Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 16

❊ ❊ ❊

Phòng Liên lạc An toàn

Trụ sở Tháp Đồng Hồ

Jakarta, Indonesia

Josh liếc nhìn những chấm đỏ trên màn hình hiển thị. Trong vòng một giờ kể từ khi David rời đi, hai mươi bốn chấm đỏ đó - thể hiện tất cả các đặc vụ hiện trường của đơn vị Jakarta - đã rời khỏi Trụ sở để đến các địa điểm quanh thành phố. Giờ bản đồ cho thấy bốn nhóm, mỗi nhóm sáu chấm.

Josh biết rõ ba trong số bốn địa điểm đó: đó là các nhà an toàn của đơn vị Jakarta. Mười tám đặc vụ ở các địa điểm này chắc nằm trong danh sách nghi phạm của David. Những chấm ở các nhà an toàn này di chuyển chậm rãi, mỗi khi đến một bức tường thì lại quay ngoắt đi, như một kẻ tội đồ đi đi lại lại trong xà lim, chờ đợi để nghe bản án của mình.

Chiến lược rất hợp lý: David đã chia rẽ lực lượng có thể là kẻ thù này và cho mình đủ thời gian để đón đầu chúng, nếu chúng có ý định tấn công. Hay đúng hơn là khi chúng tấn công. Nhìn những chấm đỏ trên bản đồ khiến Josh sợ hãi, vì chúng biến mối đe dọa thành sự thật. Điều này đang thật sự xảy ra. Trận chiến bảo vệ đơn vị Jakarta chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi. Đến một lúc nào đó, các chấm sẽ thoát ra khỏi nhà an toàn, xông vào nhóm sáu đặc vụ của David, rồi quay lại Trụ sở để xử lý Josh.

David chỉ kiếm thêm thời gian cho họ. Thời gian để Josh chọn lọc thông tin tình báo địa phương thu thập được trong ngày hôm đó và tìm cách giải mật mã - để khám phá ra bất kỳ điều gì. Và anh không dám chắc mình đã tìm được gì hay chưa.

Anh xem lại đoạn băng vệ tinh. Đó là tất cả những gì anh có. Lỡ anh đã nhầm thì sao?

Anh cào tay qua tóc. Chuyện này rõ ràng là không diễn ra theo kiểu bình thường. Nhưng nếu nó chẳng có ý nghĩa gì...

Công việc tình báo thường được quyết định bởi bản năng. Chiếc xe tải, toàn bộ vụ việc, Josh thấy không hợp lý chút nào.

Anh gọi điện cho David và nói, “Tôi nghĩ tôi đã phát hiện ra gì đó.”

“Nói đi,” David đáp.

“Một vụ bắt cóc - hai đứa trẻ từ một cơ sở y tế. Được báo về Sở Cảnh sát Jakarta mấy giờ trước. Tháp Đồng Hồ đánh dấu đây là một vụ việc địa phương có mức ưu tiên thấp. Nhưng xe của những kẻ bắt cóc là kiểu xe chở hàng được đăng ký bởi một công ty ma ở Hồng Kông, đã được biết là vỏ bọc cho Immari. Và nói thật là nhìn vụ bắt cóc không có vẻ là do tội phạm địa phương làm; nhìn rất chuyên nghiệp. Thường thì chúng tôi sẽ xếp nó vào loại bắt cóc tống tiền thông thường, nhưng Immari chẳng việc gì phải động tay động chân vì một vụ bắt cóc tống tiền cả. Tôi vẫn đang tìm hiểu, nhưng tôi chắc đến chín mươi chín phần trăm đây là một vụ của Immari, và là một vụ quan trọng vì chúng rất lộ liễu - bắt lũ trẻ giữa ban ngày, dùng xe mà chúng biết chúng ta sẽ lần ra được. Có nghĩa là chúng không đợi được nữa.”

“Thế điều đó có nghĩa là gì?”

“Tôi cũng chưa dám chắc. Điều lạ là có vẻ như một công ty khác của Immari, Trung tâm Nghiên cứu Immari, lại cấp kinh phí cho cơ sở này. Tiền thuê tòa nhà và phí tổn hàng tháng được trả bởi một công ty cổ phần ở Jakarta: Immari Jakarta. Trong các tài liệu của anh có nhắc đến nó. Công ty này có lịch sử từ gần hai trăm năm trước. Nó là một công ty con của Công ty Đông Ấn Hà Lan từ thời thuộc địa. Nó có thể là trung tâm hoạt động chính của Immari ở Đông Nam Á.”

“Thật vô lý. Tại sao một công ty con của Immari lại bắt cóc trẻ con từ một công ty con? Có lẽ là do xích mích nội bộ chăng? Chúng ta biết gì về nhân viên ở cơ sở y tế đó?”

“Không nhiều lắm. Họ cũng không có đông nhân viên. Chỉ có một vài kỹ thuật viên, một người thiệt mạng trong vụ bắt cóc. Một số cô trông trẻ thay phiên nhau chăm sóc lũ nhỏ. Phần lớn là người địa phương, không có liên quan. Và bác sĩ chủ nhiệm,” anh mở ra hồ sơ về bác sĩ Katherine Warner, “cô ta có mặt khi tòa nhà bị đột nhập, có lẽ cũng bị khống chế. Suốt hơn một giờ không có ai ra khỏi đó. Giờ cảnh sát địa phương đang giữ cô ta ở một đồn cảnh sát phụ tại Jakarta.”

“Họ có thông báo nội bộ gì về hai đứa trẻ không?”

“Không.”

“Thông báo trên phương tiện thông tin đại chúng?”

“Cũng không nốt. Nhưng tôi có giả thuyết này. Chúng ta có một đầu mối ở Đồn Cảnh sát Tây Jakarta. Anh ta vừa nộp báo cáo cách đây mười lăm phút, nói là cảnh sát trưởng đang tống tiền một người Mỹ - là phụ nữ. Tôi đoán đó là bác sĩ Warner.”

“Hừm. Cơ sở đó làm gì?”

“Thực ra là một cơ sở nghiên cứu. Nghiên cứu gen. Họ đang tìm kiếm các liệu pháp mới dành cho trẻ tự kỷ, đại loại là các rối loạn về phát triển.”

“Không có vẻ là chỗ dành cho chủ nghĩa khủng bố quốc tế nhỉ?”

“Tôi cũng nghĩ thế.”

“Thế giả thuyết bây giờ là sao? Chúng ta đang xem xét điều gì đây?”

“Thật tình là tôi cũng chẳng biết nữa. Tôi chưa đào sâu vào vụ này lắm, nhưng có một điều khiến tôi chú ý: nghiên cứu này chưa đăng ký bằng sáng chế nào cả.”

“Điều đó thì có gì đặc biệt? Cậu nghĩ là thực ra họ không nghiên cứu ư?”

“Không, tôi dám chắc là họ có nghiên cứu thực sự, đó là chỉ tính riêng đến những thiết bị họ đã mua vào và lắp đặt trong tòa nhà. Nhưng họ không nghiên cứu vì tiền. Nếu muốn thương mại hóa nghiên cứu đó thì họ sẽ phải đăng ký bằng sáng chế cho nó trước. Đó là thủ tục thông thường của các thử nghiệm lâm sàng. Tìm ra một hợp chất nào đó trong phòng thí nghiệm, đăng ký bằng sáng chế, rồi mới thử nghiệm. Như vậy sẽ tránh được việc các công ty cạnh tranh đánh cắp mẫu trong lúc thử nghiệm và đăng ký bằng sáng chế trước, cướp chỗ của ta trong thị trường. Người ta chỉ thử nghiệm thứ không có bằng sáng chế nếu không muốn thế giới biết về nó. Và thử nghiệm nó ở Jakarta cũng là hợp lý. Nếu thử nghiệm với bệnh nhân ở Mỹ thì về mặt pháp lý, họ sẽ phải đăng ký với Cục Quản lý Dược phẩm và Thực phẩm và tiết lộ liệu pháp được thử nghiệm.”

“Tức là họ đang phát triển vũ khí sinh học?”

“Có thể. Nhưng trước hôm nay thì ở cơ sở đó chưa bao giờ có sự vụ gì cả. Họ không thông báo có trường hợp tử vong, vì thế nếu họ thử nghiệm trên lũ trẻ đó thì chắc đây là thứ vũ khí sinh học kém hiệu quả nhất mọi thời đại. Theo như những gì tôi thấy thì thử nghiệm này có vẻ hợp pháp đấy. Và đầy thiện chí nữa. Thực ra, nếu họ đạt được mục đích thì đây sẽ là một bước tiến lớn trong y học.”

“Điều đó cũng giúp nó trở thành một vỏ bọc hoàn hảo. Nhưng tôi có một câu hỏi: sao lại lấy trộm của chính mình? Nếu Immari cấp kinh phí cho nghiên cứu đó và điều hành cơ sở đó thì tại sao lại phải dùng người của chính chúng để bắt cóc bọn trẻ? Có lẽ người nghiên cứu thấy lo sợ vì thứ vũ khí đó, vì việc họ đang làm chăng?” David nói.

“Cũng có thể.”

“Đầu mối ở Sở Cảnh sát Jakarta có quyền thả cô bác sĩ không?”

“Không, có vẻ vị trí của anh ta hơi thấp.”

“Chúng ta có hồ sơ về cảnh sát trưởng không?”

“Đợi nhé.” Josh tra trong cơ sở dữ liệu của Tháp Đồng Hồ, và khi hồ sơ về cảnh sát trưởng hiện ra, anh ngồi ngả ra ghế. “Có hồ sơ đây. Ái chà.”

“Gửi vào trung tâm chỉ huy di động của tôi. Cậu đã xem hết các thông tin tình báo địa phương chưa?”

“Rồi, đây là vụ việc duy nhất đáng chú ý. Nhưng còn điều này nữa.” Josh đã băn khoăn không biết có nên nói đến không, nhưng cũng như đoạn băng quay vụ bắt cóc, việc này có vẻ gì đó không hợp lý. “Chưa có đơn vị nào khác báo cáo bị tấn công, và Trung tâm cũng chưa phát cảnh báo gì cả. Trên bản tin cũng không có gì - không có gì kể từ sau vụ giao tranh ở Karachi, Cape Town và Mar del Plata. Tất cả các đơn vị đều im lặng và nộp báo cáo thường lệ như thể không có chuyện gì vậy.”

“Cậu nghĩ sao?” David hỏi.

“Có hai khả năng: hoặc họ đang đợi gì đó, có lẽ là động thái tiếp theo của chúng ta, hoặc là...”

“Hoặc các đơn vị khác đã thất thủ mà không phản kháng lại.”

“Phải. Chúng ta có thể là đơn vị chủ lực cuối cùng còn tồn tại,” Josh nói.

“Tôi muốn cậu tập trung giải mật mã đi - càng nhanh càng tốt.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.