Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 24

❊ ❊ ❊

Trung tâm Chỉ huy Di động của Tháp Đồng Hồ

Jakarta, Indonesia

David ngước lên thì thấy người phụ nữ kia - bác sĩ Warner - đang đứng cạnh anh.

“Anh có bị thương không?” cô hỏi.

Anh gạt cô sang bên và đứng dậy. Màn hình cho thấy cảnh tượng bên ngoài: chiếc Suburban với ba đặc vụ hiện trường của anh nằm giữa đống đổ nát còn đang cháy bùng bùng, vương vãi trên con phố không người. Anh không thấy hai người lái xe tải đâu. Chắc vụ nổ thứ hai đã hạ họ. Hoặc là một tên bắn tỉa.

David lắc lắc đầu, cố tỉnh táo lại, rồi loạng choạng đến bên tủ đựng vũ khí. Anh lấy ra hai quả lựu đạn khói, giật chốt ra, rồi đến bên cánh cửa đôi ở cuối xe tải.

Một cách chậm rãi, anh đẩy một bên cửa ra, rồi thả nhanh một quả lựu đạn khói xuống và lăn quả kia ra xa hơn một chút. Anh nghe thấy tiếng rít khe khẽ khi khói thoát ra khỏi hai quả lựu đạn trong lúc chúng lăn tròn trên phố. Một cuộn khói trắng xám nhỏ bay vào xe trong lúc anh cẩn thận khép cửa lại.

Anh đã nghĩ sẽ có ít nhất một cú bắn bừa khi anh mở cửa ra. Chắc chúng muốn bắt sống cô gái này.

Anh quay về tủ đựng vũ khí và bắt đầu trang bị cho mình. Anh khoác một khẩu súng trường tự động lên vai, rồi nhét đạn cho khẩu súng khổng lồ ấy cùng với súng lục vào đầy các túi quần. Anh đội lên một cái mũ bảo hộ cứng màu đen và thắt chặt lại áo chống đạn.

“Này, anh làm gì thế? Chuyện gì đang xảy ra thế này?”

“Ngồi lại đây và đóng chặt cửa vào. Tôi sẽ quay lại khi đã toàn,” David vừa nói vừa đi ra cửa.

“Sao?! Anh định đi ra đó à?”

“Ừ...”

“Anh điên rồi chắc?”

“Này, chúng ta chẳng khác gì cá trong giỏ cả; chẳng mấy chốc chúng sẽ tìm được chúng ta. Tôi phải ra ngoài chiến đấu, tìm chỗ nấp và tìm đường thoát. Tôi sẽ quay lại.”

“Thế - thế - anh... Anh cho tôi một khẩu súng hay gì đó được không?”

Anh quay lại nhìn cô. Cô đang sợ, nhưng anh phải công nhận: cô cũng bạo gan đấy. “Không được.”

“Tại sao không?”

“Vì người duy nhất có thể bị thương bởi khẩu súng ấy sẽ chính là cô. Giờ thì đóng cửa lại sau lưng tôi.” Anh kéo kính trên mũ bảo hộ xuống để che mắt. Bằng một động tác nhuần nhuyễn, anh mở cửa và nhảy vào đám khói.

Anh vừa lao ra được ba giây thì đạn bắt đầu nã xuống tới tấp. Những khẩu súng đã cung cấp cho David điều anh cần biết: bọn bắn tỉa đang ở trên nóc các tòa nhà bên tay trái.

Anh lao vào một con hẻm bên kia phố, hướng súng lên nóc nhà và bắt đầu nhả đạn. Anh bắn trúng tên bắn tỉa gần nhất, nhìn hắn ngã xuống và nã thêm hai loạt đạn vào hai tên kia. Cả hai tên cùng lùi về sau bức tường bằng gạch trên nóc tòa nhà cũ.

Một viên đạn lướt qua đầu anh. Một viên khác cắm vào lớp vữa trát tường của tòa nhà bên cạnh anh, làm những mảnh gạch và bê tông vụn bắn tung tóe lên mũ và áo chống đạn của anh. Anh quay ngoắt về hướng đạn bay: bốn tên đi bộ, đang chạy về phía anh. An ninh Immari. Không phải người của anh.

Anh bắn nhanh ba loạt đạn về phía chúng. Chúng chạy tán loạn. Hai tên ngã xuống.

Ngay khi vừa nhả cò súng ra, anh nghe thấy một tiếng rít.

Anh nhào sang bên kia con hẻm đúng lúc quả lựu đạn bắn bằng súng phóng lựu nổ tung cách chỗ anh vừa đứng chưa đầy ba mét.

Lẽ ra anh phải hạ bọn bắn tỉa trước. Hay ít nhất là ra khỏi tầm ngắm của chúng.

Gạch vữa rơi lả tả quanh người anh. Khói bay mù mịt.

David cố hít một hơi cho căng phổi.

Trên phố yên lặng. Anh lăn người.

Có tiếng bước chân, tiến về phía anh.

Anh đứng lên và chạy vào con hẻm, để khẩu súng trường lại. Anh phải tìm được một vị trí để có thể tự vệ. Đạn nẩy bật lên tường hai bên con hẻm, và anh quay người lại, rút súng lục ra bắn vài phát, khiến hai tên đang bám theo anh phải dừng lại và nấp vào hai ngưỡng cửa trong hẻm.

Trước mặt anh, con hẻm dẫn ra một con phố cũ kỹ bụi bặm chạy dọc một trong số ba mươi bảy con sông ở Jakarta. Ở đó có một chợ ven sông, với các quầy nông sản, người buôn đồ sứ và nhiều hàng quán khác. Họ đang cuống cuồng tháo chạy, vừa la ó vừa thu thập tiền bán hàng của ngày hôm đó và vội vã chạy ra khỏi khu vực có đạn bắn.

David ra khỏi hẻm thì một loạt đạn nữa lại nã xuống. Một phát bắn thẳng vào ngực anh, khiến anh ngã vật xuống đất, không thở nổi.

Quanh đầu anh, đạn đang tiếp tục găm xuống đất; hai tên trong hẻm đang áp sát rồi.

Anh lăn người về phía bức tường trong hẻm, tránh những phát súng. Anh cố hít thở.

Đây là một cái bẫy: hai tên trong hẻm đang tìm cách dồn anh vào đó.

Anh lấy ra hai quả lựu đạn. Anh giật chốt, đợi đủ một giây, sau đó ném một quả ra sau, vào trong hẻm, rồi ném quả kia qua góc phố, về phía bọn mai phục.

Rồi anh chạy thẳng về phía sông, vừa chạy vừa bắn vào bọn mai phục.

Sau lưng mình, anh nghe thấy tiếng nổ nhỏ phát ra từ trong con hẻm, rồi tiếng nổ to hơn từ chỗ bọn mai phục giữa phố.

Ngay trước khi đến được bờ sông, anh nghe thấy một tiếng nổ nữa, gần hơn nhiều, có lẽ chỉ cách anh hơn hai mét. Vụ nổ khiến anh ngã nhào xuống, lao thẳng ra sông.

Bên trong chiếc xe tải bọc thép, Kate lại ngồi xuống. Rồi cô lại đứng lên. Bên ngoài nghe như đang xảy ra Thế chiến thứ ba: tiếng nổ, tiếng súng liên thanh, tiếng gạch đá đập vào thành xe.

Cô đi ra chỗ cái tủ đựng súng và áo giáp chống đạn. Lại có thêm tiếng súng nữa. Có lẽ cô nên mặc áo giáp vào chăng? Cô lấy ra một cái áo đen. Nó rất nặng; nặng hơn cô tưởng nhiều. Cô nhìn xuống bộ quần áo nhàu nhĩ mà cô đã mặc nguyên từ lúc ngủ quên ở văn phòng. Thật là một ngày kỳ quái.

Có tiếng gõ cửa, rồi, “Bác sĩ Warner?”

Cô thả rơi cái áo chống đạn.

Đó không phải là giọng của anh, người đã đón cô từ đồn cảnh sát. Không phải David.

Cô cần một khẩu súng.

“Bác sĩ Warner, chúng tôi vào đây.”

Cửa mở ra.

Ba người đàn ông mặc áo chống đạn đen, giống những kẻ đã bắt hai đứa trẻ. Họ tiến về phía cô.

“Chúng tôi rất mừng là cô được an toàn, bác sĩ Warner ạ. Chúng tôi đến để giải cứu cho cô đây.”

“Các anh là ai? Người vừa ở đây đâu rồi?” Cô lùi lại một bước.

Tiếng súng đã dứt. Rồi có hai - không, ba tiếng nổ từ đằng xa vọng lại.

Mấy người đàn ông nhích về phía cô. Cô lùi lại thêm một bước nữa. Cô có thể với được khẩu súng. Cô có thể bóp cò không?

“Không sao đâu, bác sĩ Warner. Cô ra khỏi đó đi. Chúng tôi sẽ đưa cô đến gặp Martin. Ông ấy đã cử chúng tôi đến.”

“Cái gì? Tôi muốn nói chuyện với ông ấy. Tôi sẽ không đi đâu cả cho tới khi được nói chuyện với ông ấy.”

“Không sao mà...”

“Không, tôi muốn các anh ra khỏi đây ngay,” cô nói.

Người đứng sau cùng chen lên đầu và nói, “Tôi đã bảo rồi mà, Lars, cậu nợ tôi năm mươi đô nhé.” Kate nhận ra giọng nói đó: cái giọng cộc lốc, khàn khàn của kẻ đã bắt hai đứa bé của cô. Chính là gã. Kate đứng sững, nỗi sợ trào lên trong cô.

Khi gã đàn ông đó đến chỗ cô, gã túm lấy tay Kate thật mạnh, giật cô quay lại và trượt tay xuống cổ tay cô. Gã túm lấy cổ tay kia của cô rồi giữ hai tay cô trong tay mình trong lúc gã trói cô lại.

Cô cố giật tay ra, nhưng sợi dây trói mảnh bằng nhựa cứng siết chặt da thịt cô, làm hai cánh tay cô đau nhói.

Gã đàn ông giật mái tóc dài vàng óng của cô ra sau và trùm cái túi đen lên đầu cô, khiến Kate chìm vào bóng tối.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.