Tóm lại, khi đứa trẻ chưa biết đọc, chúng ta là người kể mọi thứ. Chúng ta dẫn nó tới thế giới không cùng của tưởng tượng, của những cuộc phiêu lưu kỳ thú, đến mọi nơi trên thế giới, quên đi thời gian và không gian để chìm vào thế giới ồn ào mà cô độc đến tuyệt vời của một độc giả… Những câu chuyện kể có biết bao người anh, người chị, cha mẹ, các thiên thần hộ mệnh, những người bạn chia sẻ buồn vui và cũng chính những nhân vật đó lại trú ẩn trong nỗi run sợ của đứa trẻ mỗi khi gặp nạn. Và đứa trẻ, độc giả lại trở thành thiên thần hộ mệnh của chính nhân vật. Không có đứa trẻ thì thế giới kia đâu có tồn tại. Còn không có thế giới cổ tích thì đứa trẻ sẽ thật cô độc trong thế giới của riêng mình. Thế là bọn trẻ khám phá ra giá trị trái ngược của sách: vừa tách ta ra khỏi thế giới, vừa mang đến cho thế giới một ý nghĩa mới mẻ.
Từ những chuyến du lịch đó, đứa trẻ câm lặng trở về. Một ngày mới lại bắt đầu với bao việc phải làm. Thực ra, chúng ta cũng không có ý định tìm hiểu xem đứa trẻ được gì từ việc đọc sách. Còn nó cứ lẳng lặng nuôi dưỡng sự bí ẩn. Đó chính là thế giới của nó. Tình thân thiết với nàng bạch tuyết hay với một trong bảy chú lùn là bí mật của nó. Sự câm lặng buổi sớm mai chính là niềm hân hoan thầm kín của một độc giả!
Đúng vậy, chúng ta là người kể với nó mọi thứ trong cuốn sách.
Khiến nó trở thành một độc giả luôn thèm thuồng.
Đến nỗi đứa trẻ vội vã học đọc.