Con người xây dựng nhà cửa vì con người sống, nhưng viết sách vì con người biết cuộc sống không vĩnh cửu. Con người sống tập trung vì đặc tính tập quần nhưng đọc sách vì con người cô độc. Sách là một người bạn không dành mất chỗ của bất kỳ ai, nhưng không có ai có thể thay thế sách. Ðọc sách không mang lại cho con người bất kỳ lời giải thích nào về số phận nhưng dệt nên một mạng đồng mưu giữa cuộc sống và con người. Những sự đồng mưu nho nhỏ và bí mật nói lên sự ngược đời của niềm vui sống trong khi nó cũng chiếu sáng tính phi lý thảm kịch của cuộc sống. Đến nỗi những lý do để đọc cũng lạ lùng như lý do sống. Và chẳng có ai được giao cái quyền đòi hỏi chúng ta giải thích quan hệ thầm kín này.
Những người vẫn mang sách cho tôi đọc thường tự xóa nhòa bản thân trước tác phẩm và không bao giờ chất vấn nếu như tôi hiểu hay không tác phẩm. Và vì vậy, tôi luôn tâm sự với họ về những suy nghĩ của bản thân với tác phẩm. Họ còn sống hay đã qua đời, tôi dành những trang sách này cho họ.