- Nhưng tại sao lại tự hành hạ mình như vậy anh yêu? Học trò của anh viết đúng những gì anh muốn cơ mà!
- Anh muốn gì?
- Anh muốn chúng viết là phải đọc sách! Như một giáo lý! Chắc chắn là anh không chờ đợi một tập bài viết để ném vào lửa chứ?
- Cái mà anh chờ đợi là bọn chúng bỏ cái tai nghe ra và đọc sách thật sự!
- Không đúng… Điều mà anh chờ đợi là chúng nộp cho anh những bản tóm tắt từ những cuốn tiểu thuyết anh bắt chúng đọc, chúng bình đúng đắn những bài thơ mà anh chọn, ngày thi tốt nghiệp chúng phân tích thật hay nhũng bài văn trong danh sách, chúng bình luận hợp lý, hoặc tóm tắt một cách thông minh những đề bài giám thị nêu ra… Những giám thị, hay thầy giáo, hay các bậc phụ huynh, chẳng một ai thực lòng mong chờ bọn trẻ đọc sách. Tất nhiên là họ cũng không mong chờ điều ngược lại. Tất cả đều chờ đợi bọn trẻ học tập tốt, thế thôi! Còn thì người lớn cũng có quá nhiều thứ phải làm rồi. Vả lại, Flaubert cũng có rất nhiều mối quan tâm khác! Nếu như ông ta bắt Louise phải đọc sách, chẳng qua vì ông ta muốn được yên ổn, muốn được tập trung viết Bà Bovary, và để cô ta không tranh thủ mà lại sinh thêm một đứa con sau lưng ông. Sự thật là thế đấy, mà anh cũng biết thế rồi mà. “Ðọc để sống”, dưới ngòi bút của Flaubert khi ông viết cho Louise muốn nói: “Đọc đi để cho tôi còn sống với”, anh đã giải thích với lũ học trò như thế chưa? Chưa à? Tại sao?
Cô mỉm cười. Và đặt tay lên tay anh:
- Phải chấp nhận thôi anh yêu: sự tôn thờ sách thuộc vào thời kỳ truyền miệng. Và anh chính là linh mục đó.