Tống triều đại quan nhân

Lượt đọc: 3582 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1026
Thiên hạ đệ nhất tri phủ

❊ ❊ ❊

"Chỉ là thấy kỳ lạ." Mã Giải Lâm thở dài nói: "Vị Trần Sơ Lục này vốn được Thiên tử tin tưởng sâu sắc, vì sao lần này ý chỉ trong cung lại hoàn toàn không nhắc tới hắn?"

"Việc này có gì lạ?" Vương Tùy giải thích: "Thiên tử hạ chỉ, Chính sự đường còn có thể không phụng chiếu, chỉ khi trải qua Lại bộ ma khám (khảo hạch), Thẩm quan viện kiểm tra lịch chỉ, qua những tầng lớp bước này, Trần Sơ Lục mới có thể đi một cách vững vàng. Thiên tử không phải quên Trần Sơ Lục, mà là chuẩn bị trọng dụng đấy!"

"Vương Thiếu tể lão thành mưu quốc, hạ quan thực sự không bằng." Mã Giải Lâm lúc này cười, rút từ trên bàn sách ra một phong thư khác, nói: "Đây là lịch chỉ do Hà Đông lộ gửi tới, chính tích nổi bật, tài năng ưu tú được gọi là Trác dị, mà trong Trác dị còn có Trác dị. Hà Đông lộ lập riêng một tờ lịch chỉ, xếp chính tích của Trần Sơ Lục là trên cả Trác dị, siêu quần tuyệt luân!"

"Thảo nào trong danh sách Trác dị không có tên hắn!"

Trong núi Thiên Vương ở ngoại ô kinh thành, Thiên tử đang dẫn người tới thị sát Hỏa khí doanh. Trong không khí tràn ngập mùi lưu huỳnh, thỉnh thoảng lại truyền đến hơi nóng và tiếng nổ. Ở hậu thế, điều này cũng chẳng qua là một đêm Giao thừa, nhưng ở Đại Tống, dân thường mà thấy cảnh này, đủ để sợ tới mức hai chân mềm nhũn.

Triệu Trinh quay đầu lại, người bên dưới dâng lên mận tươi, ngài nếm một quả, nói: "Ban cho Tư Hoài, bảo nó tới đây cùng trẫm xem hỏa khí."

Không lâu sau, một thiếu niên tuấn tú đi lên, Triệu Trinh nhìn cậu, cười nói: "Tư Hoài, ngươi xem những hỏa khí này, có thể bắc quét Tây Lương, uy phục bốn phương không?"

Trần Tư Hoài cười nói: "Thiên tử ơn trạch bốn biển, nhân ái thiên hạ, dù là cầm kiếm gỗ súng gỗ, cũng có thể khiến bốn phương triều phục, xưng thần nhập cống."

Triệu Trinh nghe vậy vô cùng vui vẻ, lời nịnh nọt này khiến ngài cảm thấy vô cùng thoải mái, lại hỏi: "Thầy ngươi từng nói, ở vùng Đại Tây còn có rất nhiều quốc gia. Trong ký sự du ngoạn của Mã Viễn Sơn cũng viết như vậy, trẫm đã phái thuyền đội ra ngoài, nhưng không biết có tìm được hay không. Trẫm cho rằng những lợi khí này, tuyệt đối không chỉ dùng để đối phó kỵ binh thảo nguyên."

Trần Tư Hoài không nói gì, lúc này Vương Trung Chính đi tới, dâng lên một bản tấu chương: "Bệ hạ, nước Đại Lý phái sứ giả tới kinh thành, tế lễ Thái hậu, tiến cống ba ngàn cân bạc."

Triệu Trinh lập tức cười lớn: "Đại Lý quốc cũng tới, không đơn giản, thực sự không đơn giản. Năm ngoái thuế thu tăng gấp đôi, đổi mới một lượt quân bị cho các nơi đóng quân, ngay cả nước Đại Lý cũng tới tiến cống, đây đều là công lao của Tri Ứng cả."

Vương Trung Chính thừa cơ nói: "Trần khanh gia quả thực là lương thần mười năm, trăm năm mới có một, Bệ hạ thì là thánh quân trăm năm khó gặp, ông trời đây là ban lương thần cho hiền quân đó mà..."

Kể từ khi Vương Trung Chính được bài văn của Trần Sơ Lục khen ngợi, bây giờ cứ có cơ hội là khen Trần Sơ Lục, gặp người khác là tâng bốc Trần Sơ Lục, một chút cũng không thấy mệt.

Triệu Trinh liếc mắt là nhìn thấu tâm tư của hắn, nói: "Được rồi được rồi, ngươi cũng không cần khen hắn trước mặt trẫm. Lần xoay chuyển này của Lại bộ, có tin tức gì của Tri Ứng không?"

Vương Trung Chính gãi đầu: "Thực ra cũng không phải nô tỳ khen Trần Sơ Lục, lần này lịch chỉ của Lại bộ cũng đang khen Trần Sơ Lục. Tổng cộng hai mươi ba người Trác dị, Trần khanh gia không nằm trong số đó, mà là đứng trên hàng đó. Hà Đông lộ nói chính tích của Trần khanh gia là siêu quần tuyệt luân!"

Triệu Trinh nhìn về phía Trần Tư Hoài: "Tư Hoài, xem ra biện pháp của ngươi đã có hiệu quả rồi. Dùng vài người mà Lữ Tướng ghét, mới có cách để đề bạt người mà trẫm muốn lên, người của Hà Đông lộ làm cũng không tệ. Bãi giá hồi cung, chờ người của Lại bộ đưa danh sách tới. Bao nhiêu năm nay, uất ức cho Tri Ứng rồi, trẫm nhất định phải để Tri Ứng danh chính ngôn thuận, phong quang trở về Biện Kinh!"

Người của Lại bộ chọn ra hai mươi người, trình lên Chính sự đường, sau khi Lữ Di Giản, Tống Thụ, Trần Nghiêu Tá, Lỗ Tông Đạo cùng vài người xem qua, cuối cùng chốt lại mười hai người, làm nhân tuyển điều chuyển quan kinh lần này, rồi chờ Thiên tử quyết định.

Danh sách này được gửi vào cung, nhưng lại bị trả về. Lữ Di Giản đích thân ra tay, sửa lại từ ngữ câu chữ xong, gửi vào cung, lại một lần nữa bị trả về. Lữ Di Giản đích thân vào cung thỉnh chỉ, lúc này mới nhận được chỉ ý khiến Thiên tử hài lòng. Một phong thánh chỉ, từ Biện Kinh phi ngựa nhanh như chớp, gấp rút tới Thái Nguyên phủ.

Lúc này trên đê sông Thái Nguyên phủ, Trần Sơ Lục vén ống quần, đứng trong bùn nước, nhìn mực nước sông dâng lên. Những con sông lớn như Phần Thủy, đê điều kiên cố không cần lo lắng, nhưng những con kênh đào ở Thái Nguyên phủ lại chưa kịp đắp đê. Có mấy chỗ nước kênh tràn ra, Trần Sơ Lục nghe tin vội vàng tới thị sát.

Trên đê trôi xuống một chiếc thuyền ô bồng, đỗ tại đoạn sông chỗ Trần Sơ Lục, trên thuyền có mười mấy lại viên chuyên quản lý việc sông ngòi, người ướt sũng, không kịp chống ô, đi tới trước mặt Trần Sơ Lục: "Thái tôn, các đoạn đê đều vô cùng vững chắc, không cần lo lắng. Chỉ là mưa lớn thế này, giống như mấy năm trước, chỉ sợ người hạ lưu lại bắt chúng ta xả đê tiết lũ."

Trần Sơ Lục nghe xong hỏi: "Trong nước sông bùn cát có nhiều không, các ngươi đã cân thử nước chưa?"

Lại viên quản lý việc sông ngòi lại đáp: "Thái tôn cứ yên tâm, bùn cát không nhiều, so với hai năm trước, chỉ có chưa đến một phần mười bùn cát. Nếu không có trận mưa lớn này, bùn cát trong nước còn ít hơn nữa."

Trần Sơ Lục gật đầu: "Không tệ, chỉ cần bùn cát không ứ đọng, nước sông hạ lưu sẽ không bị tắc nghẽn. Trận mưa này không kéo dài lâu đâu, sẽ không phải xả đê tiết lũ đâu. Các ngươi chuẩn bị tu bổ vài đoạn đê này đi, bản quan đi nơi khác trước đây."

"Thái tôn, chú ý sức khỏe ạ, khi gió tây thổi, đừng ra ngoài dầm mưa nữa!"

"Ừ..." Trần Sơ Lục cảm thấy trên người có chút hơi lạnh, trở về phòng, thay y phục, vừa hơ lửa vừa lấy công văn trong hòm tùy thân ra xem. Các lại viên xung quanh thấy vậy, ai nấy đều rưng rưng nước mắt.

Thực ra, đây cũng không phải Trần Sơ Lục cố ý ở đây làm màu. Chỉ là đến lúc này, việc thực sự nhiều, hắn muốn sau khi rời nhiệm sở, những gì mình tạo ra ở Thái Nguyên phủ còn có thể tiếp tục duy trì, cho nên phải sắp xếp tốt mọi thứ. Cho dù người kế nhiệm không như ý nguyện, cũng có thể duy trì năm đến mười năm.

Mười năm sau, Trần Sơ Lục cảm thấy bản thân hoặc là ở chốn miếu đường cao xa, hoặc là ở nơi giang hồ xa xôi. Ở chốn miếu đường, có thể sắp xếp người hợp ý mình tới Thái Nguyên phủ, ở nơi giang hồ, thì đại thế khó xoay chuyển, đành trước sách lập thuyết, đem những học thuyết này truyền lại cho hậu thế, để người đời sau phát triển những thứ này.

Trần Sơ Lục trong lòng hiểu rõ, lần này dù không về Biện Kinh, cũng sẽ rời khỏi Thái Nguyên. Chỉ không biết Triệu Trinh kia có phải cũng là người đàn ông hay thay đổi, đã quên mất hắn rồi hay không.

Mưa lớn hơi tạnh một chút, nơi không xa xuất hiện hai chiếc kiệu, lại có người cưỡi ngựa chạy tới, lao tới trước mặt Trần Sơ Lục, vui mừng nói: "Thiếu gia, thiếu gia, đại hỉ ạ, đại hỉ!"

Trần Sơ Lục lật trang sách, vẻ mặt bình tĩnh, người bên dưới tò mò hỏi: "Thiếu gia, đây là đại hỉ thực sự đấy, sao người không vui thế ạ?"

"Cửu hạn phùng cam lâm, tha hương ngộ cố tri, động phòng hoa chúc dạ, kim bảng đề danh thời, đây là bốn chuyện đại hỉ ở nhân gian, ta đều đã trải qua cả rồi, còn có hỉ sự nào khác nữa?" Trần Sơ Lục cười cười, nhưng cũng không nhịn được nữa, hỏi: "Hắc Tử, ngươi còn bán quan tử làm gì, mau nói ra xem, rốt cuộc là hỉ sự gì?"

"Triệu Quan gia ban biển hiệu Siêu quần tuyệt luân, phong Thiếu gia làm Thiên hạ đệ nhất tri phủ!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:386
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.