Và cứ thế, cứ thế tiếp tục, hết thắng lợi này đến thắng lợi khác của ngôn từ trước sự mù mịt của sự vật, những khoảng trống lặng yên ngày một dài và một sâu nói lên nhiều hơn ngôn từ. Cảnh giác và nắm được thông tin, chúng ta hoàn toàn không bị thời cuộc đánh lừa. Cả thế giới này nằm gọn trong những gì ta đang nói nhưng tất cả lại được chiếu sáng bởi những khoảng lặng. Chúng ta sáng suốt. Hơn thế, chúng ta có sự say mê của sáng suốt.
Vậy cái cảm giác buồn vời vợi sau mỗi đoạn đối thoại kia ở đâu ra vậy? Sự yên lặng lúc nửa đêm, trong ngôi nhà kín chăng? Hay vì đống bát đĩa bẩn phải rửa? Thậm chí… Chỉ cách đó vài trăm mét tại ngã tư, nơi đèn đỏ - những người bạn cũng chìm vào yên lặng, cái yên lặng của người say đang dần tỉnh, trở về từ những đêm tiệc trong mỗi chiếc xe hơi kín mít. Sự yên lặng như vị chát đọng lại sau cơn say, sự bâng lâng sau một liều thuốc tê, sự chậm chạp trở lại của nhận thức, trở lại với bản thân, và cảm giác đau mênh mang vì không thể nhận ra được bản thân trong những gì mình vừa nói. Chúng ta nói mà không nghĩ như vậy. Mọi thứ đều đúng, chắc chắn, mọi luận chứng đều chính xác và nhìn từ khía cạnh này thì chúng ta hoàn toàn có lý nhưng chúng ta lại không nghĩ thế. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, lại một đêm tiệc dành cho thuốc mê đánh vào sự sáng suốt.
Vì vậy… cảm giác như đang đi về nhà, thực ra, ta đang trở về với ta.
Những gì chúng ta nói trước khi ngồi quanh bàn hoàn toàn trái ngược với những gì chúng ta tự nói với bản thân. Nói về việc cần phải đọc sách khi đang rất gần thằng bé, nó ngồi trong phòng và không đọc sách. Chúng ta dành nhiều thời gian tìm đủ mọi lý do có thể khiến nó không thích đọc sách, nhưng chúng ta tìm cách vượt qua bức tường sách ngăn cách hai thế hệ. Chúng ta nói về sách nhưng thực chất chúng ta chỉ nghĩ đến thằng bé.
Thằng bé cũng không cải thiện được tình hình khi đi xuống phòng ăn vào phút cuối và ngồi vào bàn không một lời xin lỗi và không có chút ý định tham gia vào câu chuyện, cuối cùng nó nói khi rời bàn ăn mà không dùng món tráng miệng:
- Con xin phép, con còn phải đọc sách!