Phòng Chiến lược
Trụ sở Tháp Đồng Hồ
New Delhi, Ấn Độ
Dorian lưỡng lự ở ngưỡng cửa, nhìn khắp phòng chiến lược. Trông nó gần giống phòng điều khiển cho một vụ phóng tên lửa của NASA. Các chuyên gia phân tích ngồi thành từng hàng đang nói vào bộ tai nghe kèm micrô và làm việc với các máy tính điều khiển máy bay không người lái. Trên bức tường dài, một loạt các màn hình đang hiển thị những thông số từ xa của các máy bay này: toàn cảnh rừng núi.
Dmitry đã sắp xếp cuộc truy lùng này. Gã người Nga to con ấy nhìn như thể gã chưa được ngủ phút nào kể từ vụ nổ ở Trung Quốc. Gã chen qua đám chuyên gia phân tích và đến cạnh Dorian ở cuối phòng. “Cho đến giờ thì vẫn chưa thấy gì. Phạm vi tìm kiếm rộng quá.”
“Thế còn giám sát vệ tinh thì sao?”
“Vẫn đang đợi ạ.”
“Tại sao? Sao lại lâu thế?”
“Việc định vị mất rất nhiều thời gian, và vệ tinh phải bao phủ một khu vực rất rộng.”
Dorian theo dõi màn hình hồi lâu. “Bắt đầu rung cây đi.”
“Rung cây ấy ạ?”
“Đốt hết,” Dorian vừa nói vừa quay đi và dẫn Dmitry ra cửa, tránh xa tầm tai của các chuyên gia phân tích. “Xem cái gì rơi ra. Tôi đoán là Warner đang trốn ở một trong các tu viện đó. Vụ Toba đến đâu rồi?”
“Các xác chết đã được đưa lên máy bay đi châu Âu, Bắc Mỹ, châu Úc và Trung Quốc. Những người còn sống thì sẽ đến các bệnh viện địa phương ở Ấn Độ và” - gã xem đồng hồ - “Bangladesh trong vòng một giờ tới.”
“Có báo cáo gì chưa?”
“Cho tới giờ thì chưa.”
Ít ra cũng có một tin tốt.