Xin cảm ơn các ông Marquez, Calvino, Stevenson, Dostoievski, Saki, Amado, Gary, Fante, Dahl, Roché, còn đang sống hoặc đã qua đời! Chẳng một đứa học trò nào trong số ba mươi lăm đứa bướng bỉnh kia chờ được thầy giáo, chúng sốt ruột đến mức tự đọc cho bằng hết mỗi cuốn sách. Chẳng có lẽ gì phải chờ đến tuần sau để có được cái niềm vui mà tự mình có thể thưởng trong một buổi bối.
- Cái ông Suskind này là ai thế?
- Ông ta còn sống không?
- Ông ta còn viết gì nữa?
- Hương thơm được viết bằng tiếng Pháp à? Cứ như là được viết bằng tiếng Pháp ý nhỉ. (Cảm ơn, cảm ơn ông Lortholary, các ông bà bên nhà xuất bản, xin cảm ơn!).
Và rồi nhiều tuần trôi qua…
- Thật tuyệt, Sự kéo dài của cái chết được báo trước! Và Trăm năm cô đơn, thầy ơi, hai cuốn này kể về cái gì?
- Ôi, Fante, thầy ơi, Fante! Con chó ngu ngốc! Ðúng là buồn cười chết được!
- Cuộc sống trước mặt, Ajar… à Gary… Tuyệt vời!
- Trên cả tuyệt vời cái ông Roald Dahl! Câu chuyện về người đàn bà giết chồng bằng cái đùi lợn khô và cho cảnh sát ăn cái xác người, thật quá tuyệt!
Rồi thì, rồi thì… những lời bình còn chưa được chau chuốt… nhưng rồi sẽ đến… cứ để chúng đọc… rồi chúng sẽ làm được thôi…
- Thực ra, thưa thầy, Tử tước bị công kích, Bác sĩ Jekyll và cô Hyde, Bức chân dung của Dorian Gray, kể gần như cùng một nội dung: cái thiện, cái ác, cái nhân đôi, lương tâm, ý đồ, đạo đức xã hội, toàn những thứ đó phải không ạ?
- Ðúng thế.
- Raskolnikov, có thể gọi là một nhân vật “lãng mạn” không thầy?
Thấy chưa, rồi thì chúng cũng bắt đầu biết phân tích.