Những Nhân Chứng Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Mẹ Bế Tôi Vào Lớp Một…”

❊ ❊ ❊

Inna Starovoitova - 6 tuổi

Hiện là nhà nông học

Mẹ hôn chúng tôi rồi rời đi.

Chúng tôi bốn đứa ở lại trong lều, gồm em trai tôi, em trai và em gái họ, cùng tôi là lớn nhất, bảy tuổi. Đây không phải lần đầu tiên chúng tôi ở lại một mình và chúng tôi đã học cách thôi khóc lóc, ăn vạ. Chúng tôi biết mẹ mình là trinh sát, và bà được cử đi làm nhiệm vụ, chúng tôi phải đợi bà về. Mẹ đưa chúng tôi rời khỏi làng, và chúng tôi sống cùng mẹ trong trại du kích. Đó là mơ ước từ lâu của chúng tôi. Và bây giờ nó là hạnh phúc của chúng tôi.

Chúng tôi ngồi nghe tiếng cây cối xào xạc, tiếng những người phụ nữ vừa giặt giũ vừa la mắng con cái. Bỗng nhiên có tiếng kêu thất thanh: “Bọn Đức! Bọn Đức”. Tất cả vội rời khỏi lều, gọi trẻ con, và chạy vào rừng. Còn chúng tôi biết chạy đi đâu khi chỉ một mình, không có mẹ? Rồi nếu biết bọn Đức vào trại, mẹ có chạy đến chỗ chúng tôi? Vì là đứa lớn nhất, tôi liền ra lệnh: “Im hết! Ở đây tối lắm, bọn Đức không tìm ra chúng ta đâu”.

Chúng tôi trốn. Hoàn toàn tĩnh lặng. Ai đó nhìn vào lều và nói tiếng Nga:

- Ai ở đây, ra đi.

Nghe giọng nói bình thản, chúng tôi ra khỏi lều. Tôi thấy một người cao lớn mặc quân phục xanh.

- Mày có ba không? - Hắn hỏi tôi.

- Có.

- Ông ta đâu?

- Xa lắm, tận ngoài mặt trận.

Tôi nhớ tên Đức đã mỉm cười.

- Còn mẹ đâu? - Hắn hỏi tiếp.

- Mẹ cùng các du kích đi trinh sát.

Một tên Đức khác bước vào, tên này mặc quân phục đen. Chúng trao đổi gì đó, và tên mặc đồ đen ra dấu cho chúng tôi đi theo. Ở khoảng đất trống là những người phụ nữ và trẻ em chưa chạy kịp. Tên mặc đồ đen chĩa súng tiểu liên vào chúng tôi, và tôi hiểu hắn sẽ bắn. Tôi thậm chí còn không kịp la lên và ôm lấy những đứa nhỏ.

Tôi tỉnh dậy bởi tiếng khóc của mẹ. Vâng, tôi có cảm tưởng như mình vừa ngủ một giấc dài. Hơi nhổm dậy, tôi thấy mẹ đang đào hố và khóc. Bà đứng quay lưng về phía tôi, tôi không còn sức để gọi, chỉ im lặng nhìn bà. Mẹ duỗi thẳng người thở dốc, quay đầu về phía tôi bà thảng thốt la lên: “Innochka!”[1] Bà lao đến chụp lấy tay tôi. Một tay bà ôm lấy tôi, tay kia bà rờ nắn những đứa còn lại: Biết đâu có đứa nào còn sống? Không, chúng đã lạnh cả rồi…

Lúc chữa trị, tôi và mẹ cùng đếm những vết đạn trên người tôi. Tôi học đếm: ở bên vai này - hai viên và ở bên vai kia - hai viên. Tổng cộng bốn viên, ở một chân hai viên và chân kia - hai viên. Là tám viên. Trên cổ, một vết khác. Chín viên cả thảy.

Chiến tranh kết thúc. Mẹ bế tôi vào lớp Một…

❀ ❀ ❀

[1] Cách gọi Inna âu yếm.

CÙNG LAST WITNESSES: UNCHILDLIKE STORIES ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup NXB Phụ Nữ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Svetlana Alexievich

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.