Sự gần gũi không còn…
Mỗi khi không ngủ được ta nghĩ lại cái thời mà mỗi tối, bên giường thằng bé vào một giờ nhất định với những động tác bất di bất dịch gần giống với việc cầu nguyện. Cảnh hòa hình lập lại bất chợt sau một ngày dài hỗn chiến, những lần gặp gỡ sắp đặt, những thời khắc tĩnh lặng trước khi câu chuyện bắt đầu, rồi giọng đọc cất lên, và nghi thức của mỗi chương sách… Câu chuyện kể mỗi tối hoàn thành nhiệm vụ đẹp đẽ nhất của lời cầu nguyện, nhiệm vụ trong sáng nhất, thánh thiện nhất, mà chỉ con người mới chia sẻ được: sự thứ tha cho mọi tội lỗi. Chẳng một lời sám hối, không một cố gắng bất tử, chỉ là một thời khắc gặp gỡ với câu chuyện và thiên đường duy nhất: sự gần gũi. Thậm chí không ngờ tới mà chúng ta khám phá ra một trong những chức năng chủ đạo câu chuyện, và, hơn thế, của nghệ thuật nói chung, đó là tạo ra quãng nghỉ cho cuộc chiến của con người.
Ở đây, tình yêu mang áo mới.
Mà hoàn toàn không mất tiền.