Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 90

❊ ❊ ❊

Trại Tuyết Alpha

Địa điểm khoan dò #6

Đông Nam Cực

Robert Hunt ngồi trong căn nhà di động và ôm một cốc cà phê rang cháy cho ấm. Sau khi điểm khoan dò lần trước suýt nữa chìm vào thảm họa, ông lấy làm mừng là họ đã khoan được hai ngàn mét mà không gặp vấn đề gì. Không túi khí, nước, hay trầm tích. Có lẽ địa điểm tiếp theo cũng sẽ giống bốn địa điểm đầu tiên - không có gì ngoài băng. Ông nhấp một ngụm cà phê và tự hỏi cái gì đã tạo ra sự khác biệt ở địa điểm khoan dò lần trước.

Bên ngoài cửa nhà di động, một tiếng rít chói tai bỗng vang lên - tiếng rít không lẫn vào đâu được của mũi khoan đang gặp sức ép yếu hoặc không còn sức ép nữa.

Ông lao ra khỏi căn nhà, liếc nhìn kỹ thuật viên và đưa tay ngang họng. Anh ta vội lao tới tắt máy. Tạ ơn trời, anh ta đã rút ra được bài học.

Robert chạy đến bên bục khoan. Kỹ thuật viên quay sang nhìn ông và hỏi, “Chúng ta có nên kéo khoan ra không?”

“Không.” Robert kiểm tra độ sâu. Là 2227 mét. “Hạ mũi khoan xuống. Để xem cái hốc này sâu bao nhiêu.”

Kỹ thuật viên hạ khoan xuống và Robert theo dõi thông số độ sâu tăng dần lên. 2255... 2270... 2286... 2300... 2315. Con số dừng lại ở 2323,7.

Tâm trí Robert lao hết tốc lực, nghĩ đến đủ mọi khả năng. Một cái hang nằm sâu gần hai cây số rưỡi bên dưới mặt băng. Có thể có một thứ gì đó trên mặt đất bên dưới. Nhưng là cái gì mới được cơ chứ? Cái hang hoặc hố này, dù nó là gì đi chăng nữa, cũng cao đến hơn chín mươi mét. Trần của nó cao hơn sàn đến một sân bóng đá. Trọng lực không hoạt động như vậy. Cái gì có đủ sức đỡ lớp băng dày hai kilômét rưỡi?

Kỹ thuật viên quay sang Robert và hỏi, “Tiếp tục khoan chứ?”

Robert, vẫn đang chìm trong suy nghĩ, phẩy tay lên bảng điều khiển và lầm bầm, “Không. Ờ, không, đừng làm gì cả. Tôi phải báo cáo lại đã.”

Quay về nhà di động, ông bật điện đàm lên, “Bounty, Vua Tuyết đây. Tôi muốn báo cáo tình hình.”

Mấy giây trôi qua, rồi điện đàm mới loẹt xoẹt vang lên câu trả lời, “Nói đi, Vua Tuyết.”

“Chúng tôi đụng phải một hốc trống ở độ sâu 2227, xin nhắc lại là hai-hai-hai-bảy. Hốc dừng lại ở độ sâu 2323, xin nhắc lại là hai-ba-hai-ba. Đề nghị chỉ dẫn. Hết.”

“Giữ máy nhé, Vua Tuyết.”

Robert pha một bình cà phê nữa. Đội của ông chắc sẽ cần chút cà phê.

“Vua Tuyết, tình trạng của máy khoan thế nào, hết?”

“Bounty, máy khoan vẫn ở trong hốc ở độ sâu tối đa, hết.”

“Hiểu rồi, Vua Tuyết. Chỉ dẫn như sau: rút khoan ra, niêm phong địa điểm đó và chuyển đến địa điểm số bảy. Giữ máy để đợi tọa độ GPS.”

Cũng như lần trước, ông ghi lại tọa độ và chịu khó ngồi nghe nốt những câu cảnh báo thừa thãi về việc liên lạc nội bộ. Ông gấp tờ giấy có ghi tọa độ GPS và đút nó vào túi, rồi đứng lên, cầm hai cốc cà phê nóng và đi ra ngoài.

Họ dễ dàng rút mũi khoan ra và sắp xếp lại địa điểm khoan dò. Ba người bọn họ làm việc năng suất, gần như máy, và rất lặng lẽ. Từ trên cao nhìn xuống, chắc hắn trông họ giống những chú lính chì phiên bản người Eskimo chạy đi chạy lại trên một con đường, nhấc các thùng gỗ xếp chồng lên nhau, mở những cái dù lớn màu trắng để che những đồ vật nhỏ và cắm những cái cọc kim loại trắng để căng tấm bạt khổng lồ che phủ toàn bộ khu vực khoan dò. Khi đã xong xuôi, hai kỹ thuật viên ngồi lên xe máy trượt tuyết và đợi Robert dẫn đường.

Ông chống khuỷu tay lên cái hộp nhựa đựng máy quay và ngước lên nhìn nơi họ vừa khoan. Hai triệu đô là một khoản tiền rất lớn.

Hai người kia ngoái lại nhìn ông. Họ đã nổ máy xe, nhưng một người liền tắt đi.

Robert gạt ít tuyết trên cái hộp và mở một bên khóa ra. Tiếng điện đàm lạo xạo làm ông giật bắn mình. “Vua Tuyết, Bounty đây. Báo cáo tình hình.”

Robert nhấn nút trên điện đàm và ngần ngừ một thoáng. “Bounty, Vua Tuyết đây.” Ông liếc nhìn hai kỹ thuật viên. “Chúng tôi sắp rời địa điểm.”

Ông đóng sập cái hộp lại và đứng yên hồi lâu. Toàn bộ chuyện này có vẻ không ổn chút nào. Điện đàm thì im lìm, rồi lúc nào cũng phải giữ bí mật. Nhưng ông thì biết gì chứ? Ông được trả tiền để khoan. Có lẽ họ chẳng làm gì sai cả, họ chỉ không muốn báo giới tuyên bố công việc của họ cho toàn thế giới biết mà thôi. Chuyện đó chẳng có gì đáng ngờ. Nhưng để bị sa thải vì tò mò thì thật không đáng. Ông không ngốc đến thế. Ông tưởng tượng ra cảnh mình nói với con trai, “Bố xin lỗi, nhưng đại học phải đợi thôi. Bây giờ bố không đủ tiền; ừ, lẽ ra bố đã có đủ, nhưng bố tò mò quá không chịu nổi.”

Thế nhưng... nếu có chuyện gì bất hợp pháp ở đây, mà ông lại là một phần trong đó... “Con trai, con không thể đi học đại học vì bố con là một tên tội phạm quốc tế, và tái bút: bố con ngốc đến mức không nhận ra điều đó.”

Người kia cũng tắt động cơ xe. Cả hai kỹ thuật viên trố mắt nhìn ông.

Robert tiến về phía các thứ đồ đạc còn thừa đã được che kín. Ông nhặt lên một cái ô dài hai mét rưỡi màu trắng đã cụp lại và buộc nó lên xe của ông. Ông nổ máy và chạy về phía địa điểm tiếp theo. Hai kỹ thuật viên theo sát phía sau.

Đi được chừng nửa tiếng, Robert nhìn thấy một mỏm đá lớn nhô lên khỏi mặt tuyết. Nó không đủ sâu để là một cái hang, nhưng nó thụt sâu vào sườn núi đến bảy, tám mét và phủ một cái bóng dài xuống tuyết. Ông chỉnh tọa độ để họ đến gần mỏm đá, và đến giây cuối cùng, ông đột ngột rẽ vào bóng tối của nó. Mặc dù bám theo ông rất sát, hai kỹ thuật viên vẫn chỉnh hướng kịp và đỗ xe lại bên cạnh ông. Robert vẫn ngồi nguyên. Hai người kia cũng không xuống xe.

“Tôi quên một thứ ở chỗ cũ. Tôi sẽ quay lại ngay. Không lâu đâu. Đợi ở đây và đừng, ờ, đừng rời khỏi hẻm núi này.” Cả hai người kia không nói gì. Robert có thể cảm thấy sự bồn chồn trong mình đang tăng dần lên. Ông nói dối dở tệ. Ông nói tiếp, hy vọng có thể làm mệnh lệnh của mình nghe hợp lý hơn, “Họ đã yêu cầu chúng ta ngụy trang hết mức có thể để tránh bị phát hiện từ trên cao.” Ông mở cái ô trắng ra và cắm nó xuống bên cạnh mình, tựa nó vào chiếc xe, như thể ông là một hiệp sĩ trung cổ cắm thương xuống đất và chuẩn bị cho ngựa sẵn sàng lâm trận.

Ông lùi xe ra và quay về đường cũ, trở lại địa điểm khoan dò.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.