Nơi đây như bất kỳ nơi nào, cuộc sống tiếp diễn với sự hao mòn hứng thú. Một năm trời với những câu chuyện bên giường ngủ. Hai năm. Có lẽ là ba năm. Một nghìn chín mươi lăm câu chuyện, nếu mỗi tối một chuyện. 1095, một con số đáng kể! Mà đâu phải chỉ có mười lăm phút kể chuyện còn câu chuyện trước đó. Tối nay kể chuyện gì đây? Nói gì đây?
Chúng ta đều từng trải qua sự dằn vặt của niềm cảm hứng.
Lúc đầu, thằng bé còn giúp ta. Sự say mê khiến nó không đòi hỏi một ngày một câu chuyện mà chỉ cần một câu chuyện duy nhất.
- Mẹ kể nữa đi! Cậu bé ngón cái đi mẹ! Con yêu ơi, đâu chỉ có Cậu bé ngón cái, còn có…
Cậu bé ngón cái, chỉ thế thôi.
Ai nói rằng một ngày kia chính chúng ta luyến tiếc cái thời gian hạnh phúc, khi mà khu rừng cổ tích của thằng bé có duy nhất một nhân vật Cậu bé ngón cái? Và cái ngày ta tự nguyền rủa bản thân đã dạy cho bé sự đa dạng, và dạy bé lựa chọn.
- Không mẹ ơi, chuyện này mẹ kể rồi mà!
Không trở thành một nỗi ám ảnh nhưng sự lựa chọn của thằng bé càng ngày càng khiến ta đau đầu. Giải pháp ngắn gọn: thứ bảy phải đến một hàng sách thiếu nhi. Và rồi sáng thứ bảy, ta lại lui tới thứ bảy tuần sau. Sự chờ đợi của thằng bé trở nên thiêng liêng và trở thành mối quan tâm thường trực của ta. Mối quan tâm nhỏ thôi, nhưng cộng với muôn vàn quan tâm đời thường. Dù nhỏ hay lớn, nên quan tâm đến những gì mang lại niềm vui cho bọn trẻ. Nhưng chúng ta đã không làm được điều đó.
Chúng ta chưa quên những giây phút khẩu chiến.
- Sao lại là anh mà không phải em? Tối nay đến lượt em kể chuyện cho con chứ!
- Anh biết là em hoàn toàn không có óc tưởng tượng mà…
Ngay khi có thể, chúng ta bàn giao nhiệm vụ này cho anh, chị họ, cô trông trẻ, bà dì qua chơi… những người còn chưa được dùng tới và giọng kể còn thuyết phục thằng nhỏ, nhưng rồi những giọng kể kia thường lùi bước trước một công chúng quá khắt khe:
- Bà đâu có nói như vậy!
Chúng ta còn sử dụng chuyện này một cách đáng xấu hổ, lấy sự gắn bó của thằng bé với những câu chuyện làm hàng trao đổi.
- Con mà tiếp tục như vậy thì sẽ không được nghe chuyện tối nay đâu nhé!
Hình phạt này rất ít khi trở thành hiện thực. Mắng thằng bé một trận hay không cho ăn đồ tráng miệng thì không sao. Nhưng cho nó đi ngủ mà không kể cho nó nghe một câu chuyện là kết thúc ngày dài mỏi mệt bằng một đêm đen sâu thẳm. Cũng có nghĩa là chia tay với nó mà không muốn gặp lại vào sáng mai. Hình phạt quá khắc nghiệt với nó và với ta.
Lời dọa nạt trên chỉ đơn giản là nỗi chán chường khi ta muốn sử dụng cái mười lăm phút ngắn ngủi kia vào một công việc khác cấp bách hơn, hoặc muốn nghỉ ngơi hay chỉ đơn giản là… muốn được đọc một cái gì đó cho bản thân.
Người kể chuyện trong mỗi chúng ta đã mệt mỏi và sẵn sàng trao ngọn đuốc cho người kế nhiệm.