Gene Atlantis

Lượt đọc: 472 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 61

❊ ❊ ❊

David cảm thấy ai đó nhấc anh lên và xách anh đi như xách một con búp bê bằng vải. Quanh mình, anh thấy một vùng chiến sự: còi báo động hú vang, bụi trắng bay khắp không khí như tuyết, lửa khạc khói đen, và những giọng nói láo xáo tiếng Trung Quốc. Anh quan sát tất cả bằng cặp mắt khép hờ, như trong một giấc mơ.

Trên loa phóng thanh, một bản thu âm đang lặp đi lặp lại, “Lõi phản ứng đã bị phá hủy. Sơ tán ngay. Evacuer. Evakuieren [[1]]...” Giọng nói nhỏ dần đi, và David thấy ánh nắng chiếu xuống mặt. Đám người nọ lôi anh xềnh xệch trên nền đất gồ ghề.

“Dừng lại! Để tôi xem đã.” Một người đang nhìn vào mặt anh. Ai đó mặc áo blu trắng. Tóc vàng, cỡ bốn mươi tuổi. Người Anh. Anh ta túm lấy mặt David và kéo mi mắt anh lên, rồi nhìn anh từ đầu đến chân, kiểm tra những vết thương. “Không, anh ta không sống được đâu.” Người này chỉ xuống đất và đưa tay quẹt ngang họng. “Bỏ anh ta xuống. Đi tìm người khác đi.” Anh ta chỉ về phía tòa nhà. Mấy nhân viên người Trung Quốc ném anh xuống như ném một bao khoai tây thối và chạy trở lại tòa nhà.

Từ trên mặt đất, David quan sát người đàn ông kia chạy tới chỗ một nhóm khác đang đỡ một thân người kéo ra từ đống đổ nát. Anh ta nhìn qua người này. “Ừ, cô ta sẽ sống được.” Anh ta ra hiệu về phía đoàn tàu, và các nhân viên vác người phụ nữ đó đi nốt năm mét rồi ném cô lên một toa tàu, nơi các nhân viên khác kéo cô vào trong.

Người mặc áo blu trắng quay sang một nhóm khác. “Nhu yếu phẩm à? Lên tàu. Nhanh lên.”

Đoàn tàu. Chỉ năm mét nữa là đến được với tự do. Nhưng David không nhúc nhích nổi.

[1] “Sơ tán” bằng tiếng Pháp và tiếng Đức.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.