Ngồi bên trong chiếc Scout, Rath quan sát phía bên ngoài căn hộ của Larry Wilks từ vị trí cách vài tòa nhà phía bên kia đường. Lớp phủ trên con đường nhỏ hẹp nứt vỡ ngổn ngang do băng đá, con phố nhỏ bị lãng quên và che phủ bên dưới những rặng cây thông đỏ được “Đội quân cây FDR”[1] trồng chuẩn xác theo những hàng lối kỳ lạ.
Dọc hai bên đường là những sân nhà được chăm sóc một cách cẩu thả ngập trong lá thông mục và cành cây gãy vụn. Rath mới đỗ xe có vài phút mà kính chắn gió đã bị nhỏ lốm đốm nhựa cây trông như đám phân chim sền sệt. Đâu đó quanh đây, tiếng gà gáy vang lên như thể bóng cây thông rậm rạp che khuất ánh nắng khiến lũ gà tội nghiệp bối rối tưởng nhầm là trời chỉ mới vừa sáng - một buổi bình minh vĩnh cửu.
Những căn nhà quanh đây là sản phẩm của đợt bùng nổ địa ốc sáng nở tối tàn hồi những năm 1980, kế hoạch phát triển địa ốc bỏ ngỏ, những trần nhà ngập nước mưa chuyển dần thành một thứ nước súp xanh màu tảo và cóc chết trông không khác gì nồi độc dược của lũ phù thủy trong truyện cổ. Con đường đã được hoàn thiện nhưng những mảnh vụn từ thời kỳ hoàng kim của nó từ hồi năm 1987 vẫn còn vương vãi khắp nơi. Những cửa sổ từ lâu đã tối mờ lấm tấm mấy miếng dán ghi “Tot Finder”. Bên cạnh lối vào vỡ vụn của mỗi căn nhà là một khoảnh sân nhỏ để chơi bóng rổ - ván hậu bằng kim loại gỉ sét nhìn không ra chất liệu ban đầu, lưới bóng chỉ còn là chút ít mảnh vụn phất phơ trong gió như những mảnh giẻ lau xơ xác. Cột bóng rổ nghiêng đi như bóng lưng còng chán nản, lớp xi măng chôn giữ chân cột từ hai mươi lăm năm trước giờ nứt vỡ và lơi lỏng. Trong tầm mắt Rath chỉ có sự cổ xưa và cũ kĩ, không có một tấm bảng nào mới, chỉ có một chiếc trông tương đối khá là loại dành cho trẻ em có thể điều chỉnh được độ cao và được gắn bánh xe để dễ di chuyển.
Rath có thể hình dung ra tiếng la hét phấn khích của lũ trẻ đã từng chơi đùa khắp con đường cô độc này trên những chiếc xe ba bánh Big Wheel, gần như có thể chạm tới hình bóng mơ hồ của những quầy bán nước chanh dựng tạm bằng bìa giấy, những tia nước vòng cung lóng lánh ánh bạc đã từng thấm đẫm những bãi cỏ này, những ông bố đứng trong sân lau rửa những chiếc ô tô kiểu cổ hoa văn giả gỗ, những bà mẹ mỉm cười nói chuyện với nhau qua hàng rào giờ đã đổ rạp trở về trong vòng tay đất mẹ. Những năm tháng ấu thơ của anh đã đi rất xa rồi.
Rút sổ tay ra kiểm tra lại địa chỉ: Căn hộ số 2, 139 phố Pine, Rath mở ngăn hộc trên xe, thoáng cân nhắc việc có nên mang khẩu súng lục 22 li theo người hay không. Lát sau, anh đóng nó lại, bước ra khỏi xe và nhẹ nhàng đóng cửa.
Trước cửa căn nhà số 139 phố Pine là hai chiếc xe: một chiếc Doge Neon màu tím và một chiếc Ford F150 màu trắng nằm bên đường chính loang lổ dầu nhớt và đủ thứ dịch chảy ra từ động cơ.
Căn hộ số 2 nằm ở nửa trên của một ban công nhô ra trên đầu cầu thang sắt trông không khác gì mấy cái cột thoát hiểm cứu hỏa gắn sát vào bên lớp nhựa bên hông tòa nhà.
Rath bước lên lầu, cầu thang vang lên những tiếng kẽo kẹt, oằn mình lắc lư dưới sức nặng của anh. Cánh cửa trước mặt bám đầy nấm mốc đen sì, cửa kính đục ngầu ngăn cản tầm nhìn của anh vào bên trong. Rath gõ cửa.
Gần như ngay lập tức, cánh cửa bật mở như thể nó, hoặc ít nhất là ai đó đằng sau nó đang sẵn sàng đợi anh. Một cô gái, với đôi mắt tròn xoe ướt rượt như mắt của đứa trẻ bị bỏ rơi, cặp mông căng tròn bó chặt trong chiếc quần short siêu ngắn Daisy Duke trông có vẻ chật chội. Cô ta buộc tóc đuôi ngựa, mặc một chiếc áo ba lỗ dạng thể thao bó sát màu hồng có in một chữ “Pink” khá lớn, Rath đoán là ngay cả những người không may bị mù màu cũng sẽ biết được cái áo màu gì nhờ dòng chữ đó. Vài vệt sô-cô-la bám trên chiếc áo đã xơ xác đến gần như trong trong suốt, và vì cô gái không mặc áo lót, hai điểm sẫm màu trước bầu ngực căng đầy ẩn hiện trước mắt Rath, vẻ mặt cô gái cho thấy cô ta đúng là đang chờ đợi một ai đó nhưng chắc chắn không phải là anh.
“Anh là ai?” Cô ta lên tiếng, mặt lộ vẻ thất vọng.
“Larry có nhà không?”
Cô ta định sập cửa nhưng không thành khi mũi giày của Rath đã chặn ngang khe cửa.
“Cái mẹ gì thế?” Cô gái chửi thề, hơi thở nồng nặc mùi rượu Gin. Mới chỉ có 1 giờ chiều. Cô ta ngoái đầu hét vào trong nhà. “Bố già!” với một giọng điệu mỉa mai. “Một tay trong đám chơi ‘coke’[2] dặt dẹo bạn ông đến này!”
Kết quả của sự thiếu dạy dỗ, cô gái này... Rath lắc đầu.
Cô ta thả mình xuống chiếc ghế dài lấm tấm lông chó, nửa nằm nửa ngồi chơi một trò chơi xưa như trái đất. Dáng nằm khêu gợi, hai chân để mở, tay đặt ở khoảng giữa hai đùi đang liên tục vùi dập cần gạt của tay cầm trò chơi điện tử. Larry - ông bố, ngả ngả nghiêng nghiêng bước ra từ trong bếp, nước da ông ta trắng ởn nhợt nhạt, bụng ỏng đầy mỡ chật căng sau lớp áo may ô tàn tạ, kéo căng cạp quần đùi tới mức tối đa. Lão đi mỗi một chiếc tất trắng luộm thuộm, bàn chân còn lại để trần, ngón chân lông lá biến dạng và két đầy thứ ghét đen sì. Trên mặt lão đầy những râu với bột trắng lấm tấm cho thấy lão vừa mới ăn xong cái bánh rán donut phủ đường hoặc vừa mới cắm mặt vào cái thứ “coke” mà cô con gái vừa mới nhắc tới.
“Cái quái gì?” Lão cằn nhằn. “Mày bảo với Porckchop của tao rằng mày đến đây vì thuốc? Mày lấy đâu ra cái ý tưởng nhồi vào đầu nó rằng tao buôn thuốc phiện? Tao không biết mày là thằng quái nào hết, mày nghĩ mày là ai?”
Lão tiến gần về phía Rath, thân thể tỏa ra thứ mùi hôi thối như mùi cống bị tắc.
“Tôi cần hỏi một số điều về con gái ông.” Rath nói, nhìn thẳng vào mắt lão.
“Tao chả có đứa con gái nào cả!”
“Mandy, con gái ông...”
“Nó không phải con tao!”
Rath đứng hình, có chút bối rối. “Tôi vừa mới quay lại từ nhà của vợ ông, và...”
“Vợ cũ.”
“Con gái ông, Mandy, đang mất tích.” Rath nói với chất giọng sắc bén.
Wilks cong môi và lắc đầu như con chó bun vẫy nước. “Nó là một con điếm y hệt con mẹ nó. Có khả năng là lại chạy theo gã nào đó rồi. Mụ ấy có nói cho mày biết vì sao tao bỏ ả không?”
“Cô ấy nói rằng cô ấy đã li dị ông.”
“Đương nhiên nó sẽ nói điều gì có lợi cho nó rồi!”
Làm như ông thì không, Rath nghĩ, - tự coi mình có quyền thích gì nói nấy, như thể ông có vị thế xã hội thật lớn lao nên chả có ai có quyền chỉ trích ông vậy.
“Ông bố” lệt xệt lê về phía nhà bếp, Rath bước theo phía sau, đi qua chiếc ghế dài nơi “Porkchop” nằm ngả ngớn, một tay vẫn gạt cần gạt, tay còn lại móc vào quần short mà gãi liên tục.
Bước vào nhà bếp, một đàn mèo quây lại quanh chân Rath rồi lần lượt nhảy lên bàn, bước vòng quanh một cách bất an. Ở góc phòng, một chiếc đùi hươu vẫn còn đẫm máu treo lủng lẳng trên sợi dây xích han gỉ, máu nhỏ giọt xuống chảo nướng bánh bên dưới. Lũ mèo vẫn đang quanh quẩn liếm lông trong sự thờ ơ đặc trưng của loài mèo. Không gian tràn ngập mùi vị của mèo làm Rath hắt xì một cái thật mạnh.
“Ông bố” ngồi bên một cái bàn formica ngổn ngang truyện tranh, hộp đựng đĩa trò chơi và vỏ đựng bánh rán Donut. Hai khẩu súng nằm lạnh lẽo trên mặt bàn, ngay trong tầm với của lão. Một khẩu 22 li rẻ tiền nhìn có vẻ đã han gỉ. Còn lại là khẩu 45 li mẫu 625JM với thép không gỉ đã được đánh bóng. Viên đạn của nó đủ mạnh để xuyên ngọt qua người Rath, đục thủng bức tường phía sau và mất hút sau rặng cây.
Rath liếc nhìn mặt bàn - một đám chai lọ nhỏ, giấy chống thấm và cân tiểu li trước khi nhận ra ánh mắt đục ngầu của lão bố đang nhìn anh.
“Ngồi!”
“Không sao,” Rath từ chối.
“Ngồi!” Lão nhắc lại và đặt tay lên khẩu 625JM.
Rath đành ngồi xuống, cái ghế có vẻ dinh dính - còn cái thứ gì làm nó dính anh không nghĩ là mình muốn tìm hiểu. Anh nhớ khẩu 22 li bị bỏ lại trong xe - một khẩu súng ở trong xe thì chả giúp được gì cho anh vào lúc này. Một viên đạn 22 li dù được bắn ở cự li gần thì cùng lắm cũng chỉ xuyên qua được hơn chục phân mỡ trên người lão bố. Rath sẽ phải nhồi thẳng viên đạn vào sọ lão, mà đó thì không phải ý định của anh khi đến đây. Phòng bếp bẩn thỉu đầy máu tanh, lũ mèo dơ và ngập trong đủ thứ mùi hôi xộc ra từ người lão bố giờ đang ngồi nghịch cái cân.
“Khi ông nói cô bé không phải con gái ông, ông có ý gì?” Rath hỏi - lưng áo anh dính chặt vào người vì mồ hôi. Máu chảy từ cái giò hươu nhỏ xuống cái chảo bên dưới từng tiếng “pinh pinh” vang lên trong không gian yên lặng.
“Từ ba năm trước, đại khái là tao đi xét nghiệm coi hai hòn bi của tao có bị ung thư không. Hóa ra đám lít nhít của tao quá yếu, kể cả trứng có được thụ tinh thì cũng không thể phát triển hoàn thiện được. Đó là lý do hai đứa nhóc đầu tiên bị sảy. Mày hiểu không?”
Mấy con mèo nhảy lên từ góc phòng cắm ngập móng vào cái giò hươu một cách thèm khát, rồi trượt xuống để lại từng vệt từng vệt lông tả tơi trên miếng thịt. Máu ứa ra, nhỏ xuống dưới cái chảo bị mèo bu xung quanh liếm soàn soạt.
“Kể cả vậy, hiện tại cô bé đang mất tích.”
“Tốt!” Tiếng của Porkchop vọng vào từ bên ngoài.
Lão bố càu nhàu. “Ghen tị, như mọi con đàn bà khác.” Bàn tay siết lấy khẩu 625JM. Đặt nằm cạnh nhau nó khiến khẩu súng lục ổ quay còn lại trông như một gã lùn nhỏ con đứng cạnh người khổng lồ. “Vậy, mày muốn gì?”
“Tôi muốn biết ông ở đâu vào buổi tối trước...”
Mắt lão lóe lên. “Ở đây.”
“Có ai làm chứng cho ông không?”
“Có,” lão nói, hất cái cằm ba ngấn về phía sô pha. “Nó.”
Porkchop ngẩng đầu lên và nhìn lão chằm chằm.
“Đúng thế còn gì?” Lão nói.
“Ờ. Đúng.” Cô gái càu nhàu rồi quay lại cắm đầu vào chơi điện tử.
“Mà mày là thằng chó nào mới được,” lão quay sang Rath. “Xộc vào nhà tao như mấy thằng thám tử? Mày không phải cớm, tao chắc chắn, và...”
“Một người bạn của gia đình. Tôi chỉ muốn hỏi xem ông có thể cung cấp được chút...”
Rath dừng lại khi Porkchop đứng lên và lững thững đi về cuối hành lang, ngực cô ả như sắp bật tung khỏi cái áo. Một bên núm lòi ra qua kẽ áo rách. Cặp mông tròn trịa lấp ló dưới cái quần short siêu ngắn rung rinh núng nính khi cô ta bước vào một căn phòng khác. Rath kéo ánh mắt mình ra chỗ khác.
“Mày muốn nếm thử không? Porkchop ấy.” Lão bố nói, và lão cười, hàm răng cáu bẩn như cái máy rửa bát đĩa gỉ sét ở góc phòng.
Rath giật mình, cảm thấy dạ dày đang cuộn lên từng đợt.
“Cái cách mà mày nhìn theo nó,” lão nói. “Tao nghĩ mày sẽ thích thử một đôi lần đấy.”
“Tôi ổn.” Rath nói.
“Nó được lắm. 50 đô thôi.” Ngón tay lão lần tới chốt an toàn trên khẩu 625JM.
Rath cảm thấy sống lưng lạnh toát. Mình phải ra khỏi đây - anh lùi ghế lại.
Một con mèo to lớn với kích cỡ của một con chó Labrador chồm lên chiếm lấy chỗ máu trên chảo, xù lông đe dọa những con khác đang nhăm nhe lao vào.
“Một gã keo kiệt,” lão bỏ tay khỏi khẩu 45 li, với lấy khẩu lục quay 22 li. Khẩu súng nhỏ bé gần như mất hút trong bàn tay to bè. Lão khoanh tay trước ngực, ngả ra ngất ngưởng trên chiếc ghế bé xíu mong manh, “Hay mày là đồng tính?”
“Ờ, kiểu kiểu thế.”
Rath liếc sang cái giò hươu.
Máu vẫn nhỏ xuống từng giọt.
“Vậy thì,” Rath nói. “Xem ra ông nên nói chuyện với cảnh sát thật thì hơn.”
Lão bố trầm ngâm như thể trong đầu lão đang tính toán lượng tử vật lý của dòng thời gian. Lão nhìn xoáy vào Rath, đôi mắt mờ đục đã khôi phục lại vẻ trong sáng nhưng vằn lên một nét điên cuồng.
Một con mèo đằng sau chân lão, cả người thu lại như chuẩn bị lao lên cắm ngập móng vào lớp thịt và xé toạc nó ra.
Lão đá con mèo, nó xù lên giận dữ, nhe ra hàm răng nhọn trắng ởn. Lão bố chĩa súng vào ngực Rath, mỉm cười. Vung khẩu 22 li về cái giò hươu và nổ súng. Lũ mèo còn chả buồn giật mình như thể chúng đã quá quen thuộc với việc này. Dù chỉ là đạn cỡ 22 nhưng lĩnh một viên đạn ở khoảng cách này Rath hoàn toàn có thể tử vong - sau một lúc, thậm chí là vài giờ quằn quại - nhưng cuối cùng kết quả vẫn là cái chết.
Lão ngồi dậy, miệng kéo ra một nụ cười điên cuồng. Rath đứng phắt dậy, đẩy chiếc bàn đập mạnh vào cái bụng núng nính mỡ, lão “hự” lên một tiếng, ghế nghiêng đi, đôi tay lão chới với, cặp mắt trợn to, “Cái quái...”
Rath đẩy bàn mạnh hơn. Lão ngã ngửa ra sau và vật xuống sàn cái rầm. Chai bia rỗng rơi xuống và vỡ tan tành, đầu lão đập vào cạnh quầy. Lão nằm dưới sàn, bật ra những tiếng rên rỉ, máu chảy ra từ một bên tai.
Porkchop lao vào phòng, đồng tử nở to kinh hoàng, răng va vào nhau lập cập. Mắt ả nhìn về phía khẩu 22 li trên sàn. Rath đá nó vào gần lò và liếc sang. “Ra ngoài,” Rath nói, và khi cô ả lườm lại anh, anh chuyển từ yêu cầu sang ra lệnh. “Ngay lập tức!” Ngay lập tức chút dũng khí nhỏ nhoi của cô nàng xì ra như bong bóng xì hơi, ả hoảng sợ, chạy qua phòng khách, mở toang cửa vào lao xuống qua chiếc cầu thang ọp ẹp.
Lão bố lồm cồm bò dậy, nhìn xoáy vào Rath, như thể lão muốn giết kẻ đang đứng trước mặt này.
Rath vớ lấy khẩu 45 li khi lão lao vào anh. Đầu cúi thấp và hai tay dang rộng, lão húc thẳng vào người Rath khi anh chỉ vừa mới giương súng. Rath cảm thấy mình bị nhấc bổng lên, mắt nổ đom đóm khi lưng anh đập xuống sàn. Anh rú lên một tiếng đau đớn khi lão chồm lên người anh - cảm giác như xương sống đang bị người ta bóp vỡ thành từng mảnh.
Rath cố gắng lôi khẩu 45 li từ giữa hai người ra khi lão đứng dậy, túm lấy cổ Rath như nắm một con gà con và ném bay anh như thể anh chẳng là gì hơn một chiếc tất bẩn thỉu. Rath đụng phải cái giò hươu lạnh lẽo nhớp nháp ngay trước khi sống lưng anh va mạnh vào tay nắm cửa tủ lạnh. Anh đổ sụp xuống sàn, từng dây thần kinh rung lên trong cơn đau vừa nổ tung trong cơ thể. Anh cứ nghĩ mình sẽ ngất xỉu, đôi mắt mờ đi, tai lùng bùng ù ù và mũi thoang thoảng mùi tanh ngọt.
Khẩu 45 li văng ra bên cạnh, gần trong gang tấc mà tưởng như xa tận chân trời. Anh vươn ngón tay run rẩy về phía nó, nước mắt trào ra vì cơn đau. Ngón tay vừa kịp chạm vào báng súng ngay khi lão bố lật tung chiếc bàn và khom xuống thân xác tàn tạ của anh.
Lão vươn tay lấy khẩu 45 li khi Rath lắc đầu. Không, không, anh nghĩ. Lão lật tay tông thẳng một cú vào mặt Rath, viên đá trên nhẫn để lại trên mặt anh một vết bầm đen.
Rath đứng dậy, hàm răng nghiến chặt trong cơn đau của tấm lưng tàn tạ, hai tay nắm lấy khẩu 45 li. Anh nhìn thấy lão ta cũng đang lảo đảo đứng thẳng lên và đẩy khẩu súng đập thẳng vào mặt lão. “Tao sẽ phủ kín sàn nhà với bất kỳ thứ gì có trong hộp sọ mày!” Anh ấn nòng súng vào giữa chân mày, ngón cái mở chốt an toàn, ngón trỏ đặt trên cò súng, run rẩy kiềm chế cảm giác muốn bóp cò.
“Nằm xuống!” Rath quát.
Và lão ta nằm xuống.
“Ngoan đấy,” Rath nghiến răng, gương mặt nhăn lại cố kiềm chế cảm giác buồn nôn.
Rath quay người ra khỏi căn hộ, lết xuống cầu thang. Nó không ngừng rung lắc làm anh muốn nôn mửa. Ra đến bên đường, vấp phải sợi dây nối giữa chiếc Neon và chiếc F150, trán anh đập cái “cốp” vào nắp ca-po chiếc Neon. Anh lảo đảo lùi lại và cố lê lết về phía chiếc Scout, mỗi bước đi, anh cảm giác cơn đau lại bùng lên dữ dội hơn. Tựa như nàng tiên cá trong truyện cùng tên của Andersen.
❀ ❀ ❀
[1] Nguyên gốc: Tree Army - tên gọi vui của Civilian Conservation Corp/CCC - Lực lượng Bảo trì Dân sự, được thành lập dưới thời tổng thống Franklin. D. Roosevelt.
[2] Coke: có nghĩa thông dụng là coca-cola, tuy nhiên trong tiếng lóng nó dùng để chỉ heroin.