Ông Suskind thân mến, xin cảm ơn! Những trang sách của ông tỏa ra một thứ mùi làm giãn nở lỗ mũi và lá lách. Chưa bao giờ cuốn Hương thơm của ông lại có ba mươi độc giả say mê như vậy, dù chúng chưa hề nghĩ tới đọc ông. Sau mười phút đầu tiên, xin ông tin rằng cô góa phụ trẻ Sicile cảm thấy hoàn toàn phù hợp với độ tuổi. Thậm chí là cảm động khi chứng kiến những cái nhăn nhó cố ghìm tiếng cười vì giọng văn của ông. Burlington mở to đôi mắt cũng như đôi tai, và “Suỵt! Chúa ơi, im lặng!” khi một cậu bạn chót để lọt tiếng cười. Cho tới trang thứ ba mươi hai, cái đoạn ông so sánh Jean-Baptiste Grenouille, lúc đó đang ở nhà Bà Gaillard, với một con ve suốt ngày phục kích (ông nhớ chứ? “con ve cô độc, tập trung cao độ và giấu mình trong lá, mù lòa, điếc lòi và câm, hoàn toàn tập trung đánh hơi vòng quanh mùi máu của những con vật đi qua…”), đến những trang đó, lần đầu tiên độc giả đi vào cái ẩm mốc sâu xa của Jean-Baptiste Grenouille, Banane và Santiags chìm vào giấc ngủ, ngả đầu vào giữa những cánh tay gấp lại. Giấc ngủ sâu với hơi thở rất đều. Đừng, đừng, đừng đánh thức bạn, không gì bằng một giấc ngủ sâu khi được nghe một bài hát ru, thậm chí đây là một trong những niều vui đầu tiên khi được nghe đọc sách. Banane và Santiags bỗng trở lại thời ấu thơ, hoàn toàn tin tưởng… và chúng chẳng lớn gì hơn khi tiếng chuông báo kết thúc giờ học:
- Chết cha, tao lăn ra ngủ mất! Chuyện gì xảy ra ở nhà mẹ Gaillard vậy?