Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

NHÀ TRẮNG

Jack Rutledge ngẩng lên khi Carolyn Leonard bước vào phòng. “Có chuyện gì thế?”

“Ta mới nhận được thông tin từ nhân viên mật vụ bảo vệ Amanda ở New York”. Carolyn đáp.

“Nó vẫn bình thường chứ ?”

“Cô ấy hiện đang ở bệnh viện Beth Israel. Đã có thêm đặc vụ trên đường đến văn phòng ở Manhattan khi ta yêu cầu”.

“Tôi không hỏi việc đó, Carolyn. Tôi hỏi Amanda có bình thường không?”

“Chúng ta vẫn chưa biết chắc chắn, thưa ngài. Trên đường đến bệnh viện có lúc cô ấy đã ngừng thở và đặc vụ Delacorte đã phải hô hấp nhân tạo cho cô ấy”.

“Lạy Chúa tôi”.

“Hiện họ đang chuẩn bị phẫu thuật cho cô ấy và mong là sẽ sớm có tin”.

“Thông báo với bệnh viện là tôi muốn nói chuyện trực tiếp với các bác sỹ ngay khi họ có thêm thông tin. Bác sỹ Vennett đang ở đâu quanh đây. Tôi muốn Vennet có mặt ngay lập tức”.

“Vâng thưa ngài. Tôi sẽ cho người tìm bác sỹ phẫu thuật tổng hợp ngay lập tức”.

“Cảm ơn Carolyn”.

Khi Carolyn đã rời phòng, viên tham mưu trưởng lên tiếng, “Amanda là một cô gái mạnh mẽ. Cô ấy sẽ vượt qua được thôi. Ngài đừng quá lo”.

Rutledge cười. Đừng quá lo? Làm sao ông không thể không lo được? Đó là đứa con gái duy nhất mới hai mươi mốt tuổi của ông, lạy Chúa.

Cuộc đối thoại lại được tiếp tục trước khi nó bị Carolyn làm gián đoạn. Charles Anderson hỏi, “Vậy còn bộ trưởng Driehaus thì sao ạ?”

“Cứ để ông ấy chờ. Có lẽ ông ấy sẽ thấy chán và quay lại văn phòng của mình”.

“Ông ấy là Bộ trưởng Bộ An ninh Nội địa, thưa tổng thống. Ngài không thể không gặp ông ấy được”.

“Ông ấy không nên có mặt ở đây, Chuck, ông biết điều đó. Không phải lúc này. Ông ấy cần có mặt ở Bộ An ninh Nội địa để điều động công tác”.

“Tôi hoàn toàn đồng ý với ngài, nhưng ông ấy đang ở đây, và quan trọng hơn là báo giới biết ông ấy đang có mặt ở đây. Nếu ngài làm mất mặt ông ấy, người ta sẽ tự hỏi liệu chính phủ này sẽ đối phó với thảm họa trước mắt như thế nào”.

“Mẹ kiếp, tôi không có thì giờ cho việc này. Chuyến viếng thăm của ông ấy chẳng có gì liên quan đến thảm họa ta đang gánh chịu cả”.

Viên tham mưu trưởng hạ giọng, “Chúng ta đều biết điều đó, nhưng theo cách riêng của mình thì ông ấy cho rằng có rất nhiều thứ liên quan. Ngài cứ cho ông ấy ba phút, tôi sẽ để Rachel dừng lại bằng cách thông báo có điện thoại khẩn. Cách này sẽ khiến ông ấy nói những gì cần thiết và không thể đổ lỗi là ngài không cho ông ấy cơ hội gặp”.

“Được thôi”, Rutledge đáp. “Tôi sẽ làm thế. Nhưng tôi muốn ông biết rằng đây là một sai lầm”.

“Tôi hiểu thưa ngài”.

“Làm cho xong đi. Cho ông ấy vào”.

Anderson ra hiệu cho thư ký riêng của tổng thống ở văn phòng bên ngoài báo họ đã sẵn sàng. Mười giây sau, cửa Phòng Bầu Dục mở ra và Alan Driehaus bước vào.

“Cảm ơn đã dành thời giờ tiếp tôi, thưa tổng thống”. Driehaus bắt tay Rutledge.

“Dĩ nhiên rồi Alan. Xin mời ngồi”. Tổng thống đáp rồi ngồi xuống. “Tôi chắc chỉ có vài phút thôi. Sao ông không nói luôn việc mà ông không tiện nói qua điện thoại nhỉ?”

“Tôi nghĩ rằng tôi đã giải thích với Chuck “

“Tôi phải rất thành thực với ông, Alan. Tôi đã nói với Chuck là giờ không phải lúc bàn những việc này, những việc không liên quan đến những gì đang xảy ra”.

“Tôi hiểu điều đó, thưa tổng thống, nhưng tôi hiện đang nắm một số tin tức mà tôi cho rằng không mấy thú vị”.

“Như là?”

“Trước tiên, tôi nhận được tin từ một nguồn đáng tin cậy rằng trong vòng hai mươi tư giờ trước, một hoặc một số đặc vụ của chính phủ Hoa Kỳ đã vượt qua biên giới Canada bất hợp pháp, sau đó tấn công và bắt cóc một người mà chính phủ Canada đã cho phép tị nạn chính trị”.

Rutledge liếc nhanh viên tham mưu trưởng để ông này biết rằng ông khó chịu đến mức nào về cuộc hội đàm này rồi quay sang Driehaus, “Tại sao ông không nói cho tôi biết nguồn tin đáng tin cậy của ông là ai bởi ông đang sử dụng nó để đưa ra một cáo buộc khá là nghiêm trọng?”

“Có lẽ tôi sẽ không nói được, thưa tổng thống. Tôi mong ngài cho tôi biết việc đó có thật hay không?”

Ngưỡng chịu đựng của Rutledge không còn nhiều cho ngày hôm nay nữa, ông nhanh chóng chạm đến giới hạn của mình. Tổng thống lên giọng đáp, “Làm sao ông dám bước vào văn phòng này và ra lệnh cho tôi? Nếu ông quên, Alan, tôi là Tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, và ông đang phụng sự tôi”.

Phản ứng của tổng thống quá đủ cho một câu trả lời. Driehaus chỉ còn thêm một câu hỏi nữa. “Tôi hiểu là chúng ta ngăn chặn tin lan ra rằng ta đã vi phạm toàn vẹn lãnh thổ của một quốc gia khác và cưỡng bức dẫn giải hắn về Mỹ nhưng thực chất tin đồn cho thấy ta đã đưa hắn về thành phố New York, chứ không phải nơi nào khác. Có phải thế không ạ?”

Rutledge ngả lưng vào ghế, đáp, “Ông và tôi không còn điểm nào cần phải thảo luận nữa. Cuộc họp kết thúc ở đây”.

“Ngài nói đúng, thưa tổng thống”, Driehaus đứng dậy và rút một phong bì từ túi áo ngực ra. Đặt phong bì lên bàn làm việc của Rutledge, Driehaus tiếp, “Tôi không thể tiếp tục làm việc và hỗ trợ các chính sách của cơ chế này nữa. Tôi sẽ còn nhận nhiệm sở trong lúc ngài và đất nước này cần để vượt qua thảm hoạ nhưng sau đó tôi sẽ từ chức. Tôi để ngày từ chức trong thư mở. Ngài cứ việc điền ngày phù hợp theo ý mình”.

Khi Driehaus bước về phía cửa, tổng thống lên tiếng, “Điều đó là không cần thiết, Alan”.

Bộ trưởng Driehaus quay lại, một tia hy vọng lóe lên. Có lẽ ta đã làm tổng thống nhìn nhận vấn đề một cách đúng đắn.

Nhưng tia hy vọng đó tắt ngấm khi Rutledge cầm bút lên và tiếp, “Tôi sẽ đề ngày hôm nay vào, ngay bây giờ”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.