Trong khi niềm say mê đó lại thật gần. Thật dễ thấy, chỉ cần đừng để thời gian trôi đi. Chỉ cần chờ đêm xuống, mở cánh cửa phòng thằng bé, ngồi bên giường và cùng đọc sách.
Ðọc sách.
Ðọc to.
Hoàn toàn tự nguyện.
Những câu chuyện nó yêu thích.
Những gì diễn ra đáng được viết thành chuyện. Lúc đầu, nó không tin vào tai mình. Mèo bị bỏng sợ nước sôi! Chăn kéo lên tận cằm, nó cảnh giác và chờ đợi cái bẫy được giăng ra:
- Thế nào, mẹ vừa nói gì? Con đã hiểu chưa?
Lần này, chúng ta không đặt câu hỏi đó. Mà cũng chẳng đặt bất kỳ câu hỏi nào. Chúng ta hài lòng với việc đọc. Tự nguyện. Nó cảm thấy ngày càng thoải mái. (Chúng ta cũng vậy). Nó dần thả mình vào trạng thái mơ màng trước đây. Và nó lại gặp lại chúng ta của ngày nào. Và giọng đọc thuở trước.
Rất có thể, quá bất ngờ, thằng bé chìm vào giấc ngủ… thật nhẹ nhõm.
Tối hôm sau, cũng như vậy. Và cũng một câu chuyện. Có thể, rất có thể nó đòi chúng ta đọc lại câu chuyện của hôm trước, để chứng tỏ rằng nó hoàn toàn không ngủ mê, và nó lại hỏi chúng ta những câu hỏi của hôm trước, chỉ để tìm lại niềm vui khi chúng ta lại trả lời như tối hôm qua. Sự lặp lại làm yên lòng. Bằng chứng của sự gần gũi. Thậm chí là hơi thở. Nó thì cần thấy lại hơi thở đó biết bao:
- Nữa đi mẹ ơi!
“Đọc nữa, đọc nữa…” muốn nói: “chúng ta yêu thương nhau thật lòng để cùng đọc mãi, đọc mãi một câu chuyện duy nhất!”. Ðọc lại, không có nghĩa là nhắc lại, mà là bằng chứng mới mẻ của một tình yêu bất tử.
Vậy là chúng ta tiếp tục đọc.
Ngày dài trôi qua. Và chúng ta gặp lại nhau, cùng nhau đến một thế giới khác. Và thằng bé gặp lại sự bí ẩn của Bộ ba: nó, câu chuyện và chúng ta (trong một trật tự bất kỳ vì hạnh phúc tới từ chính sự bất kỳ trong Bộ ba gắn bó này!)
Cho tới ngày nó thể hiện niềm say mê tột đỉnh của người đọc, đề nghị ta kể một câu chuyện khác.
Bao nhiêu tối như vậy chúng ta tìm cách khai thông cánh cửa của trí tưởng tượng? Một vài tối, không nhiều. Thêm một vài tối nữa, có thể. Nhưng kết quả rất xứng với công sức bỏ ra. Thằng bé lại sẵn sàng mở lòng mình với những câu chuyện.
Tuy nhiên, trường học vẫn tiếp tục. Nếu thằng bé không tiến bộ thật sự và tiếp tục ấp úng với mỗi bài tập đọc, chúng ta cũng không cần phải nổi điên, thời gian luôn chờ đợi vì chúng ta quyết định điều đó.
Sư tiến bộ, sự “tiến bộ” được mong chờ, thể hiện ở một lĩnh vực khác, vào một thời điểm khác.
Một tối nọ, chúng ta đọc lướt một dòng và thằng bé kêu lên:
- Mẹ đọc thiếu rồi!
- Sao cơ?
- Mẹ đọc thiếu, thiếu một đoạn rồi!
- Đâu có, mẹ đọc đủ mà…
- Mẹ đưa sách cho con!
Rồi thằng bé ôm cuốn sách trên đôi tay bé nhỏ, và, với ngón tay đầy kiêu hãnh, nó chỉ vào cái dòng mà chúng ta vừa quên lãng. Rồi nó đọc thật to.
Đó chính là dấu hiệu đầu tiên.
Và những tín hiệu khác nữa. Nó càng ngày càng ngắt lời chúng ta nhiều hơn:
- Mẹ ơi, viết thế nào?
- Cái gì con?
- Thời tiền sử ý.
- T H O I…
- Mẹ cho con xem!
Nhưng cũng đừng tưởng bở, sự tò mò đột biến này xuất phát từ nhà luyện đan là thằng bé với mỗi câu chữ, tất nhiên rồi, nhưng trước hết là vì nó muốn chúng ta ở bên nó lâu hơn mỗi tối.
(Lâu hơn, lâu hơn…)
Một tối kia, nó tuyên bố:
- Con sẽ đọc với mẹ!
Rồi nó dõi theo những dòng mà ta đọc.
Một tối khác:
- Hôm nay con đọc trước!
Và hùng hồn đọc đoạn đầu tiên.
Nặng nhọc, nó đọc thật nặng nhọc, đúng vậy, và chẳng mấy chốc mà hết cả hơi… Tuy nhiên, bình lặng tìm thấy, nó đọc mà không lo sợ. Rồi nó đọc ngày một tốt hơn, ngày một tự nguyện hơn.
- Tối nay, con đọc!
Lại cái đoạn đó, tất nhiên rồi - giá trị của sự lặp lại - rồi một đoạn khác, đoạn được yêu thích, rồi cả câu chuyện. Những câu chuyện nó gần như đã thuộc lòng, nó kể ra nhiều hơn là nó đọc, nhưng nó vẫn đọc vì niềm vui được gặp lại nhân vật, sự kiện… Và đâu còn xa với cái thời khắc chúng ta sẽ thật ngạc nhiên khi thấy nó với Những nẻo đường cổ tích trên đầu gối, cùng vẽ với Delphine và Marinette những con vật của trang trại.
Vài tháng trước, nó ngạc nhiên đến sững sờ khi đọc “Mẹ”; giờ đây, là cả một câu chuyện với biết bao từ ngữ. Nó trở thành vị anh hùng của những câu chuyện, anh hùng mà mỗi tác giả mời đến để giải phóng cho các nhân vật - và rồi đến lượt các nhân vật bắt nó làm tù binh ngày này qua ngày khác.
Thế là thắng lợi rồi.
Và, nếu các bậc cha mẹ còn muốn mang lại một niềm vui kỳ diệu cho lũ nhỏ, xin hãy chìm vào giấc ngủ mỗi khi thằng bé đọc chuyện cho các vị nghe.