Tuy nhiên, nếu như đọc sách không phải là một hành động truyền thông tức thì, cuối cùng, nó cũng là một điều để chia sẻ. Nhưng là một sự chia sẻ rất có lựa chọn.
Nếu phân biệt những cuốn sách lớn phải đọc ở trường, hoặc vì những bài phân tích hay những trang quảng cáo, thì ngược lại những cuốn sách hay nhất từng đọc phần nhiều là nhờ vào một người bạn, người tình, người bạn học, thậm chí là người thân trong gia đình - nếu chúng ta sống trong một gia đình không nhét sách vở vào mục giáo dục. Và tất nhiên nếu có chia sẻ về những gì đã đọc thì cũng là chia sẻ với một người thân thiết. Có thể, chính vì tình cảm cũng như niềm đam mê đọc sách đều tới từ sự yêu thích. Yêu thích, cuối cùng cũng là mang lại những gì chúng ta thích cho những người chúng ta yêu quý…
Chúng ta sống với sách và với những người bạn.
Khi một người thân đưa cho ta một cuốn sách, trước tiên chúng ta tìm kiếm người đó trong khi đọc, tìm kiếm sở thích, những lý do khiến anh ta muốn mình đọc quyển sách này, những dấu hiệu của tình thân ái. Rồi cuốn sách ngày càng cuốn hút và chúng ta quên đi cái người đã đưa nó cho ta; đó chính là sức mạnh của một tác phẩm, đúng thế, nó xóa nhòa tính ngẫu nhiên!
Tuy nhiên, thời gian trôi đi, mỗi khi nhớ lại một cuốn sách, ta lại thấy hiện lên hình ảnh con người thân yêu kia; như vậy, một vài cuốn sách trở thành hình ảnh người thân.
Và, chính xác hơn nữa, không phải lúc nào cũng là hình ảnh người thân, đôi lúc (nhưng thật hiếm) lại là hình ảnh của một sự chỉ trích hay một giáo viên nào đó.
Và thế là hình ảnh của Pierre Dumayet, cái nhìn, giọng nói, sự im lặng, trong Truyện cho mọi người, tôi đọc lúc nhỏ, nói lên sự tôn trọng của ông với người đọc mà nhờ có ông tôi trưởng thành ngày hôm nay. Rồi hình ảnh của người giáo viên, mà sự say mê đối với sách khiến ông có được đủ kiên nhẫn, thậm chí làm chúng tôi lầm tưởng về tình yêu. Có cần ông phải yêu thích chúng tôi - hoặc đánh giá cao chúng tôi - những lũ học trò, để cho chúng tôi đọc những gì đối với ông thật quý giá!