Nếu đúng như chúng ta vẫn nói, con trai tôi, con gái tôi, thế hệ trẻ bây giờ không thích đọc - động từ hoàn toàn chính xác, đúng là vết thương của tình yêu không nên kết tội truyền hình, thế giới hiện đại, hay trường học. Hoặc là kết tội tất cả nếu muốn, nhưng sau khi đã tự đặt câu hỏi: chúng ta đã làm gì với độc giả lý tưởng khi chúng ta đóng vai người kể chuyện và quyển sách?
Tầm quan trọng của sự phản bội này!
Thằng bé, câu chuyện và chúng ta tạo thành một Bộ ba mỗi tối; và bây giờ nó chỉ còn có một mình trước một cuốn sách đáng ghét.
Trước đây giọng đọc nhẹ nhàng của ta giải thoát thằng bé khỏi sự nặng nề của câu chữ; giờ đây cảnh lúc nhúc khó hiểu của mớ từ ngữ làm nó ngạt thở ngay cả trong giấc mơ.
Chúng ta hướng dẫn nó bắt đầu chuyến du lịch theo chiều thẳng đứng; nó ngộp thở bởi sự gắng sức.
Chúng ta biến nó thành một con người có thể xuất hiện ở nhiều nơi cùng một lúc; giờ đây nó một mình trong phòng, trong lớp học, trong cuốn sách, trong một dòng và trong một từ.
Các nhân vật trốn đi đâu hết rồi, những người anh trai, chị gái, những ông vua, bà hoàng, những anh hùng bị biết bao con quỷ hung dữ truy đuổi nhưng đồng thời cũng giải thoát thằng bé khỏi vai trò anh hùng cứu độ? Có điểm gì chung giữa các nhân vật với những vết mực nhòe nhoẹt mà người lớn gọi là chữ kia? Vì sao các ông vua, bà chúa lại bị nghiến nát thành những ký tự in thế nhỉ? Và quyển sách bỗng trở thành cái đồ vật này? Sự đổi thay kỳ quặc! Trái ngược với kỳ diệu. Các anh hùng và thằng bé cũng ngạt thở dưới sức nặng câm lặng của quyển sách!
Sự miệt mài của cha mẹ, của thầy cô nhằm giải phóng nó ra khỏi ngục tù sách vở không phải là một biến chuyển nhỏ.
- Thế nào, chuyện gì xảy ra với hoàng tử? Mẹ chờ đây!
Khi con mình đọc sách, các bậc cha mẹ không bao giờ tự tìm hiểu xem thằng bé đã hiểu hay chưa. Rằng Người đẹp ngủ trong rừng vì bị kim châm và Nàng Bạch tuyết vì cắn phải một quả táo có thuốc độc. (Những lần đầu tiên, quả thực thằng bé chưa hiểu, hoặc chưa hiểu rõ ràng. Vì trong một câu chuyện cổ tích, có biết bao điều huyền diệu, bao từ ngữ kỳ bí và thật nhiều xúc cảm! Thằng bé đọc và đọc cho tới đoạn mà nó yêu thích nhất, đoạn mà nó có thể tự kể lại khi cần thiết; rồi tới những đoạn khác, tăm tối hơn, bí ẩn hơn, nhưng dần dần, nó cũng hiểu, hiểu hết, và hiểu rất rõ rằng nếu Người đẹp ngủ, thì là vì nàng bị kim châm, còn nàng Bạch tuyết là vì quả táo…)
- Mẹ nhắc lại câu hỏi: chuyện gì xảy ra với hoàng tử khi chàng bị vua cha đuổi khỏi lâu đài?
Cứ thế, các bậc phụ huynh lặp đi lặp lại. Chúa ơi, làm sao có thể nghĩ được thằng bé không hiểu nổi nội dụng của vẻn vẹn mười lăm dòng chữ kia! Cũng đâu có nhiều, mười lăm dòng!
Chúng ta, từng là người kể chuyện cho thằng bé, giờ trở thành kẻ kể tội.
- Vậy chút nữa đừng có xem tivi nữa nhé!
Thế đấy…
Vâng… Truyền hình trở thành một thứ phần thưởng… và, hệ quả của việc đọc sách trở thành một thứ khổ sai… chính là tại chúng ta mà ra như vậy…