CƠ QUAN AN NINH QUỐC GIA
PHÁO ĐÀI MEADE, MARYLAND
Mark Schreiber thả bản fax xuống chiếc bàn ngồn ngộn giấy của Joseph Stanton và nói “Giờ là ba: Transcon, Kim cương Geneva và Strong Box bên dưới đường hầm Lincoln. Ông vẫn định ngồi đó và nói với tôi rằng chúng ta không gặp phải sự cố nào chắc?”
“Bình tĩnh”, Stanton vừa đáp vừa liếc qua bản fax. “Ngay cả nếu có muốn, lúc này chúng ta cũng chẳng thể kêu gọi sự giúp đỡ của ai được”.
“Phải có ai đó chứ”.
“Không có”.
“Ông nói nghiêm túc không? Chúng ta không có kế hoạch đề phòng cho tình huống kiểu này à?”
“Để làm gì, Mark? Chúng ta vẫn không biết mình đang đối phó với cái gì”.
Schreiber nhìn sếp cứ như ông ta là một kẻ điên. “Hiện đã có ba cơ sở không trả lời lại”.
“Không trả lời, nhưng theo chúng ta biết họ vẫn đang xử lí dữ liệu”, Stanton khẳng định. “New York bị tấn công. Hãy chờ thêm chút nữa đi”.
“Đó là điều ông đã nói khi tôi bước vào lần trước”.
“Với tư cách là giám đốc của chương trình này, đó là câu trả lời của tôi cho dù anh có bước vào đây và hỏi bao nhiêu lần đi chăng nữa”.
“Thế nếu các cơ sở đó đã bị thoả hiệp thì sao?” Schreiber đánh bạo.
“Vậy chúng ta sẽ không thể thấy quá trình xử lí dữ liệu được. Anh biết hệ thống hoạt động ra sao rồi đấy, Mark. Anh cũng biết các điều khoản quy định về việc truyền tin. Nghe này, tất cả chúng ta đều đang giận dữ với những việc xảy ra ngày hôm nay và chúng ta đều lo ngại cho những người thân quen và đối tác của chúng ta ở New York, nhưng tôi sẽ chỉ nói với anh thêm một lần nữa. Tập trung vào công việc của mình đi”.
“Nhưng nếu chúng ta - “ Schreiber bắt đầu, nhưng anh ta bị tiếng điện thoại của Stanton cắt ngang.
“Tầng trên gọi xuống”, ông ta vừa nói vừa chỉ tay lên phía trên trần nhà và với lấy ống nghe. “Tôi muốn được nói chuyện riêng”.
Khi Schreiber rời khỏi phòng và đóng cánh cửa sau lưng lại, Stanton nói “Thế quái nào mà ông lại liên lạc với tôi qua đường dây này?”
“Vì ông có nhấc máy điện thoại di động đâu”, người gọi đáp.
“Nếu bật tivi lên một lúc, ông sẽ thấy hôm nay chúng tôi vô cùng bận rộn”.
“Bận hơn ông nghĩ”.
“Ông đang nói cái gì?” Stanton hỏi.
“Không phải qua điện thoại. Chúng ta cần gặp nhau”.
“Không thể được. Không phải hôm nay”.
“Là hôm nay”, người gọi nói. “và tôi muốn ông có mặt trong vòng nửa giờ nữa”.
“Thật điên rồ”, Stanton nói. “Ông có biết hiện giờ tình hình giao thông từ đây đến đấy là thế nào không?”
“Dùng một trong những chiếc trực thăng của cơ quan ấy”.
“Một cuộc khủng hoảng quốc gia đang diễn ra. Tại thời điểm này, các trực thăng chỉ được dùng cho trường hợp khẩn cấp thôi”.
“Đây là việc khẩn. Có kẻ đã biết về chương trình Athena”.