Khu liên hợp nghiên cứu của Tập đoàn Immari
Gần Burang, Trung Quốc
Khu tự trị Tây Tạng
“Dậy đi, Jin, họ đang gọi số của cậu kìa.”
Jin cố mở mắt ra, nhưng ánh sáng làm mắt cậu chói lòa. Người bạn cùng phòng đang cúi người xuống, thì thầm gì đó vào tai cậu, nhưng cậu không nghe ra. Ở phía sau, một giọng nói ầm vang đang vọng ra từ loa, “Số 204394, trình diện ngay lập tức. 204394, trình diện ngay lập tức. 204394. 204394. Đến trình diện ngay.”
Jin bật dậy khỏi cái giường hẹp. Họ đã gọi cậu bao lâu rồi? Mắt cậu đảo sang phải sang trái, nhìn khắp căn buồng mỗi chiều ba mét mà cậu ở chung với Wei. Quần áo của cậu đâu? Ôi không - nếu cậu đến muộn mà còn quên quần áo nữa thì chắc chắn họ sẽ đuổi cậu mất. Đâu rồi? Đâu...? Người bạn cùng phòng ngồi trên giường giơ lên cái quần và áo bằng vải trắng. Jin chộp lấy và mặc vào, suýt rách cả quần.
Wei nhìn xuống sàn. “Xin lỗi, Jin, tôi cũng ngủ quên mất. Tôi không nghe thấy.”
Jin muốn nói gì đó, nhưng không còn thời gian nữa. Cậu lao ra khỏi phòng và chạy dọc hành lang. Nhiều căn buồng đã trống trơn hoặc chỉ còn một người. Ở cửa dẫn vào chái nhà, người hộ lý nói, “Tay.”
Jin giơ cánh tay ra. “204394.”
“Trật tự,” người đàn ông nọ nói. Gã đưa một thiết bị cầm tay có gắn một màn hình nhỏ lướt qua tay Jin. Thiết bị đó kêu bíp một tiếng và người đàn ông quay đầu lại gọi to, “Đúng rồi.” Gã mở cửa cho Jin. “Đi đi.”
Jin tập trung với khoảng năm mươi “cư dân” khác. Ba hộ lý dẫn họ đến một căn phòng rộng với mấy hàng ghế dài. Nhưng hàng ghế được ngăn bằng các bức vách cao, chia thành từng khu một. Những chiếc ghế nhìn gần giống ghế tựa ở bãi biển. Bên cạnh mỗi ghế là một cây cột cao màu bạc có treo ba túi chất lỏng trong suốt, mỗi túi có ống dẫn thả xuống. Ở phía bên kia ghế là một chiếc máy với nhiều bảng số hơn cả bảng đồng hồ ô tô. Một đống dây dợ thõng xuống bên dưới cỗ máy và được buộc vào tay vịn bên phải ghế.
Jin chưa bao giờ thấy cái gì tương tự. Chưa bao giờ cậu trải qua chuyện này. Từ khi cậu đến khu này cách đây sáu tháng, thủ tục hàng ngày hầu như không thay đổi: ăn sáng, ăn trưa, ăn tối, ngày nào cũng như ngày nào, cùng một giờ, cùng những món ăn ấy; sau mỗi bữa, máu sẽ được rút ra từ thiết bị như cái van được cấy dưới da ở tay phải cậu; và thỉnh thoảng vào buổi chiều thì sẽ có tập thể dục, tất cả được theo dõi bởi những điện cực trên ngực cậu. Thời gian còn lại, họ bị nhốt trong những căn buồng mỗi chiều ba mét, với hai cái giường và một bồn vệ sinh. Cứ cách mấy ngày một lần, họ lại chụp ảnh cậu bằng một cỗ máy to phát ra tiếng o o trầm trầm. Họ luôn bảo cậu phải nằm yên.
Họ tắm mỗi tuần một lần, trong một buồng tắm chung, cả nam lẫn nữ. Đó là phần khó khăn nhất - cố nén ham muốn trong buồng tắm. Trong tháng đầu tiên cậu ở đây, một đôi đã bị bắt quả tang vụng trộm với nhau. Không ai thấy họ nữa.
Tháng trước, Jin đã tìm cách trốn trong buồng vào giờ tắm, nhưng họ bắt được cậu. Viên quản lý đã lao vào buồng của cậu. “Chúng tôi sẽ đuổi cậu nếu cậu còn dám trái lệnh,” ông ta nói. Jin sợ gần chết. Họ đã trả cho cậu cả một gia tài, đúng là một gia tài. Và cậu không có lựa chọn nào khác.
Năm ngoái, gia đình cậu đã mất hết ruộng đất. Không ai còn đủ tiền nộp thuế cho một trang trại nhỏ nữa; chỉ có các trang trại lớn mới đủ sức tồn tại. Giá đất đang tăng vọt, và dân số trên khắp Trung Quốc cũng ngày một nhân lên. Vì thế gia đình cậu phải làm điều mà nhiều gia đình nông dân khác cũng làm: gửi con cả lên thành phố kiếm việc trong lúc cha mẹ và các em ở nhà cố cầm cự.
Anh cả của cậu đã tìm được việc ở một xí nghiệp sản xuất đồ điện. Jin và cha mẹ đã đến thăm anh một tháng sau khi anh bắt đầu làm việc ở đó. Công việc ở đó vất vả hơn ở đây nhiều, và đã để lại hậu quả thấy rõ - chàng trai hai mươi mốt tuổi tươi rói, khỏe mạnh vừa rời trang trại của gia đình tháng trước giờ như đã già đi hai chục tuổi. Anh xanh mét, tóc thưa thớt, và đi hơi còng. Anh ho luôn miệng. Anh bảo ở xí nghiệp đang có bệnh truyền nhiễm, và tất cả mọi người ở trại của anh đều bị, nhưng Jin không tin. Anh trai cậu đã đưa cho cha mẹ chút tiền anh dành dụm được từ khoản lương của mình. “Thử nghĩ xem, khoảng năm, mười năm nữa, con sẽ có đủ tiền mua cho nhà mình một mảnh ruộng khác. Con sẽ về nhà và cả nhà sẽ bắt đầu lại từ đầu.” Họ đều tỏ ra rất phấn khởi. Cha mẹ nói họ rất tự hào về anh.
Trên đường về nhà, cha của Jin nói ngày mai ông sẽ đi kiếm việc khác tốt hơn. Với khả năng của ông, chắc chắn ông sẽ được làm quản lý ở đâu đó. Ông sẽ kiếm được nhiều tiền. Jin và mẹ chỉ lẳng lặng gật đầu.
Đêm đó, Jin nghe thấy mẹ khóc, rồi sau đó cha cậu quát lớn. Cha mẹ cậu chưa bao giờ cãi nhau cả.
Đêm sau, Jin lẻn ra khỏi phòng, viết một bức thư để lại cho cha mẹ, rồi đến Trùng Khánh, thành phố lớn gần đó nhất. Cả thành phố đầy người đi kiếm việc.
Jin xin việc ở bảy nơi nhưng đều bị từ chối. Đến nơi thứ tám thì khác. Họ không hỏi gì cả. Họ chỉ quẹt một cái tăm bông vào miệng cậu và bắt cậu đợi trong một buồng chờ lớn khoảng một tiếng. Phần lớn những người có mặt đều bị đuổi về. Sau một tiếng nữa, họ gọi số của cậu - 204394 - và nói họ có thể thuê cậu vào làm ở một trung tâm nghiên cứu y khoa. Rồi họ cho cậu biết về tiền lương. Cậu ký vào hợp đồng nhanh đến nỗi đau cả tay.
Cậu không thể tin được vận may của mình. Cậu đã đoán công việc sẽ rất vất vả, nhưng hóa ra cậu đã nhầm to - chỗ này chẳng khác gì một khu nghỉ dưỡng. Thế mà giờ cậu lại làm hỏng hết cả. Chắc chắn họ sẽ đuổi cậu đi. Họ đã gọi số của cậu mà.
Có lẽ cậu đã kiếm đủ để mua một mảnh ruộng. Hoặc có thể cậu sẽ kiếm được một cơ sở nghiên cứu khác. Cậu đã nghe nói là các nhà máy lớn ở Trung Quốc đều chuyền tay nhau một danh sách những công nhân làm việc kém. Những người đó chẳng thể kiếm việc ở đâu được nữa. Như thể họ đã bị mang dấu ấn tử thần vậy.
“Các người còn đợi gì nữa!” người đàn ông quát. “Tìm ghế ngồi đi.”
Jin và chừng năm mươi “công nhân” mặc đồ trắng, đi chân trần khác vội chạy đi tìm ghế. Họ xô đẩy, thúc cùi chỏ vào người nhau, nhiều người ngã sấp. Hình như ai cũng tìm được ghế trừ Jin. Mỗi khi cậu đến gần một cái ghế thì lại có người khác ngồi vào ngay trước cậu. Lỡ cậu không tìm được ghế thì sao? Có lẽ đây là một bài kiểm tra. Có lẽ cậu nên...
“Này, bình tĩnh đi. Cẩn thận với các thiết bị đấy,” người đàn ông nói. “Cứ tìm cái ghế nào gần nhất là được.”
Jin thở ra và đi sang hàng ghế tiếp theo. Đã đầy người. Đến hàng cuối cùng cậu mới tìm được ghế trống.
Một nhóm hộ lý khác bước vào. Họ mặc áo blu trắng dài và đều cầm máy tính bảng. Một người phụ nữ trông còn trẻ đến gần cậu, cắm túi dịch vào cái van trên tay cậu và gắn những thiết bị cảm biến tròn lên người cậu. Cô ta gõ gõ lên màn hình mấy cái rồi chuyển sang cái ghế bên cạnh.
Có lẽ chỉ là một bài kiểm tra mới, cậu thầm nghĩ.
Đột nhiên cậu thấy buồn ngủ. Cậu ngả đầu ra và...

Jin thức dậy vẫn trên chiếc ghế đó. Các túi dịch đã được tháo đi, nhưng các thiết bị cảm biến vẫn còn trên người cậu. Cậu thấy đờ đẫn, người cứng ngắc, như thể cậu bị cúm. Cậu cố nhấc đầu lên. Đầu cậu nặng trĩu. Một người mặc áo blu trắng chạy đến, chiếu đèn pin qua mắt cậu, rồi tháo thiết bị cảm biến ra và bảo cậu đến đứng cạnh cửa với những người khác.
Khi cậu đứng lên, chân cậu suýt khuỵu xuống. Cậu bám vào tay vịn ghế để đứng cho vững, rồi tập tễnh đến chỗ những người khác. Nhìn họ đều như đang ngái ngủ. Có khoảng hai lăm người tất cả, phân nửa số người đã vào đây. Những người kia đâu? Cậu đã ngủ quên - một lần nữa sao? Đây là hình phạt của cậu ư? Liệu họ có cho cậu biết vì sao không? Mấy phút sau, một người đàn ông khác đến chỗ họ; anh ta có vẻ còn bê bết hơn cả Jin và những người kia.
Mấy hộ lý dẫn họ đi theo một hành lang dài khác và tiến vào một căn buồng khổng lồ mà cậu chưa thấy bao giờ. Căn buồng trống không, tường nhẵn thín. Cậu có cảm giác nó giống như một căn hầm hay cái gì đó tương tự thế.
Mấy phút trôi qua. Cậu cố ngăn mình ngồi sụp xuống sàn. Chưa ai nói là cậu được phép ngồi cả. Cậu cứ đứng đó, cái đầu nặng trĩu gục xuống.
Cửa mở ra, và hai đứa trẻ được dẫn vào. Chắc chúng mới chừng bảy, tám tuổi là cùng. Lính canh để chúng lại với những người trong phòng, và cửa đóng lại sau lưng họ đánh sầm một cái.
Hai đứa trẻ không bị đánh thuốc, hay ít ra là Jin nghĩ vậy. Chúng có vẻ tỉnh táo. Chúng nhanh chóng tiến vào giữa đám đông. Da chúng nâu. Không phải người Trung Quốc. Chúng đi từ người này sang người khác, cố tìm một gương mặt thân quen. Jin nghĩ chúng sắp òa khóc.
Ở cuối phòng, cậu nghe thấy một tiếng máy móc, như một cái tời đang được kéo. Mấy giây sau, cậu nhận ra có thứ gì đó đang được hạ xuống. Đầu cậu nặng quá. Cậu ráng sức nhấc đầu lên. Cậu chỉ loáng thoáng thấy được thiết bị đó. Nhìn nó như một con tốt trong bộ cờ vua khổng lồ làm bằng sắt với cái đầu phẳng, hoặc giống như một cái chuông có cạnh thẳng, nhẵn. Chắc nó phải cao đến bốn mét và khá nặng, vì bốn sợi cáp hạ nó xuống cũng rất to, chu vi phải đến hai mươi lăm phân. Khi thiết bị đó còn cách sàn khoảng sáu mét thì nó dừng lại, và hai sợi cáp dịch xuống tường theo một đường rãnh mà trước đó Jin chưa nhìn thấy. Chúng dừng lại ngang tầm với cỗ máy khổng lồ kia và dường như đang căng ra để giữ chặt hai bên hông cỗ máy. Jin cố ngước lên. Còn một sợi cáp khác treo trên đỉnh cỗ máy. Nó còn to hơn cả hai sợi dây hai bên. Không giống như những sợi cáp kia, nó không làm bằng kim loại và cũng không nguyên khối. Hình như nó bao gồm một loạt các dây dẫn hoặc cáp máy tính, như một sợi dây rốn điện.
Hai đứa trẻ đã dừng lại giữa đám đông. Những người lớn đều đang cố gắng ngước nhìn lên.
Mắt cậu quen dần với ánh sáng trong phòng, và Jin thoáng thấy một dấu hiệu khắc vào bên cạnh cỗ máy. Nhìn nó giống như biểu tượng của Đức Quốc xã, hình gì ấy nhỉ, cậu không nhớ tên gọi là gì nữa. Cậu thấy buồn ngủ rũ ra.
Cỗ máy tối om, nhưng Jin nghĩ mình có thể nghe thấy một tiếng gõ nhè nhẹ, như ai đó đang đều đặn gõ lên một cánh cửa dày - bum-bum-bum. Cũng giống như tiếng của cái máy chụp ảnh. Đây là một loại máy chụp ảnh khác ư? Để chụp tất cả bọn họ ư? Tiếng bum-bum-bum mỗi lúc một to hơn, và một tia sáng chiếu ra từ trên đỉnh con tốt khổng lồ đó - thì ra nó có mấy ô cửa sổ thấp nằm trên đỉnh. Ánh sáng vàng cam lập lòe theo nhịp gõ của âm thanh kia, tạo cảm giác gần giống như một ngọn hải đăng.
Jin mê mải vì âm thanh và ánh sáng lập lòe của cỗ máy đến nỗi cậu không nhận ra mọi người đang ngã gục quanh mình. Có chuyện gì đó đang xảy ra. Và nó cũng đang xảy ra với cậu nữa. Chân cậu nặng dần. Cậu nghe thấy một âm thanh như kim loại bị uốn cong - cái máy đang kéo hai sợi cáp bên hông; nó đang cố nâng lên.
Lực kéo ở trên sàn mỗi lúc một mạnh hơn. Jin nhìn quanh nhưng không thấy hai đứa trẻ đâu. Cậu cảm thấy có ai đó bám vào vai mình. Cậu quay lại thì thấy một người đàn ông đang túm chặt lấy cậu. Mặt anh ta nhăn nhúm và mũi thì trào máu. Jin nhận thấy da tay anh ta đang tróc ra trên quần áo cậu. Và không chỉ có da. Máu anh ta cũng dần thấm ướt áo cậu. Người đàn ông ngã vào cậu, và cả hai cùng khuỵu xuống sàn. Jin nghe thấy tiếng bum-bum-bum của cỗ máy hòa lẫn thành một âm thanh đều đều và ánh sáng liên tục, trong lúc cậu cảm thấy máu từ mũi chảy xuống mặt. Rồi ánh sáng và âm thanh đó đột ngột dừng lại.

Trong buồng điều khiển, tiến sĩ Chang và nhóm của mình đứng quan sát các đối tượng thí nghiệm gục xuống thành một đống xác nhăn nhúm, đầy máu.
Chang ngồi sụp xuống ghế. “Thôi, đủ rồi, tắt nó đi.” Anh ta tháo kính ra và ném lên bàn. Anh ta bóp sống mũi rồi thở hắt ra. “Tôi phải báo lại với giám đốc.” Ông ta sẽ chẳng vui vẻ gì đâu.
Chang đứng lên và đi ra cửa. “Và bắt đầu dọn dẹp đi; khỏi cần khám nghiệm nữa.” Kết quả vẫn y hệt như hai mươi lăm thí nghiệm trước đó.

Hai người dọn dẹp đu đưa cái xác qua lại rồi lẳng nó vào cái thùng nhựa có bánh xe. Thùng chứa được khoảng mười xác. Hôm nay họ sẽ phải làm ba chuyến đến buồng hỏa thiêu, hoặc hai nếu họ có thể xếp các xác chồng lên nhau.
Họ đã từng dọn dẹp nhiều thứ kinh khủng hơn; ít ra mấy cái xác này còn nguyên vẹn. Nếu chúng tan thành từng mảnh thì còn mất thời gian hơn nhiều.
Làm việc trong bộ quần áo bảo hộ quả là vướng víu, nhưng còn hơn là không mặc.
Họ nhấc một cái xác nữa lên, tung nó tới trước, và rồi...
Có gì đó đang chuyển động giữa đống xác.
Hai đứa trẻ đang vật lộn dưới những cái xác, cố bò ra. Khắp người chúng đầy máu.
Một người bắt đầu kéo những cái xác ra. Người kia quay về phía các máy quay và huơ tay. “Này! Có hai đứa còn sống!”