Grout bước nhanh qua cậu nhân viên khuân vác ở cửa vào khu nghỉ dưỡng Double Black Diamond, thoáng liếc qua gương mặt chàng trai. Mặt bẹt và to, mũi vừa tẹt vừa hếch, cặp mắt ti hí nhìn có vẻ quá gần nhau, hàm răng vẩu lộn xộn như cầu xin một cái nẹp răng nhưng không được đoái hoài - hình mẫu trai quê địa phương từ Morrisville hoặc vùng nào đó xung quanh Stowe. Sau giờ tan tầm, ngay khi vừa gỡ xuống khỏi người lớp áo nhân viên của Double Black Diamond, cậu chàng sẽ đi đâu đó khoe khoang trên chiếc ATV[1] thỏa mãn cái máu sĩ diện của đàn ông thường cháy rừng rực trong người đám say xỉn thích đốt xăng ở nơi này hay nơi khác. Grout khinh thường xe ATV, xe mô tô trượt tuyết và đám lười biếng lái chúng chỉ để bơm phồng cái sĩ diện của bản thân và cười cợt bất kỳ ai ngang qua. Anh cũng chả ưa gì lũ rởm đời khuấy động sự yên tĩnh của hồ Canaan bằng tiếng động cơ xe mô tô nước. Mỗi lúc đám vô học này khoe khoang mấy cái đồ chơi cỡ bự đó, để lại đằng sau là những chai bia rỗng ngổn ngang, bao cao su đã xài và vỏ đủ thứ đồ ăn chất đống thành bãi rác - một quang cảnh không mấy đẹp đẽ để đưa vợ con đi ngắm trong những ngày nghỉ hiếm hoi.
Cậu khuân vác kia có thể thầm khinh bỉ lũ nhà giàu bước qua ngưỡng cửa này, những người cho cậu ta tiền boa để trang trải cho cuộc sống - phải rồi, một sự “biết ơn” thật đáng quý cho số tiền họ đã cho. Grout cũng không ưa giới nhà giàu lắm, nhưng không phải là do ghen tị với số tiền họ có.
Grout có ý định nhảy vào cùng chia một miếng bánh trong ngành dịch vụ béo bở này - thậm chí đã từng muốn nộp hồ sơ ứng tuyển vị trí trưởng bộ phận an ninh - nghe đồn là một công việc hái ra tiền. Họ chỉ làm việc trong giờ hành chính, lại ít có nguy cơ bị thằng cha vơ chú váo nào đó bắn bỏ trong lúc đang điều tra. Jen chỉ thiếu mỗi nước cầu xin anh thử ứng tuyển vào một vị trí như vậy. Anh đã dao động, nhưng lại nghĩ lại vào phút chót sau cả tiếng ngồi nghe kênh ESPN trên radio. Nói cho cùng thì anh là ai? Một người đàn ông, anh muốn làm công việc của một người đàn ông nên làm - một sĩ quan cảnh sát - một thám tử điều tra. Tay sai cho lũ nhà giàu ư? Không hợp với anh. Nhưng phải công nhận tiền lương họ trả rất cao.
Grout không ghét họ vì họ giàu có, mà do thứ gọi là “sự ngu xuẩn của tầng lớp tinh anh.” Họ đến đây trượt tuyết và tự cho mình quyền bắn giết lũ gấu đen đang lục thùng rác bên nhà trong khi chính cái khu trượt tuyết họ xây mới là thứ phá hoại môi trường sống của lũ gấu, đẩy chúng đến bên bờ tuyệt chủng, lôi chúng vào bước đường cùng phải đi lục thùng rác kiếm cái ăn. Họ rên rỉ, than vãn khi những hồ nhỏ họ từng bơi khi còn bé giờ khô cạn và lầy lội những bùn mà không biết rằng chính cái khu trượt tuyết này hút hết nước ở các ao hồ để tạo ra từng dòng từng dòng sông tuyết nhân tạo. Grout cũng chẳng quan tâm mấy đến môi trường - không giống mấy kẻ viển vông ngoài kia mở miệng ra là bảo vệ môi trường nhưng lại thản nhiên kiếm tiền nhờ vào những vụ “môi trường” bị tàn phá. Anh thậm chí là một trong số những người ký vào giấy đồng ý cho tập đoàn bất động sản Raven Way bước chân vào nơi đây. Anh ghét sự vô tri và ngu ngốc.
Grout chen qua đám du khách lắm tiền và bước tới quầy tiếp tân.
Một phụ nữ trẻ với mái đầu pixie trong áo cánh và quần âu đen đồng phục của Double Black Diamond ngẩng đầu lên. Fawn - theo như thông tin ghi trên bảng tên thì đó là tên của cô gái - còn có phải là tên thật hay không thì anh chịu.
“Xin hỏi tôi có thể giúp gì cho anh?” Fawn nói, nét lông mày nhướn lên khỏi một vị trí vốn đã rất thiếu tự nhiên.
“Tôi muốn gặp cô Cynthia Mann.” Grout nói trong khi giơ phù hiệu ra trước mặt trong vẻ kinh ngạc đến há hốc mồm của Fawn.
“Tuyệt!” Cô nói, miệng cười toe toét, “tôi sẽ túm cô ấy ra đây ngay.” Cô gái quay người đóng chặt cánh cửa phía sau, rướn người thầm thì với Grout. “Nè, cô ấy đã làm gì nên tội hả?”
“Không thể tiết lộ.” Grout trả lời.
“Có ai biết đâu mà!”
“Không được là không được!”
Fawn mở cửa và lẻn vào phòng nghỉ phía sau.
Grout nhìn xuống đồng hồ trên cổ tay, anh có thể dành ra nửa tiếng đồng hồ để hỏi thăm Cynthia trước khi quay lại phía bắc. Hôm nay là ngày nghỉ “chính thức” của anh, anh phải quay lại kịp trận bóng rổ của Liam và chuẩn bị cho buổi tối với gia đình ở Cung điện Pizza - một cái tên rất chi ngắn gọn và thiếu sáng tạo. Dù sao thì chủ nhật là ngày duy nhất trong tuần anh không đi làm về muộn hoặc phải chạy đến hiện trường vào giữa đêm sau khi tổng động viên tinh thần của Jen mỗi khi cô thấy khó chịu với việc anh để công việc xen vào ngày nghỉ. Ngày-dành-cho-gia-đình. Grout thấu hiểu cảm giác của Jen, hiểu quan điểm của cô nhưng mà anh có thể làm gì khác được đây? Đánh hơi thấy lũ cặn bã là tài năng thiên bẩm được lão Barrons đào móc ra từ trong anh, cho anh cơ hội được sống với ước mơ. Grout mong chờ mình được thăng tiến ngay khi yêu cầu bổ sung kinh phí được phê duyệt - giống như mong đợi của Jen. Trong mắt cô, anh thừa khả năng làm một điều tra viên cấp cao và nên tiến thân từ lâu rồi mới phải. Dạo này cô bắt đầu úp úp mở mở nói với anh rằng có lẽ anh không thăng tiến được chẳng phải là do vấn đề kinh phí chết tiệt kia đâu mà có khi là do chính bản thân anh thiếu chí tiến thủ - và điều này làm anh bực mình. Có lẽ anh đã tiến xa từ lâu nếu có thể cống hiến nhiều hơn cho công việc, nếu cô không bắt anh về nhà mỗi tối.
Fawn bước ra từ phòng trong, kéo theo một người phụ nữ với mái tóc bạch kim dài buộc kiểu đuôi ngựa trông rất chặt - chặt tới nỗi cảm tưởng như nó đang kéo căng cả da mặt cô ra vậy - trông không khác gì thành quả của một tay bác sĩ phẫu thuật thẩm mĩ lấy bằng cấp trên mạng. Grout cảm thấy lòng ngứa ngáy muốn tháo ngay cái kẹp tóc trên đầu cô gái xuống để cơ mặt cô được thả lỏng ra.
Grout theo cô gái đi vào văn phòng, cô không mặc bộ quần áo đen thuần túy như những nhân viên khác của khách sạn mà mặc một chiếc váy len màu cam đỏ - màu của lá thu vào lúc rực rỡ nhất. “Mời ngồi!” Cô lên tiếng khi ngồi xuống một đầu chiếc bàn trắng sang trọng. Anh nhanh chóng nhận ra rằng người phụ nữ này đang mang thai.
Grout nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế ở đầu kia chiếc bàn.
“Vậy...,” Cynthia Mann đặt tay lên bàn và vỗ nhẹ. “Làn gió nào đưa anh đến đây vậy, ngài cảnh sát?”
“Một cô gái trẻ đã mất tích, chúng tôi tìm được một quyển sổ trong phòng cô bé.” Anh chỉ vào quyển sổ của Cynthia đang đặt trên mặt bàn. “Giống như quyển đó. Cô bé có thể lấy được quyển sổ bằng nhiều cách khác nhau, nhưng chúng tôi vẫn phải xem xét mọi đầu mối dù là nhỏ nhất, vì vậy...”
“Tên đầy đủ của cô bé là gì?”
Cynthia mở máy tính xách tay, gõ cái tên Grout vừa cung cấp, tiện tay với lấy chiếc cốc có in logo khách sạn... và chờ đợi.
“Trong vòng ba tháng qua không có cái tên nào như vậy được ghi lại trong hệ thống.”
Grout đề nghị cô tra lại khoảng thời gian trước đó.
“Mấy quyển sổ này mới chỉ tồn tại từ tháng tám trở lại đây,” cô nói. “Chúng tôi đổi tên cả khu nghỉ dưỡng sau khi nó đổi chủ và được ông chủ mới chi hẳn 20.000.000 đô la tiền tân trang.”
Grout huýt sáo, lại thêm một ngõ cụt nữa. Anh đã có linh cảm mình sẽ phí thời gian vào những đầu mối mơ hồ như vậy, nhưng anh làm gì còn lựa chọn nào khác? Ước gì anh có trong tay một đầu mối nào đó rõ ràng hơn: động cơ, cơ hội, vật chứng, một manh mối có thể gợi ý cho anh, soi sáng một phần của mê cung rắc rối này. Chỉ cần một chút bằng chứng nhỏ nhoi chứng minh rằng Mandy còn sống thôi cũng được. Anh cần một đầu mối rõ ràng, nhưng giờ anh có nguyên một đống đầu mối chằng chịt - giống như trò chơi giải đố anh hay chơi cùng Liam vậy.
“Có vẻ như con bé ở đây cùng một ai đó khác, chắc chắn nó không thể chi trả nổi tiền phòng.”
“Cũng như hầu hết người dân ở Vermont vậy. Tôi cũng không, cho dù tôi được giảm giá 40%.”
“Cô có nhận ra cô gái trong ảnh không?” Anh hỏi, đưa ra một tấm ảnh của Mandy - đẹp hơn tấm của Rath. Grout đã tạt qua chỗ Doris và chị ta đã đưa cho anh tấm ảnh đẹp nhất.
Cynthia vò đầu “Có vẻ như tôi biết cô ấy, cô bé đến từ đâu?”
“Canaan.”
“Một vẻ đẹp đích thực, một bông hoa đồng nội. Cô ấy sẽ nổi tiếng ở New York hoặc...,” cô búng ngón tay. “Anh biết đấy, chúng tôi có đơn vị tuyển người mẫu ở đây, đảm nhiệm cả vai trò thử vai nữa - dù phần lớn là bên ngoài Boston. Họ thuê một văn phòng ở đây để bòn rút nhân tài địa phương. Trước khi tân trang và xây dựng công viên giải trí mới, chúng tôi đã từng làm vậy đó.”
Lại một phát súng không đích nữa, Grout nghĩ. Có lẽ anh mới là kẻ viển vông nhất ở quanh đây.
“Chúng tôi đã tổ chức thử vai cho một bộ phim của Ben Affleck vào năm ngoái. Tôi có thể xem danh sách những đơn vị tham gia và giao lại cho anh. Anh thấy thế nào?”
Grout dặn cô ấy cứ giữ lấy tấm ảnh, in thêm và đưa cho mọi người xung quanh - dù sao anh cũng vẫn còn ảnh.
Khi bước ra ngoài, anh nghĩ ít ra mình cũng tìm được một gợi ý nho nhỏ. Nếu Mandy tới một trong số những chỗ thử vai như vậy chắn chắn sẽ có ai đó có ấn tượng về cô bé. Mấy tay chơi Hollywood hoặc ai đó xấu xa hơn thế. Hy vọng mờ mịt, nhưng còn hơn là không có.
Ở bãi để xe, Grout lùi chiếc Subaru và suýt chút nữa thì va phải một chiếc Land Rover lướt qua bên cạnh chỗ anh vừa lùi.
Grout bước ra khỏi xe cùng lúc với tài xế chiếc Land Rover - Một người đàn ông trong chiếc áo khoác Barbour chống nước, quần nhung sọc rộng và giày da lộn bước nhanh qua anh.
“Này!” Grout nói.
Anh ta không dừng bước.
“Này!!!” Grout nói to hơn.
Lần này thì anh ta dừng lại, mái tóc vàng mỏng phất phơ trong gió. Anh ta nhìn như chuẩn bị chửi rủa Grout và Grout đã sẵn sàng lao vào đánh lộn. Grout khựng lại khi nhận ra người kia - Boyd Hale Pratt, đệ tam. Dòng họ Pratt ở Vermont có địa vị giống như gia tộc Kennedy với nước Mỹ vậy. Dòng dõi của những ông trùm ngành đường sắt và luyện kim, “đóng đô” trên một vùng đất rộng tới sáu mươi ngàn mẫu Anh bên hồ Champlain, chiếm giữ vị trí đắc địa nhìn ra ngọn Adirondack.
Grout đã từng gặp Pratt từ một vài năm trước, trong một buổi gây quỹ.
Pratt nheo mắt, dùng ngón cái đẩy cao gọng kính tròn đồi mồi đang xệ xuống mũi.
“Điều tra viên Harland Grout.” Grout nói.
“À, xin chào.” Pratt nói, giả vờ như nhớ ra anh là ai và rõ ràng có vẻ mất kiên nhẫn với anh, mặc kệ anh có phải cảnh sát hay không.
Grout định nhắc lại cho Pratt họ gặp nhau trong trường hợp nào nhưng kìm lại được. “Lần sau nhớ lái xe chậm thôi.” Grout nói.
“À, phải, đương nhiên rồi.” Pratt nói và vội vã chạy đi. Đi spa, đi chơi quần vợt, hay bất kỳ thứ gì mà một tay chơi nhà giàu sẽ làm trong một khu nghỉ dưỡng năm sao như thế này, ai mà biết được?
❀ ❀ ❀
[1] Một loại xe mô tô địa hình bốn bánh.