ông ấy sẽ ủng hộ các cố gắng của anh - không hỏi han gì cả.”
“Tôi hiểu ạ,” tiến sĩ Chang nói, dù thực tình thì anh ta chẳng hiểu gì cả. Cuộc gọi này chỉ khiến anh ta càng có thêm nhiều câu hỏi, và giờ thì anh ta đã chắc chắn một điều: họ đã dùng sai liệu pháp.