Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 22

❊ ❊ ❊

Trung tâm chỉ huy Di động của Tháp Đồng Hồ

Jakarta, Indonesia

Kate theo người lính đi vào chiếc xe tải lớn màu đen. Nhìn bên trong, nó chẳng giống chút gì với một chiếc xe giao hàng như vẻ bề ngoài. Nó có một phần là một phòng chứa đồ, với những vũ khí và thiết bị mà cô không nhận ra; một phần là văn phòng với các màn hình và máy tính; và một phần là xe buýt, với những hàng ghế lõm xuống nằm dọc hai bên.

Có ba màn hình lớn. Một màn hình hiển thị những cái chấm trên một bản đồ mà cô đoán là của Jakarta. Màn hình kia chiếu video từ phía trước, đằng sau và hai bên hông chiếc xe. Trong video trên cùng bên tay phải, cô có thể thấy chiếc SUV đen đang dẫn chiếc xe tải luồn lách qua những con phố đông đúc của Jakarta. Màn hình còn lại thì trống trơn, ngoại trừ một dòng chữ: Đang kết nối...

“Tôi là David Vale.”

“Tôi muốn biết các anh đang đưa tôi đi đâu,” Kate nói.

“Nhà an toàn.” David đang loay hoay với một thứ nhìn tựa như máy tính bảng. Có vẻ nó điều khiển một trong số ba màn hình trên tường. Anh liếc nhìn lên như đang đợi cái gì đó hiện ra. Khi không thấy gì, anh nhấn thêm mấy nút nữa.

“Các anh làm việc cho chính phủ Mỹ à?” Kate nói, cố thu hút sự chú ý của anh.

“Không hẳn.” Anh nhìn xuống, vẫn loay hoay với cái máy tính bảng.

“Nhưng anh người Mỹ phải không?”

“Đại loại thế.”

“Anh tập trung vào và nói chuyện với tôi được không?”

“Tôi đang tìm cách gọi cho một đồng nghiệp.” Giờ thì anh tỏ ra lo lắng. Anh liếc nhìn quanh, như đang suy nghĩ.

“Có chuyện gì à?”

“Ừ. Có lẽ thế.” Anh đặt cái máy tính bảng sang một bên. “Tôi cần hỏi cô một vài câu về vụ bắt cóc.”

“Anh đang tìm hai đứa trẻ?”

“Chúng tôi vẫn còn đang tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra.”

“Chúng tôi là ai?”

“Những người cô chưa bao giờ nghe nói đến.”

Kate cào tay qua tóc. “Nghe này, tôi đã có một ngày rất tồi tệ. Thật ra tôi chẳng quan tâm anh là ai hay anh từ đâu đến. Hôm nay, ai đó đã bắt hai đứa trẻ từ cơ sở của tôi, và cho đến giờ thì dường như không có ai muốn đi tìm chúng cả. Kể cả anh.”

“Tôi có nói là tôi sẽ không giúp cô đâu.”

“Nhưng anh cũng không nói là anh sẽ giúp.”

“Đúng thế,” David nói, “nhưng hiện giờ, tôi đang có vấn đề của riêng mình, vấn đề lớn ấy. Vấn đề có thể khiến nhiều người vô tội thiệt mạng. Nhiều người vô tội đã thiệt mạng rồi, và tôi nghĩ nghiên cứu của cô có liên quan đến chuyện này. Tôi không dám chắc là bằng cách nào nữa. Nghe này, nếu cô trả lời tôi vài câu hỏi, tôi hứa sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp cô.”

“Được thôi, cũng công bằng đấy.” Kate ngồi xuống ghế và gập người về phía trước.

“Cô biết gì về Immari Jakarta?”

“Thực ra là chẳng biết gì. Họ cấp một phần kinh phí cho nghiên cứu của tôi. Cha nuôi của tôi, Martin Grey, là giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Immari. Họ đầu tư vào một loạt các nghiên cứu trong lĩnh vực khoa học và kỹ thuật.”

“Có phải cô đang chế tạo vũ khí sinh học cho họ không?”

Câu hỏi như một cái tát giáng thẳng vào mặt Kate. Cô giật lùi ra sau. “Cái gì? Trời ơi, không! Anh mất trí rồi à? Tôi chỉ tìm cách chữa bệnh tự kỷ thôi.”

“Tại sao hai đứa trẻ đó lại bị bắt?”

“Tôi không biết.”

“Tôi không tin cô. Hai đứa trẻ đó có gì khác biệt? Trong cơ sở của cô có hơn trăm đứa. Nếu bọn bắt cóc là những kẻ buôn người thì chúng đã bắt hết. Nhưng chúng bắt hai đứa trẻ đó là vì một lý do cụ thể. Và chúng đã rất liều lĩnh khi làm vậy. Vì thế, tôi phải hỏi cô lần nữa: tại sao lại là hai đứa trẻ đó?”

Kate nhìn xuống đất ngẫm nghĩ. Cô thốt lên câu hỏi đầu tiên nảy ra trong đầu. “Có phải Trung Tâm Nghiên cứu Immari đã bắt chúng không?”

Câu hỏi dường như khiến David ngạc nhiên. “Ờ, không, là An ninh Immari. Một đơn vị khác, nhưng cũng cùng tổ chức tội phạm đó.”

“Không thể thế được.”

“Đây, cô xem đi.” Anh đưa cho cô một tập hồ sơ, và cô lật qua nó, xem lướt những bức ảnh vệ tinh chụp chiếc xe tải của bọn bắt cóc, hai kẻ mặc đồ đen lôi hai đứa trẻ lên xe, và thông tin đăng ký chiếc xe của Immari International, đơn vị An ninh Hồng Kông.

Kate cân nhắc bằng chứng của người đàn ông. Tại sao Immari lại bắt bọn trẻ? Họ có thể hỏi cô mà. Còn một điều nữa cũng khiến cô băn khoăn. “Tại sao anh lại nghĩ tôi đang chế tạo vũ khí sinh học?”

“Đó là điều duy nhất hợp lý, dựa trên các bằng chứng.”

“Bằng chứng nào?”

“Cô đã bao giờ nghe nói đến Giao thức Toba chưa?”

“Chưa.”

Anh đưa cho cô một tài liệu khác. “Đây là tất cả những gì chúng tôi có được về nó. Không nhiều lắm, nhưng tóm lại là Immari International đang chuẩn bị một kế hoạch để cắt giảm dân số thế giới một cách triệt để.”

Cô đọc lướt qua tài liệu đó. “Giống như Thảm họa Toba vậy.”

“Cái gì cơ? Tôi không biết cái tên đó.”

Cô gấp tập hồ sơ lại. “Cũng không có gì là lạ. Nó không được chấp nhận rộng rãi, nhưng lại là một giả thuyết rất được ưa thích bởi các nhà sinh học tiến hóa.”

“Giả thuyết về cái gì cơ?”

“Bước Đại Nhảy Vọt.” Kate nhận ra vẻ bối rối của David và nói tiếp trước khi anh kịp hỏi. “Bước Đại Nhảy Vọt có lẽ là một trong những vấn đề được tranh cãi gay gắt nhất trong di truyền học tiến hóa. Thực ra nó vẫn còn là một bí ẩn. Chúng ta chỉ biết rằng cách đây khoảng năm mươi đến sáu mươi ngàn năm, trí thông minh nhân loại trải qua một thứ kiểu như ‘Vụ Nổ Lớn’. Đột nhiên loài người trở nên thông minh hơn rất nhiều và rất nhanh. Chúng ta chỉ không biết bằng cách nào. Có lẽ là do một thay đổi nào đó trong hoạt động não. Lần đầu tiên, con người biết dùng ngôn ngữ phức tạp, tạo ra nghệ thuật, chế tác các dụng cụ tân tiến hơn, giải quyết các vấn đề...”

David nhìn lên tường xe, ngẫm nghĩ về thông tin này. “Tôi không hiểu...”

Kate gạt tóc ra sau. “Được rồi, để tôi nói lại từ đầu nhé. Loài người đã tồn tại khoảng hai trăm ngàn năm, nhưng chúng ta mới chỉ được gọi là người có hành vi hiện đại - tức là loài người thông minh làm bá chủ thế giới ấy - từ khoảng năm mươi ngàn năm nay. Năm mươi ngàn năm trước, chúng ta biết có ít nhất ba loài khác trong họ homo: Neanderthal, Homo Floresiensis...”

“Homo flor...”

“Họ không được biết đến nhiều lắm. Chúng ta mới phát hiện ra họ gần đây thôi. Họ nhỏ con hơn, kiểu giống người hobbit ấy. Ta gọi tạm là người Hobbit cho dễ vậy. Tóm lại là năm mươi ngàn năm trước, có chúng ta, người Neanderthal, người Hobbit và người Denisovan. Thật ra, có lẽ còn có thêm vài loài khác nữa, tức là khoảng năm đến sáu loài phụ trong họ người. Thế rồi loài của chúng ta bỗng bùng nổ trong khi các loài khác chết dần. Chúng ta phát triển từ khoảng vài ngàn người lên đến số lượng bảy tỉ người trong vòng năm mươi ngàn năm, trong khi các phân loài khác trong họ người thì tuyệt chủng. Chúng ta chinh phục cả hành tinh trong khi họ chết trong hang hốc. Đó là bí ẩn lớn nhất mọi thời đại, và các nhà khoa học đã nghiên cứu nó từ rất lâu rồi. Cả tôn giáo cũng vậy. Vấn đề chính là chúng ta đã sống sót bằng cách nào. Cái gì đã cho chúng ta một lợi thế tiến hóa lớn đến vậy? Sự biến đổi đó được gọi là Bước Đại Nhảy Vọt, và Giả thuyết Thảm họa Toba là một lời giải thích cho bước đại nhảy vọt này - làm cách nào mà chúng ta lại trở nên thông minh đến thế trong khi các họ hàng khác của chúng ta, những loài khác trong họ người - Neanderthal, Hobbit, vân vân - lại vẫn ăn lông ở lỗ. Theo giả thuyết này, cách đây bảy mươi ngàn năm, một siêu núi lửa đã phun trào ở Núi Toba, tại ngay Indonesia này. Tro từ vụ phun trào đã che lấp mặt trời trên phần lớn Trái Đất, tạo ra một mùa đông núi lửa kéo dài hàng năm trời. Sự thay đổi đột ngột trong khí hậu khiến dân số loài người giảm hẳn, có lẽ chỉ còn khoảng mười ngàn người hoặc thậm chí là ít hơn.”

“Đợi đã, loài người chỉ còn mười ngàn cá thể ấy à?”

“Chúng tôi nghĩ vậy. Các ước lượng không chính xác lắm, nhưng chúng tôi biết số lượng đã bị giảm rất nhiều, nhất là loài của chúng ta. Chúng tôi nghĩ người Neanderthal và một số loài người khác ở thời điểm đó lẽ ra đã có thể sống sót được nhiều hơn. Người Hobbit ở xuôi chiều gió so với Tobe và người Neanderthal thì chủ yếu tập trung ở châu Âu. Châu Phi, Trung Đông và Nam Á mới là những nơi chịu thiệt hại nặng nề nhất vì vụ phun trào núi Toba, và loài của chúng ta chủ yếu tập trung ở đó. Người Neanderthal cũng khỏe hơn chúng ta nữa, và họ có não lớn hơn; điều đó có thể giúp họ có thêm lợi thế trong việc sống sót, nhưng chúng tôi vẫn còn đang nghiên cứu. Chúng tôi chỉ biết rằng loài người đã bị thiệt hại nặng vì siêu núi lửa Toba. Chúng ta đã đứng bên bờ vực tuyệt chủng. Điều đó tạo ra cái mà các nhà di truyền học dân số gọi là ‘cổ chai dân số’. Một số nhà nghiên cứu tin rằng sự việc nút cổ chai này đã khiến một nhóm nhỏ con người tiến hóa và sống sót nhờ biến dị. Các biến dị này có thể đã dẫn đến việc trí thông minh của loài người đột nhiên tăng lên theo cấp số nhân. Có cả bằng chứng di truyền cho việc này. Chúng ta biết rằng tất cả con người trên thế giới đều là con cháu của một người đàn ông sống ở châu Phi cách đây chừng sáu mươi ngàn năm - một người mà các nhà di truyền học gọi là Adam nhiễm sắc thể Y. Thực ra, tất cả con người sống ngoài châu Phi đều có tổ tiên là một nhóm nhỏ chừng một trăm người đã rời châu Phi cách đây khoảng năm mươi ngàn năm. Về cơ bản, chúng ta đều là con cháu của một bộ tộc nhỏ đã rời châu Phi sau vụ Toba rồi sau đó tỏa ra khắp hành tinh. Bộ tộc này thông minh hơn nhiều so với bất kỳ loài người nào khác trong lịch sử. Đó là chuyện đã xảy ra, nhưng chúng ta vẫn chưa biết nó xảy ra bằng cách nào. Sự thật là chúng ta không biết làm sao loài của chúng ta lại sống sót qua vụ Toba, hay làm sao họ lại trở nên thông minh hơn hẳn so với các loài người khác sống cùng thời đó. Chắc hẳn là do một thay đổi gì đó trong hoạt động não, nhưng không ai biết Bước Đại Nhảy Vọt này đã xảy ra như thế nào. Nó có thể là do thay đổi trong chế độ ăn uống hoặc do một biến dị tự phát. Hoặc cũng có thể nó xảy ra từ từ. Giả thuyết Thảm họa Toba và sự việc nút cổ chai dân số sau đó chỉ là một khả năng, nhưng nó đang được rất nhiều người quan tâm.”

David nhìn xuống, như thể đang nghiền ngẫm điều này.

“Tôi ngạc nhiên là điều tra của anh không phát hiện ra chuyện này đấy.” Khi anh không đáp lại, cô hỏi thêm, “Thế... anh nghĩ ‘Toba’ ở đây nghĩa là gì? Ý tôi là, có thể tôi đã nhầm...”

“Không, cô nói đúng. Tôi biết. Nó chỉ gợi nhắc đến kết quả của Thảm họa Toba trong quá khứ - việc nó đã thay đổi loài người như thế nào. Đó là mục đích của chúng: tạo ra một nút cổ chai dân số nữa và ép một Bước Đại Nhảy Vọt Thứ Hai xảy ra. Chúng muốn thúc đẩy bước tiếp theo trong quá trình tiến hóa của loài người. Nó đã cho tôi biết lý do, một điều trước kia chúng tôi chưa phát hiện được. Chúng tôi cứ nghĩ Toba là để chỉ nơi sẽ bắt đầu chiến dịch. Đông Nam Á, nhất là Indonesia, là một nơi hợp lý. Đó là một trong những lý do tôi lập căn cứ ở Jakarta, cách Núi Toba có hơn chín mươi sáu cây số.”

“Đúng thế. Lịch sử đôi khi cũng rất có ích. Cả sách vở cũng vậy. Có lẽ là có ích ngang với súng đạn đấy.”

“Nói cho cô biết, tôi đọc rất nhiều sách đấy. Và tôi thích lịch sử. Nhưng chuyện cô nói là bảy mươi ngàn năm trước. Đó không phải là lịch sử nữa, đó là tiền sử rồi. Hơn nữa, súng cũng có vai trò của chúng; thế giới này không văn minh như cô tưởng đâu.”

Cô giơ hai tay lên và ngồi ngả ra trên ghế. “Này, tôi chỉ đang cố giúp thôi. Mà anh đã nói là anh sẽ giúp tôi tìm hai đứa trẻ đấy nhé.”

“Và cô nói cô sẽ trả lời các câu hỏi của tôi.”

“Tôi trả lời rồi còn gì.”

“Chưa đâu. Cô biết vì sao hai đứa trẻ đó lại bị bắt cóc, hay ít nhất cô cũng có giả thuyết. Cho tôi biết đi.”

Kate ngẫm nghĩ một lát. Cô có thể tin anh được không?

“Tôi cần được đảm bảo.” Cô đợi, nhưng anh vẫn tiếp tục nhìn lên màn hình có những cái chấm. “Này, anh có nghe tôi nói không đấy?” Giờ anh có vẻ lo lắng, mắt liên tục nhìn quanh. “Có chuyện gì thế?”

“Những cái chấm không di chuyển.”

“Chúng phải di chuyển à?”

“Ừ. Chắc chắn là chúng ta đang di chuyển mà.” Anh chỉ vào dây an toàn. “Cài dây an toàn vào.”

Cách anh nói khiến cô sợ hãi. Anh khiến cô nhớ đến hình ảnh một người cha vừa nhận ra con mình đang gặp nguy hiểm. Anh đang cực kỳ tập trung. Anh còn không chớp mắt trong lúc nhanh chóng di chuyển quanh xe, buộc lại những thứ lỏng lẻo, rồi chộp lấy bộ đàm.

“Di động Một, Chỉ huy Tháp Đồng Hồ đây. Chuyển hướng, đích đến mới là Trụ sở Tháp Đồng Hồ, nghe rõ trả lời?”

“Nghe rõ Chỉ huy Tháp Đồng Hồ, Di động Một đang chuyển hướng.”

Kate cảm thấy chiếc xe tải đang rẽ.

David hạ bộ đàm xuống bên mình.

Cô thấy ánh chớp trên màn hình một giây trước khi cô nghe thấy - và cảm thấy - vụ nổ.

Trên màn hình, chiếc SUV lớn đi phía trước họ nổ tung, bắn lên khỏi mặt đất rồi rơi xuống thành một đống lửa và kim loại cháy bùng bùng.

Có tiếng súng nổ, rồi chiếc xe tải của họ lao khỏi đường -như thể không còn người lái.

Một quả tên lửa nữa bắn xuống đường bên cạnh xe tải, suýt nữa thì trúng. Sức mạnh của vụ nổ khiến chiếc xe lật nhào và dường như hút hết mọi không khí trong buồng xe. Tai Kate ù đặc. Bụng cô nhức nhối ở chỗ bị đai an toàn cứa vào. Cô thấy như mình đã mất hết cảm giác. Tất cả mọi thứ di chuyển như trong thước phim quay chậm. Cô cảm thấy chiếc xe tải rơi xuống đất rồi nẩy bật lên theo quán tính.

Giữa những tiếng ù ù trong tai, cô liếc mắt nhìn sang. Người lính đang nằm trên sàn xe tải, không nhúc nhích.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.