Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 47

❊ ❊ ❊

Máy bay phản lực Tập đoàn Immari

Đâu đó ở Nam Đại Tây Dương

Dorian ngắm Naomi uống cạn ly martini, rồi duỗi dài ra trên chiếc trường kỷ ở đầu kia máy bay. Chiếc áo choàng bông trắng tuột ra, để lộ bộ ngực nhô lên hạ xuống mỗi lúc một chậm dần trong lúc hơi thở của cô ta đều đều trở lại, như một con mèo vừa ăn no mồi. Cô ta liếm nốt giọt martini cuối cùng trên đầu ngón tay và chống khuỷu tay ngồi dậy. “Ngài đã sẵn sàng lần nữa chưa?”

Đúng là không thể thỏa mãn được cô nàng. Và nếu hắn cũng phải nói thế thì có nghĩa là cô nàng phải ghê gớm lắm. Dorian nhấc điện thoại lên. “Đợi chút đã.”

Naomi hơi bĩu môi và lại nằm phịch xuống trường kỷ.

Trên điện thoại, Dorian nghe thấy nhân viên liên lạc trên máy bay hỏi, “Có việc gì thưa ngài?”

“Nối điện thoại cho tôi với cơ sở ở Trung Quốc.”

“Immari Thượng Hải ạ?”

“Không, cơ sở mới - ở Tây Tạng ấy. Tôi cần nói chuyện với tiến sĩ Chase.”

Dorian nghe có tiếng nhấp chuột ở đầu dây bên kia.

“Tiến sĩ Chang ấy ạ?”

“Không, Chase. Đơn vị hạt nhân.”

“Xin đợi ít phút.”

Dorian ngắm Naomi cào cào lớp áo quấn quanh người cô ta trên trường kỷ. Hắn tự hỏi cô ta còn đợi được bao lâu.

Điện thoại lách cách một tiếng. Một giọng lơ đãng trả lời, “Chase nghe.”

“Sloane đây. Mấy quả bom đến đâu rồi?”

Người kia húng hắng ho và trả lời chậm rãi hơn. “Ngài Sloane. Tôi nghĩ là chúng tôi đã có năm mươi, hoặc bốn mươi chín quả, có thể hoạt động.”

“Cả thảy có bao nhiêu?”

“Chúng ta chỉ có ngần đó thôi, thưa ngài. Chúng tôi đang cố mua thêm, nhưng đám Ấn Độ và Pakistan - họ không chịu bán thêm cho chúng ta nữa.”

“Tiền không thành vấn đề, bao nhiêu cũng đ...”

“Chúng tôi đã cố rồi, thưa ngài, nhưng giá nào họ cũng không chịu bán, nếu không có lý do chính đáng, mà chúng tôi không có cái cớ nào hay hơn ngoài việc nói rằng đó là để phụ trợ cho lò phản ứng hạt nhân của ta.”

“Các anh dùng vũ khí của khối Xô viết được không?”

“Được, nhưng sẽ mất thời gian hơn. Các thiết bị đó có thể đã cũ; chúng sẽ cần được kiểm tra và đổi mới. Và rất có thể chúng sẽ có sức công phá thấp.”

“Được rồi. Để tôi xem tôi có thể giúp được gì. Hãy chuẩn bị cho một kiện hàng mới. Và nhân tiện, nhắc đến chuyện đổi mới, tôi cần các anh làm ra hai quả bom xách tay... đủ để một người nhỏ con, hoặc... ai đó... đang mệt có thể mang được dễ dàng.”

“Sẽ mất nhiều thời gian đấy.”

“Bao nhiêu thời gian?” Dorian thở ra. Với mấy thằng đầu to mắt cận này thì chẳng bao giờ dễ dàng cả.

“Còn tùy. Khối lượng tối đa là bao nhiêu?”

“Khối lượng ấy à? Tôi không biết. Có lẽ là từ mười lăm đến hai mươi cân. Khoan, như thế nặng quá. Có lẽ khoảng... bảy, tám cân thôi. Chừng ấy các anh có làm được không?”

“Như thế sẽ làm giảm sức công phá của quả bom.”

“Làm được không?” Dorian sốt ruột quát.

“Được.”

“Sẽ mất bao lâu?”

Nhà khoa học kia thở dài. “Một hoặc hai ngày gì đó.”

“Tôi cần hoàn thành trong vòng mười hai tiếng - không lý do lý trấu gì hết, tiến sĩ Chase.”

Im lặng một hồi lâu. Rồi, “Vâng, thưa ngài.”

Dorian cúp máy.

Naomi đã mất kiên nhẫn. Cô ta tự rót cho mình một ly martini nữa và ngả cái chai về phía hắn, vẻ chờ đợi.

“Chưa đến lúc.” Dorian không bao giờ uống rượu trong lúc làm việc.

Hắn ngẫm nghĩ một lát, rồi lại nhấc điện thoại lên. “Gọi lại cơ sở Tây Tạng cho tôi, tiến sĩ Chang.”

“Chase ấy ạ?”

“Chang, vần với mang ấy.”

Lần này những tiếng lách cách vang lên nhanh hơn.

“Chang xin nghe, thưa ngài Sloane.”

“Tiến sĩ, tôi đang trên đường đến chỗ anh, và chúng ta cần chuẩn bị một vài thứ. Các anh còn bao nhiêu đối tượng thí nghiệm?”

“Tôi nghĩ là...” Chang đáp. Dorian nghe thấy tiếng giấy loạt soạt, chìa khóa leng keng, rồi đầu dây bên kia lại lên tiếng, “382 con linh trưởng, 119 người.”

“Chỉ có 119 người thôi à? Tôi tưởng là số người được tuyển phải đông hơn nhiều chứ. Dự án này đã lên kế hoạch cho hàng ngàn người kia mà.” Dorian nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay. Một trăm mười chín cái xác có thể là chưa đủ.

“Đúng thế, nhưng, ờ, vì không có kết quả nên chúng tôi đã ngưng việc tuyển chọn người. Giờ chúng tôi chỉ tập trung vào thử nghiệm trên chuột và linh trưởng. Chúng tôi có nên bắt đầu lại không? Có liệu pháp mới...?”

“Không. Có kế hoạch mới. Chúng ta sẽ dùng những gì các anh đã có. Tôi muốn anh xử lý tất cả các đối tượng người bằng liệu pháp vừa dùng lần trước: nghiên cứu của bác sĩ Warner.”

“Thưa ngài, liệu pháp đó đã không có tác dụng...”

Đã không có tác dụng, tiến sĩ ạ. Tôi biết điều mà anh không biết. Anh phải tin tôi.”

“Vâng, thưa ngài, chúng tôi sẽ sẵn sàng. Cho chúng tôi xin ba ngay.”

“Ngay hôm nay, tiến sĩ Chang ạ. Thời gian là thứ duy nhất chúng ta không có.”

“Chúng tôi không có đủ nhân viên hoặc phương tiện...”

“Tìm cách đi.” Dorian lắng nghe. “Alô?”

“Tôi nghe đây, thưa ngài Sloane. Chúng tôi sẽ tìm cách.”

“Còn một việc nữa. Lần này đừng thiêu những cái xác...”

“Nhưng còn rủi ro...”

“Tôi dám chắc các anh sẽ tìm được cách xử lý chúng an toàn. Ở đó các anh có buồng cách ly, phải không?” Dorian đợi, nhưng viên tiến sĩ không nói một lời. “Tốt. À, suýt nữa tôi quên mất. Anh nghĩ hai đứa bé ấy mỗi đứa vác được bao nhiêu cân?”

Chang có vẻ ngạc nhiên vì câu hỏi này, hoặc có lẽ anh ta đang sao nhãng hay lo lắng vì mệnh lệnh không được hủy những cái xác. “Ờ, ngài nói vác được bao nhiêu, nghĩa là...”

“Ví dụ như trong một cái ba lô chúng đeo chẳng hạn.”

“Tôi không dám chắc...”

Lũ khoa học gia: đúng là cái ách trên cổ Dorian. Lúc nào cũng sợ rủi ro, sợ bóng sợ gió, làm mất thời gian. “Chỉ cần áng chừng thôi, tiến sĩ ạ. Không cần chính xác.”

“Tôi nghĩ là khoảng từ năm đến bảy cân. Còn phụ thuộc vào việc chúng phải mang trong bao lâu hay đi bao xa và...”

“Rồi, rồi. Tôi sẽ sớm có mặt ở đó. Các anh nên sẵn sàng đi.” Dorian cúp máy.

Naomi không cho hắn cơ hội nhấc điện thoại lên lần nữa. Cô ta nốc cạn ly martini, tiến đến bên hắn, đặt ly rượu lên bàn, rồi trèo lên người hắn, cởi áo choàng và thả nó rơi xuống sàn. Cô ta đưa tay định mở khóa quần hắn, nhưng Dorian túm lấy tay cô ta và giữ chặt chúng hai bên sườn, rồi nhấc cô ta ra khỏi người và ném cô ta lên cái ghế bên cạnh mình. Hắn nhấn nút gọi sau lưng.

Năm giây sau, một tiếp viên mở cửa, và khi thấy cảnh tượng đó, cô ta vội lùi ra.

“Khoan. Ở lại,” Dorian ra lệnh. “Tham gia cùng chúng tôi.”

Khuôn mặt cô gái trẻ dần sáng lên khi cô ta hiểu ra. Cô ta khẽ khàng khép cửa lại, như một cô bé học trò đang lẻn ra khỏi phòng vào ban đêm.

Naomi chồm dậy trên ghế và đưa tay ôm lấy khuôn mặt cô tiếp viên, hôn cô ta, rồi cởi khăn quàng cổ của cô ta, và cuối cùng là cởi những cái khuy trên chiếc áo vét xanh mặc ngoài áo sơ mi trắng của cô ta. Chiếc áo của cô ta đã tung ra trước khi cái hôn kết thúc, và Naomi kéo tuột nốt cả chiếc váy của cô ta xuống sàn.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.