THÀNH PHỐ NEW YORK
“Chúng ta còn bao nhiêu thời gian?” Harvath hỏi khi Tracy cho anh biết thông tin mới nhất và kế hoạch của cô.
“Đừng lo”, cô đáp. “Những gì anh phải làm là nhảy ra khỏi chỗ đang đứng và chạy một mạch. Tôi mới chính là người phải thoát ra từ bên dưới”.
“Còn bao lâu?” anh hỏi lại.
“Có thể không đủ”.
“Không được, Tracy. Tôi không tán thành”.
“Nếu anh nghĩ thế, thì theo tôi, để tôi kiểm soát đúng là điều đáng mừng”.
“Tôi sẽ không để cô làm thế”.
Hastings ngừng tay và ngước nhìn anh qua tấm ván sàn đã được tháo bỏ. “Anh sẽ phải chấp nhận thực tế rằng ở đây anh không phải là chỉ huy. Không phải lần này, anh Harvath ạ”.
“Thưa cô, đây là đặc vụ Harvath”, anh lớn tiếng, “và đây còn là chiến dịch của tôi nữa”.
“Nhưng đây là quả bom của tôi”.
Cô ấy nói đúng, và anh biết cho dù anh có cố thuyết phục cô thế nào đi chăng nữa cô cũng sẽ không đổi ý. Đây là cách Tracy đối mặt với con quỷ trong người cô. Nếu quả bom phát nổ và mang theo cô, chí ít cô cũng đã hoàn thành được nhiệm vụ của mình. Cô sẽ không chạy trốn nữa. Cô đã phát ốm với việc che giấu những vết sẹo, chán ngấy với việc mọi người cố phải làm cho cô thấy thoải mái với diện mạo của mình, và mệt mỏi với cảm giác sợ hãi - sợ những chuyện đã xảy ra và khả năng mọi việc sẽ khác như thế nào nếu cô tháo được ngòi của quả bom cuối cùng kia.
Không, không gì có thể thay đổi được quyết tâm của Tracy Hastings. Cô sẽ chiến đấu đến cùng cho dù kết quả có thế nào đi chăng nữa.
Về phần mình, Harvath không thể để cô chuốc hết mọi rủi ro vào bản thân. Cô không đáng phải chết. Cô đã phải chịu đựng quá nhiều ở Iraq và cả những chuyện khác nữa kể từ khi nhiệm vụ vô hiệu hóa quả bom kia không thành. Nhưng anh có thể làm gì? Câu trả lời thật khó chấp nhận, nhưng nó quá rõ ràng - chẳng thể làm gì hết.
“Việc cô không phục tùng đã được ghi vào hồ sơ”, Harvath nói.
Anh nghe thấy Hastings bật cười bên dưới sàn nhà.
“Thật sao?” cô bắt đầu trích lại nguyên văn từng lời của anh.
“Nhận thấy mình chẳng phải là nhân viên liên bang hay một chuyên viên tháo bom còn đang công tác, và sự tham gia của tôi trong chiến dịch này là không chính thức, không được công nhận, và gần như là không được phê chuẩn, tôi không biết như thế thì sẽ gây ra bất lợi gì?”
Harvath nghĩ một lát và nói “Việc cô không phục tùng trong đội sẽ phải trả một cái giá khá đắt. Cô sẽ phải trả tiền bữa tối cho chúng ta, trung úy”.
Hastings lại bật cười, mặc dù lần này là cười gượng. “Nếu cả hai chúng ta sống sót ra khỏi đây, tôi sẽ mạo hiểm trả tiền bữa tối. Thực ra, chúng ta sẽ đi bất kì đâu anh muốn”.
“Tôi sẽ nhớ lời cô”, anh nói.
“Được”, cô đáp. “Khi nào tôi bảo, tôi muốn anh lùi một bước ra khỏi tấm ván sàn và chạy thục mạng”.
“Cô sẽ làm gì?”
“Hi vọng tôi sẽ nhìn bao quát được và cười khi anh bị một cô gái đi bộ nào đó đánh bại”.
Lần này, đến lượt Harvath phì cười. “Cô chẳng giống con gái chút nào, Tracy ạ”.
“Cô muốn nói lời tâng bốc sẽ đưa tôi phiêu du khắp nơi, nhưng dù sao lời động viên trong giờ phút khó khăn này cũng có vẻ chẳng hợp lí chút nào. Chỉ tập trung sẵn sàng chạy thôi”.
“Rõ, thưa cô”.
Hastings nhìn xuyên qua cái lỗ trên sàn nhà và nói “Trung úy ra lệnh cho anh, đặc vụ Harvath”.
Harvath mỉm cười với cô và cầu Chúa cô sẽ thành công. Anh không biết tại sao - có thể là do cô dễ bị tổn thương, hoặc cũng có thể là thái độ của cô về quả bom, nhưng cô đã trở nên rất gắn bó với anh và anh đang lo lắng không biết có cơ hội mời cô đi ăn tối và khiêu vũ nữa không.
“Được rồi, đếm đến ba”, cô nói, rồi vòng lại phía dưới sàn nhà tới chỗ quả bom thứ hai.
Harvath hít một hơi thật sâu và chờ đợi. Rồi anh nghe thấy tiếng cô.
“Một, hai, ba”.
Nhấc chân ra khỏi tấm ván sàn, những gì Scot có thể nghĩ đến là phải chắc chắn Tracy Hastings bảo toàn được tính mạng. Điều gì đó mách bảo anh rằng nếu không, anh sẽ phải mang gánh nặng đó đến hết cuộc đời.
Anh quay người, hi vọng trông thấy cô từ dưới ngoi lên, nhưng không phải. Anh nhìn về khoảng trống trên sàn nhà cạnh chỗ anh vừa đứng, cô cũng không có ở đó. Cô đang ở chỗ quái quỷ nào vậy?
Đột nhiên, có tiếng mảnh vỡ gần dưới chân anh, và anh nhận ra chắc hẳn cô đang bò bên dưới sàn nhà sang phía bên kia để nhìn thấy rõ hơn từ cửa. Khi tấm ván sàn tung ra, cô hét lên “Chạy đi, anh ngốc quá. Chạy mau!”
Harvath phớt lờ lời cô nói, anh cúi xuống, cầm chặt tấm ván sàn và gỡ phần còn lại ra. Anh kéo Tracy lên. Tin tưởng vào nhận định của mình, hay đúng hơn là bản năng sinh tồn của mình, cô không hề quan tâm đến việc dừng lại để cảm ơn anh. Cô chạy như ma đuổi. Và đúng như dự đoán của cô, cô quay đầu lại và thấy Harvath chạy không bằng một đứa con gái đi bộ.
Cảnh tượng thật tức cười trừ thực tế là năm giây sau, cả hai quả bom cùng phát nổ làm những mảnh kính vỡ và chất dẻo xé gió bay khắp phòng.