Một thầy giáo rất nhanh chóng trở thành một thầy giáo già. Ðâu phải vì đây là một nghề làm người ta già đi nhanh hơn các nghề khác, không… chẳng qua vì phải nghe biết bao bậc cha mẹ nói về biết bao đứa trẻ - và nói về bản thân họ - nghe biết bao câu chuyện cuộc đời, bao nhiêu vụ ly hôn, bao nhiêu câu chuyện gia đình: những bệnh tật của trẻ nhỏ, của bọn thanh niên mà các bậc phụ huynh không còn kiểm soát nổi, những cô con gái nhỏ tới ngày khôn lớn các bậc phụ huynh không còn được yêu thương, bao nhiêu thất bại đến rơi lệ, và những thành công được tung hê, biết bao ý kiến, cái nhìn về mọi vấn đề, về việc cần phải đọc sách, đặc biệt là phải đọc sách, phụ huynh nào cũng nói vậy.
Như một thứ giáo lý.
Những người cả đời chẳng đọc đến một cuốn sách và thấy thật đáng xấu hổ, những người không có thời gian để đọc và sống trong luyến tiếc, rồi người không bao giờ đọc tiểu thuyết mà chỉ đọc những cuốn sách hữu ích, những cuốn truyện ngắn, sách kỹ thuật, sách tiểu sử, sách lịch sử, rồi có những người đọc mọi thứ, bất kể, những người “ngấu nghiến” sách với những đôi mắt ngời sáng, rồi thì những người chỉ đọc văn học cổ điển, “vì không có lời phê bình nào chính xác hơn sự lắng đọng của thời gian”, những người thường xuyên “đọc lại”, rồi những người đọc quyển mới nhất của, quyển mới nhất ở, vì tất nhiên rồi, luôn luôn phải cập nhật những gì mới nhất.
Nhưng tất cả, tất cả đến vì một lý do duy nhất, phải đọc sách.
Như một thứ giáo lý.
Ngay cả với những người, nếu như họ không đọc sách ngày hôm nay, khẳng định với bạn là vì đã đọc rất rất nhiều hôm qua, bây giờ phải tập trung vào học hành, và thành công trong cuộc sống, nhờ có những người như vậy, chắc chắn rồi (những người “chẳng nợ ai cái gì bao giờ”), nhưng họ sẵn sàng thừa nhận là sách vở, ngay cả nếu như anh ta không còn đọc nhiều ngày hôm nay, rất có ích… “không thể thiếu được, đúng thế, không-thể-thiếu”
- Thằng bé phải hiểu điều đó chứ nhỉ!
Như một thứ giáo lý.